Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ban Đầu Là Anh Trai, Về Sau Là Chồng Chương 9: Giới Hạn Của Kỳ Tự Dã

Cài Đặt

Chương 9: Giới Hạn Của Kỳ Tự Dã

Cô nhớ lại lời cảnh cáo của Kỳ Tự Dã bên ngoài thư phòng nhà họ Kỳ vài ngày trước.

Trì Ý run rẩy cả người thiếu điều giơ tay lên trời thề thốt.

"Tôi không có, tôi thực sự chỉ coi Kỳ Tự Dã là anh trai, ngoài ra tuyệt đối không có ý nghĩ nào khác."

Chu Điềm thấy phản ứng của Trì Ý như vậy liền an ủi Lục Uyển Đình: "Cái tính chó má của Kỳ Tự Dã đó chẳng lẽ cậu không biết sao? Nếu cô em gọi là em gái này mà có ý đồ khác, còn cần cậu phải nói sao, anh ấy tự giải quyết rồi."

Ánh mắt Lục Uyển Đình khẽ động, đúng vậy, Kỳ Tự Dã là người rất có giới hạn.

Đây cũng là lý do tại sao Lương Hi Nguyệt và Lục Uyển Đình đều yêu mà không có được.

Lương Hi Nguyệt nghĩ rằng dựa vào thân phận bạn bè của Kỳ Tự Dã là có thể đuổi những người muốn tiếp cận anh đi.

Nhưng cô ta không biết rằng việc cô ta đưa ra lựa chọn đó đã định trước cô ta sẽ không bao giờ bước vào trái tim của Kỳ Tự Dã nữa.

Nhớ đến Lương Hi Nguyệt, ánh mắt Lục Uyển Đình thoáng qua một tia châm biếm.

Bạch Tư Tư nhận thấy tính cách Trì Ý bên ngoài mềm yếu bên trong cứng rắn, từ ánh mắt chất phác của cô khi nhắc đến Kỳ Tự Dã, cô ấy không nghĩ đó là những ý nghĩ yêu đương lãng mạn.

Cô ấy cũng lên tiếng: "Đình Đình đừng ép cô ấy nữa, dù sao cũng là em gái của Kỳ Tự Dã, sau này còn gặp mặt nhau đừng làm cho quan hệ tồi tệ đi."

Lục Uyển Đình không chịu thua nói một câu: "Sao, đối tượng hẹn hò của Kỳ Tự Dã còn cần cô ấy gật đầu đồng ý à."

Trì Ý nghe vậy thì làm một động tác lắc đầu mạnh mẽ.

"Quá coi trọng tôi rồi..." Trì Ý với vẻ mặt như thấy ma quỷ.

Đôi khi sự chân thành thực sự là chiêu thức giết người không cần dao.

Lục Uyển Đình nhất thời không biết phải nói gì với Trì Ý nữa.

Cô ta cảm thấy bứt rứt trong lòng, uống cạn ly Whisky rồi vẫy tay gọi nhân viên phục vụ thêm một ly nữa.

Trì Ý nhìn thấy khi cô ta đưa tay ra, băng gạc lộ ra chút màu hồng, theo bản năng lên tiếng ngăn cản: "Tay cô bị thương còn đang chảy máu, tốt nhất đừng uống rượu nữa, cồn không tốt cho vết thương lành lại."

"Cô bị hâm à, tôi vừa mới đe dọa cô, giờ cô lại quan tâm tôi, cô là Thánh Mẫu à?"

Lục Uyển Đình nhìn Trì Ý với ánh mắt nghi ngờ, không hiểu cô đang muốn làm gì.

Mặt Trì Ý đỏ bừng: "Tôi không phải."

Ba người nhìn cô bằng ánh mắt sắc như dao.

Trì Ý lắp bắp nói: "Tôi vốn nghĩ từ chối một tiểu thư nhà giàu như cô sẽ bị tát hay gì đó..."

Kết quả chỉ đe dọa vài câu không nặng không nhẹ, cũng không chạm vào nỗi đau của mình.

Có thể thấy cũng chỉ là hù dọa mình thôi.

Trì Ý dùng kiến thức về phim ngắn đơn giản của mình để phân tích những ân oán tình cảm của giới nhà giàu trước mắt.

Cô tự định vị mình là pháo hôi*.

*Pháo hôi là nhân vật phụ bị hy sinh để làm nền cho nhân vật chính, thường chịu thiệt, chết hoặc thất bại nhằm đẩy cốt truyện hoặc làm nổi bật vai chính.

Lời nói này khiến ba người bên cạnh đồng loạt sững sờ.

Chu Điềm và Bạch Tư Tư đồng thời nhướng mày, rồi lại thấy Trì Ý quá buồn cười, cả hai cùng cúi đầu cố nhịn cười.

Lục Uyển Đình cũng thực sự cạn lời, có ai có thể nói cho cô ta biết không?

Cô em gái này của Kỳ Tự Dã rốt cuộc là sao thế!

Cô ấy đang nói nhảm nhí gì vậy?

Lúc này bốn người bên kia đều nhìn sang.

Cảnh tượng có thể miêu tả là Trì Ý 1 chọi 3.

Mấy người nhìn qua nhìn lại, sao lại cảm thấy Trì Ý đang chiếm thế thượng phong vậy nhỉ?

Không chắc chắn, xem xét thêm.

Kỳ Tự Dã cũng ngước mắt lên.

Ánh mắt này nhìn thấy Trì Ý dưới ánh đèn lại đỏ bừng cả người ở phía bên kia.

Ít nhất không khóc lóc chạy đến tìm mình.

Kỳ Tự Dã thu hồi ánh mắt, trong lòng có sự hài lòng mà ngay cả anh cũng không ngờ tới.

Ngón tay anh ấn vào viên đá trong ly rượu của mình, xoay nhẹ hai vòng phát ra tiếng kêu giòn tan, trông có vẻ rất vui vẻ.

Một lát sau Lục Uyển Đình lại nói thêm vài câu nữa nhưng hoàn toàn bị sự chân thành của Trì Ý đánh bại.

Cô ta không sợ kẻ thâm hiểm, trà xanh bạch liên hoa nhưng đối với cô em gái gọi là "em gái" này của Kỳ Tự Dã, cô ta cảm thấy bó tay hết cách.

Cô ta mắng đối phương là nhà quê, đối phương sẽ nói: Vâng, quê tôi đúng là ở nông thôn.

Đe dọa sẽ cô lập cô, cô thản nhiên chấp nhận, bày tỏ rằng là sinh viên sắp vào đại học, sau này cô cũng không có thời gian tham gia các buổi tiệc của giới thượng lưu.

Ép buộc cô, cô cũng mềm cứng không ăn, lời hay ý dở cũng không phân biệt được, nói gì cũng tiếp nhận tất cả.

Nhưng suốt quá trình cô đều mỉm cười, còn khá lịch sự.

Tay không đánh người mặt cười.

Lục Uyển Đình xuất quân thất bại.

Trước đó cô ta đã nén một cục tức vì bị Kỳ Tự Dã từ chối, giờ lại bị Trì Ý dễ dàng chọc tức lên.

Cô ta quay đầu lại cuối cùng cũng thấy ánh mắt Kỳ Tự Dã đã rơi vào phía bên này.

Đẩy ly rượu ra Lục Uyển Đình đứng dậy, thấy Chu Dương đang điên cuồng nháy mắt, khẩn cầu cô ta vì muốn bảo vệ chiếc xe của mình.

Lục Uyển Đình đột nhiên có ý tưởng.

Cô ta hỏi Trì Ý: "Cô có biết chơi bi-a không?"

Trì Ý ngẩn người một chút rồi trả lời: "Tôi không biết..."

Trước đây cô chỉ học hành hoặc chạy đến bệnh viện, hoàn toàn không có thời gian để chơi những thứ này.

Lục Uyển Đình đi về phía Kỳ Tự Dã, cô ta đứng yên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào anh.

"Chu Dương đã thua anh một chiếc xe đúng không?"

Chu Dương: "Bà cô ơi, chuyện không nên nhắc đừng nhắc lại."

Lục Uyển Đình tiếp tục nói với Kỳ Tự Dã: "Kỳ nhị thiếu có dám đánh một ván bi-a với tôi không? Chúng ta vừa tròn tám người, hai người một đội, nếu tôi thắng thì anh phải đồng ý hẹn hò với tôi, nếu tôi thua tôi sẽ không bao giờ quấy rầy anh nữa."

Cô ta cong khóe môi: "Có dám chấp nhận thua cuộc, dám đánh cược một ván không, năm ván thắng ba."

Cô ta có đủ tự tin như vậy là vì Kỳ Tự Dã dẫn theo một người hoàn toàn không biết chơi.

Trì Ý vừa đi đến nghe thấy câu này của Lục Uyển Đình thì mặt tái mét. Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao Lục Uyển Đình lại hỏi cô câu đó.

Vừa định mở miệng nói tôi không biết chơi thì Kỳ Tự Dã đã lười biếng nhướng mí mắt lên trả lời: "Được thôi."

Chu Dương thấy Lục Uyển Đình tự tin chiến thắng, bởi vì vẻ mặt Trì Ý bên cạnh đang viết rõ: Tôi không biết chơi.

Ánh mắt hắn lóe lên nhanh chân nói trước: "Vậy tôi và Lục tiểu thư một đội."

Chu Điềm nhìn thấu ý đồ của hắn liếc Chu Dương một cái.

Vô dụng.

Lục Vân Châu thấy thú vị chỉ vào Chu Điềm: "Vậy tôi và cô gái này một đội."

Chu Điềm tên không giống người, cô ấy có khuôn mặt chị đại, lúc này mới thấy Lục Vân Châu, trong mắt cô ấy lộ ra vẻ kinh ngạc: "Anh... anh là Lục Vân Châu phải không..."

Ngôi sao lưu lượng đang nổi, vừa nổi tiếng nhờ một bộ phim.

Lục Vân Châu: "Tôi đúng là Lục Vân Châu."

Chu Điềm ngạc nhiên nói với Lục Uyển Đình: "Đình Đình, anh trai cậu là minh tinh hả?"

Lục Uyển Đình lạnh lùng liếc Lục Vân Châu một cái: "Chỉ là một đứa con riêng thôi."

Con riêng còn nổi tiếng hơn chính thất thật là ngượng ngùng.

Nhưng Lục Vân Châu vẫn dịu dàng như gió xuân, bình tĩnh tự tại, dường như không hề bận tâm.

Chu Điềm nghe ra sự bài xích của Lục Uyển Đình.

Cô ấy ngậm miệng, có chút ngượng ngùng.

Thảo nào chưa bao giờ nghe Lục Uyển Đình nhắc đến việc cô ta có một người anh.

Lúc này Tống Hàn Thanh với tư thế ung dung tay đặt trên ghế sofa mím môi không nói, dường như không liên quan gì đến chuyện này.

Một lúc sau Bạch Tư Tư cuối cùng cũng cắn răng mở lời: "Anh chúng ta một đội đi."

Biết ngay cô ấy có tấm lòng hiệp nữ sẵn lòng vào sinh ra tử vì chị em.

Tống Hàn Thanh đẩy chiếc kính gọng vàng, trong lòng đã tính toán làm thế nào để hại em gái mình một vố, bản chất gian thương bộc lộ rõ ràng.

"Được thôi."

Bạch Tư Tư chỉ nghe giọng điệu của anh đã biết kẻ đen tối này lại muốn chơi khăm cô ấy rồi.

Nhưng lúc này cô ấy thực sự không bận tâm đến những chuyện đó.

Trì Ý không còn lựa chọn nào khác, cô thì thầm với Kỳ Tự Dã: "Anh hai, em không biết chơi bi-a."

Kỳ Tự Dã không hề bất ngờ về điều này.

Anh chỉ nhẹ nhàng "ừm" một tiếng.

Cuộc thi đấu cứ thế bắt đầu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc