Chưa kịp trả lời thì đèn xanh phía trước đã bật sáng, đằng sau có tiếng xe bấm còi inh ỏi, Cố Uyên hơi ngẩn ra rồi chợt rời khỏi trước người Đỗ Nhược.
Đỗ Nhược thở dài một hơi, bình tĩnh lại nhịp tim vừa mới vô thức tăng lên. Xe lại nổ máy, cô quay đầu nhìn Cố Uyên, cắn môi một cái, không phục nói: "Mặc kệ anh nghĩ như thế nào, sự thật là tôi đã xin chuyển công tác với tổng giám đốc Thẩm cách đây nửa tháng nhưng gần đây tổng giám đốc Thẩm mới đồng ý. Căn bản là tôi không biết công ty đã bị anh mua lại."
Cố Uyên nghe vậy, khóe miệng hơi cong lên một chút.
Thấy Cố Uyên rõ ràng là không tin, Đỗ Nhược trợn to hai mắt, thẳng thắn nói: "Không tin, anh cứ đi hỏi tổng giám đốc Thẩm thử đi."
Cố Uyên nhíu mày:" Cô vẫn cảm thấy là tôi đang trả thù cô hay sao? "Sau đó, anh nói nhỏ:" Hơn nữa, không có nếu, bởi vì tôi hiểu cô nên mới không cho cô vào bộ phận mỹ thuật. Lần này, công ty dự định tuyển nhân viên có kinh nghiệm làm việc từ ba năm trở lên. Cô hoàn toàn không có trình độ chuyên môn hay kinh nghiệm có liên quan, có thể nói là một tờ giấy trắng, chỉ với những kỹ năng vẽ truyện tranh nghiệp dư mà tùy tiện gia nhập vào đội làm việc chuyên nghiệp thì sẽ làm giảm hiệu suất của toàn nhóm. "
" Cũng bởi vì sợ tôi kìm chân nên mới đẩy tôi đến quầy lễ tân sao? "Đỗ Nhược vẫn không phục. Cố Uyên hiểu rõ nguyên chủ nhưng không hiểu rõ cô, cô sẽ không trở thành chướng ngại vật cho toàn đội.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
