Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trì Ý ở trong nhà vệ sinh đợi cho đến khi mặt không còn nóng nữa, đại não dần hoạt động trở lại: Vừa rồi chắc là không làm Kỳ Tự Dã mất mặt đâu nhỉ?
Không có.
Tạ ơn trời đất.
Cô lúc này mới thả lỏng.
Khi thả lỏng suy nghĩ của Trì Ý bắt đầu tản mác, cô vừa rồi hình như thấy Lục Vân Châu, nam chính trong Cửu Châu Ký.
Bộ phim này đã gây sốt trong mùa hè này.
Ngay cả ở thị trấn nhỏ quê cô khắp nơi đều phát ca khúc chủ đề do Lục Vân Châu hát.
Nghĩ đến lần đầu tiên trong đời gặp minh tinh, tim Trì Ý đập thình thịch, còn có chút phấn khích.
Khi cô quay lại cô lén nhìn Lục Vân Châu thêm vài lần.
Kỳ Tự Dã quan sát tất cả trong mắt.
Cô còn chưa mở lời Lục Vân Châu đã đưa tặng cô quà gặp mặt.
Lúc này tay Trì Ý run rẩy, lưỡi cũng bắt đầu không nghe lời, cảm giác như khuôn mặt vừa mới hạ nhiệt lại nóng bừng lên.
Cô ấp úng nói: "Cảm... cảm ơn... anh Vân Châu."
Giây tiếp theo Chu Dương nhảy ra: "Ê? Tiểu Trì Ý, em đỏ mặt với Lục Vân Châu làm gì thế?"
Trì Ý nghe vậy hơi hoảng hốt, theo bản năng nhìn Kỳ Tự Dã trước một cái.
Vội vàng phản bác: "Em... em không có đỏ mặt."
Chu Dương nhìn hai bên má cô đỏ rực như mông khỉ, bình tĩnh mở camera trước điện thoại, có ý tốt đưa qua.
Trì Ý: ...
Rõ ràng mặt cô thực sự rất đỏ.
Trì Ý nghẹn họng.
Kỳ Tự Dã nhếch môi lạnh lùng nói một câu: "Sao mà vô dụng thế."
Trong lòng anh hơi khó chịu.
Trì Ý nghe ra giọng điệu anh không đúng, trong lòng giật mình.
Chu Dương châm ngòi: "Ôi chao, sao có người lại nóng nảy rồi."
Hắn vừa thua một lần nên giờ cực kỳ muốn chọc tức Kỳ Tự Dã, có cơ hội sao có thể bỏ qua.
Hắn tiếp tục lải nhải.
"Vân Châu đẹp trai như vậy, Tiểu Trì Ý thích cậu ấy là chuyện rất bình thường."
"Cậu đừng quá độc đoán, phải bảo vệ trái tim thiếu nữ chứ."
Nghe vậy Kỳ Tự Dã lạnh lùng liếc Chu Dương một cái, cảm thấy hắn đang nói bậy.
Trong tình huống này Lục Vân Châu đã kích hoạt gen hóng hớt và không sợ chuyện lớn, nói thêm vào: "Đúng vậy A Dã, đừng hung dữ với em gái như vậy, tôi tin rằng Trì Ý đối với tôi là tình cảm của fan hâm mộ đối với thần tượng thôi."
Mắt Trì Ý sáng lên chớp lấy cơ hội, gật đầu lia lịa: "Đúng, đúng, đúng, anh hai, là như vậy đó."
Nhưng giải thích xong Trì Ý vẫn không thấy áp suất thấp bên cạnh mình giảm đi.
Kỳ Tự Dã dường như vẫn không hài lòng.
Trì Ý cúi đầu bổ sung: "Em chỉ là lần đầu tiên thấy minh tinh bằng xương bằng thịt nên quá kích động thôi."
Kỳ Tự Dã lúc này mới mở lời: "Tình cảm của fan hâm mộ đối với thần tượng?"
Trì Ý gật đầu như giã tỏi.
Trời xanh có mắt, nếu không có người khác ở đây Trì Ý nhất định sẽ thề với Kỳ Tự Dã, cô biết thân phận của mình, không những sẽ không nhòm ngó anh mà bạn bè của anh cô cũng sẽ giữ khoảng cách.
Nhưng bây giờ có quá nhiều người, nói những lời này một cách vô cớ, đặc biệt giống như lạy ông tôi ở bụi này.
Trì Ý quyết định về nhà sẽ đảm bảo với Kỳ Tự Dã để anh yên tâm.
Tống Hàn Thanh đã lâu không nói chuyện, nhìn Kỳ Tự Dã rồi đẩy kính.
Cười thầm Trì Ý, đứa trẻ thật thà này sao lại không biết nhìn sắc mặt gì cả.
Kỳ Tự Dã rõ ràng đã xù lông rồi, phải vuốt xuôi chứ.
Tình cảm của fan hâm mộ đối với thần tượng chẳng phải là sùng bái sao?
Người nào đó có thể nhịn được sao?
Quả nhiên lời nói của Trì Ý đối với Kỳ Tự Dã mà nói giống như đổ thêm dầu vào lửa.
Anh tự hỏi, mình không đẹp trai sao?
Cần gì Trì Ý phải lấy người khác làm thần tượng.
Hơn nữa điều khiến anh khó chịu nhất là anh biết Trì Ý đỏ mặt khi cô đặc biệt căng thẳng.
Tối nay cô không phản ứng gì với Chu Dương, với Tống Hàn Thanh, nhưng lại đỏ mặt với Lục Vân Châu.
Mẹ kiếp.
Đây là lý lẽ gì.
Kỳ Tự Dã lạnh mặt không nói.
Chu Dương thấy Kỳ Tự Dã bị hớ cười khoái trá.
Lục Vân Châu treo nụ cười ôn hòa trăm năm không đổi, lúc này trông đặc biệt giống người chiến thắng.
Cậu ta cũng lần đầu tiên thấy Kỳ Tự Dã như vậy, cảm thấy thú vị, âm thầm thêm dầu vào lửa.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Trì Ý không biết mình đã chọc giận Kỳ Tự Dã ở đâu.
Lẽ nào nhà họ Kỳ không cho phép theo đuổi thần tượng?
Cái này phải ghi nhớ mới được.
Việc cấp bách trước mắt là dỗ dành Kỳ Tự Dã.
Nhưng dỗ bằng cách nào đây?
Trì Ý hoàn toàn không có manh mối, một lúc sau cô nóng đầu kéo kéo vạt áo Kỳ Tự Dã, bắt chước kiểu làm nũng trên TV.
Nửa câu sau "em sai rồi" chìm nghỉm trong cổ họng cô.
Bởi vì Trì Ý bị chính mình làm cho buồn nôn trước một bước.
Âm thanh này khiến những người khác đều chuyển ánh mắt sang Kỳ Tự Dã, muốn xem phản ứng của anh.
Kỳ Tự Dã cảm thấy vạt áo mình bị kéo, lực rất nhẹ, cảm giác vải chạm vào eo anh mềm mại như lông vũ.
Cục tức trong lồng ngực bỗng dưng tan biến.
Đôi mắt Trì Ý mà chỉ cần nhìn vào là có thể thấy rõ, lấp lánh toàn là bóng hình của anh.
Cảnh tượng này Kỳ Tự Dã không thể nói rõ tại sao, nhưng trong lòng anh cảm thấy thỏa mãn.
Anh cúi đầu chân cũng khụy xuống.
Dùng tư thế ngang tầm mắt đối diện với Trì Ý, người nào đó đang ngây người.
Anh đưa ngón tay chạm nhẹ vào trán Trì Ý khiến cô hoàn hồn nhìn mình.
"Tôi và Lục Vân Châu, ai đẹp trai hơn?"
Nếu đáp án đúng đã được đưa đến tận miệng mà còn không biết trả lời thì Trì Ý cảm thấy mình có thể thu dọn đồ đạc về nhà rồi.
Nhưng Trì Ý vẫn ngây ra một lúc, bởi vì lúc này khuôn mặt Kỳ Tự Dã phóng đại toàn bộ trước mặt cô.
Mắt cô đối diện với mắt anh.
Thấy bên trong cuộn trào mực đậm, mê hoặc lòng người.
Môi cô đối diện với môi anh.
Thấy yết hầu anh khẽ động: "Khó chọn lắm sao."
Lông mày Kỳ Tự Dã hơi nhếch lên thể hiện sự không hài lòng của anh với sự do dự của Trì Ý.
Trì Ý hoàn hồn ngay lập tức: "Không khó chọn! Đương nhiên là anh đẹp trai hơn rồi... Anh hai."
Sức xâm chiếm quá mạnh khi khuôn mặt đẹp trai của Kỳ Tự Dã phóng đại trước mặt cô, Trì Ý cảm thấy tim mình sắp bay ra ngoài rồi.
Cô cúi đầu, nhịp tim đập mạnh không ai hay biết nhưng vẫn có những dấu vết bị khám phá.
Kỳ Tự Dã nhìn đôi tai cô đỏ bừng hoàn toàn cuối cùng khẽ nhếch môi. Anh đứng thẳng quét mắt một lượt nhìn Chu Dương và những người khác, ánh mắt khinh miệt và thỏa mãn.
"Nghe thấy chưa?"
Chu Dương trơ mắt nhìn Kỳ Tự Dã uy hiếp và dụ dỗ Trì Ý, mắng anh: "Làm gì có ông anh nào như cậu, đúng là độc đoán chuyên quyền."
Quay đầu lại hắn lại nói với Trì Ý: "Em gái, em bị ép thì nháy mắt đi, nhìn em là biết không biết nói dối."
Lần này Trì Ý không hề do dự buột miệng nói ra.
"Anh hai em đúng là đẹp trai hơn."
Ngay cả những sợi tóc lưa thưa trên trán anh Trì Ý cũng cảm thấy vừa vặn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






