Rất nhiều đồng nghiệp trong văn phòng đều đang dỏng tai lên hóng chuyện thị phi.
Thư Dương không muốn dây dưa bất cứ điều gì với cô ta, nói thẳng luôn: “Người tốt như vậy tôi không trèo cao nổi, cảm ơn ý tốt của cô Lý nhé, chào cô.”
Nói xong liền quay người rời đi.
Lý Y Liên nhìn theo bóng lưng cô, khinh bỉ “xì” một tiếng rồi lườm nguýt một cái rõ dài.
Một cô giáo khác đi tới, bảo với cô ta: “Cô Thư là người hiền lành nhất cái văn phòng này của chúng ta đấy, cô bắt nạt cô ấy làm gì?”
Lý Y Liên hừ lạnh một tiếng: “Tôi là tôi ngứa mắt cái kiểu tỏ vẻ yếu đuối rụt rè như trà xanh của cô ta đấy, giả vờ giả vịt cái gì chứ, cô không thấy hôm qua mấy cậu sinh viên nam mới tốt nghiệp đến thực tập cứ nhìn chằm chằm vào cô ta đến mức mắt thẳng đơ ra à. Cái loại phụ nữ này tốt nhất là nên kết hôn sớm đi cho rảnh nợ, đỡ đi làm hại người khác.”
“Người ta là do xinh đẹp thật, cô ghen tị à? Cô kết hôn rồi đấy nhé.”
“Tôi mà ghen tị với cô ta á? Nực cười!”
…
“Cái chỗ làm của cậu toàn là một lũ yêu ma quỷ quái gì đâu không hà, cái loại người như thế mà cũng xứng làm giáo viên cơ đấy.” Trên tàu điện ngầm, Thư Dương đeo tai nghe, bên trong truyền đến giọng nói đầy căm phẫn của cô bạn thân Lam Bạch Chanh.
“Chốn công sở là thế mà.” Thư Dương cảm thán, “Vẫn là cậu tốt nhất, làm nghề tự do, không cần phải tham gia vào mấy cái trò giao tiếp thừa thãi này, ngưỡng mộ chết đi được.”
“Hay là cậu cũng xin nghỉ việc luôn đi, chẳng phải trước đây cậu bảo muốn thi cao học sao, cậu chỉ hợp làm nghiên cứu học thuật thôi.” Lam Bạch Chanh xúi giục cô, “Nghỉ việc rồi tập trung thi cao học với làm nghiên cứu sinh đi, sau này vào trường đại học giảng dạy không phải tốt hơn nhiều sao, cậu cũng rất thích nghiên cứu tiếng ngoại tinh mà.”
“Tớ nghỉ việc rồi cậu trả nợ mua nhà hộ tớ nhé?”
“Xì, chuyện nhỏ như con muỗi, tớ trả cho cậu luôn!”
“Được thôi, vậy mai tớ xin nghỉ luôn.”
Thư Dương biết Lam Bạch Chanh làm nhà sáng tạo nội dung kiếm được rất nhiều tiền, nhưng đó cũng chỉ là lời nói đùa mà thôi.
Nghỉ việc là chuyện không thể nào, công việc này tuy có lúc phiền lòng nhưng lương không thấp, lại còn ổn định.
Một người nếu đã quen với cuộc sống rập khuôn từng bước một thì thực sự rất khó để nhảy ra khỏi cái quỹ đạo đã định sẵn đó để thử sức với những điều không chắc chắn.
Thế nên cô cũng rất ngưỡng mộ việc Lam Bạch Chanh có dũng khí lựa chọn sự nghiệp mà mình yêu thích, thà từ bỏ công việc lương cao.
Thư Dương không có được dũng khí như vậy.
Thôi bỏ đi, không thèm nghĩ đến mấy chuyện không vui này nữa.
Giá nhà thời nay do dân số giảm sút nên đã tụt xuống tận đáy, hơn nữa đã quay trở về đúng với bản chất để ở của nó.
Vì vậy Thư Dương chỉ tốn năm mươi vạn tệ là đã sở hữu một căn hộ thông tầng siêu rộng một trăm tám mươi bảy mét vuông, mỗi tầng chỉ có một hộ duy nhất ngay tại trung tâm thành phố của tỉnh.
Cái giá này nếu đặt ở thời kỳ đỉnh điểm giá nhà cao chót vót của một trăm năm trước thì căn bản là có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Mà con người thời nay cũng khó mà tưởng tượng được, một trăm năm trước vậy mà lại có người bỏ ra mấy triệu tệ để mua một căn nhà, đúng là không thể tin nổi.
Căn nhà năm mươi vạn tệ đã được coi là khá đắt đỏ rồi, nhà ở phân khúc bình dân thời nay đa số chỉ cần mười mấy hai mươi vạn tệ là cùng.
Thư Dương không muốn ở nhà phân khúc bình dân, nghĩ bụng mua một lần cho đáng nên đã chọn căn hộ phân khúc cao cấp này.
Tiền trả trước là do tự cô tích góp, cho nên vẫn cứ phải trả nợ ngân hàng hằng tháng.
Cô không để người nhà giúp đỡ vì cô thừa hiểu, một khi mẹ cô bỏ ra số tiền này thì cô đừng hòng có được cái quyền từ chối đi xem mắt nữa.
Hàng ký gửi được giao thẳng đến sảnh thang máy riêng của căn hộ cô.
Bước ra khỏi thang máy, Thư Dương liền nhìn thấy một cái thùng vận chuyển hàng lớn cao tận hai mét.
Cô thì không thể nào khuân nổi cái khối khổng lồ này rồi, đành chuẩn bị rạch thùng khui hàng ngay tại chỗ, rạch lớp giấy carton ra, để lộ một buồng ngủ đông màu bạc mang đậm cảm giác công nghệ tương lai.
Robot sẽ sạc pin và ngủ đông ở bên trong buồng ngủ này.
Ngăn cách qua lớp kính thủy tinh, Thư Dương nhìn thấy anh bạn trai robot do chính tay cô nhào nặn mô phỏng ra…
Diện mạo của anh bạn trai này được cô mô phỏng theo gương mặt của người thống soái ngoại tinh nhìn thấy trên màn hình LED ở cửa hàng ngày hôm qua.
Người đàn ông trước mắt sở hữu các đường nét ngũ quan vô cùng sâu sắc, khung xương tao nhã, đường nét xương lông mày và sống mũi cao thẳng, đôi môi mím chặt.
Một gương mặt toát lên vẻ đầy quyền lực!!!
Dù giống thì giống thật, Thư Dương cũng không muốn chuốc lấy rắc rối nên cô cũng đã pha trộn thêm một chút tưởng tượng của riêng mình vào gương mặt anh, không hoàn toàn sao chép y khuôn một trăm phần trăm người hoàng đế ngoại tinh kia.
Lúc này, đôi mắt người đàn ông khẽ nhắm, lặng im ngủ say, gương mặt hoàn toàn mang nét của người phương Đông, tóc đen mắt đen, khung xương sâu thẳm.
Dù anh đang ở trong trạng thái chưa kích hoạt nhưng vẻ cao quý và tao nhã từ tận xương tủy đã không tài nào giấu được rồi.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

