Chương 30_2: Muốn chết, phải làm sao bây giờ?
Anh chỉ thấy trên giấy vẽ hai con khỉ, một lớn một nhỏ.
Khỉ con linh động đáng yêu, nhìn vô cùng dễ thương. Nó yếu ớt ngồi xổm bên chân chú khỉ lớn, vô tội ngước nhìn khỉ lớn. Khi lớn có một bộ mặt nham hiểm và xảo quyệt, bên môi kéo ra một nụ cười lạnh lùng tàn nhẫn. Nó vô tình ném chiếc giày thêu bỏ túi vào khỉ con.
Sự khác biệt lớn nhất giữa hai con khỉ là khỉ con vốn là một con khỉ bình thường trong khi khỉ lớn thì có dáng một con chó hình người mặc bộ âu phục, đeo cà vạt, xài keo xịt tóc. Nó đứng thẳng, trông thật buồn cười, càng buồn cười hơn là vẽ ngoài của khỉ lớn rõ ràng là mang đặc điểm cá nhân độc đáo của Cố Uyên. Ngay cả bộ đồ trên người của nó cũng được vẽ logo Armani thật to, mà bộ đồ Cố Uyên mặc ngày hôm nay vừa đúng lại là kiểu mới của Armani.
Ngoài ra, còn có một chuỗi lời bộc bạch được viết dưới bức tranh: "Con người và động vật khác nhau ở chỗ động vật vẫn luôn là động vật còn con người đôi khi lại không phải là con người. Sau khi một con khỉ nào đó tiến hóa thành một con trưởng thành, nó thậm chí còn không bằng loài thú."
Cố Uyên nhìn chầm chầm hình vẽ trên tờ giấy với vẻ mặt nặng nề, ánh mắt tối sầm lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
