Võ tướng ấy lại bước thêm hai bước, giọng nói nghiêm nghị: "Chúa công vừa nhận chiếu liền chỉnh đốn ba quân, ngài ấy không nghỉ ngơi dẫn theo tướng sĩ cấp tốc vào kinh ứng cứu! Suốt đường đi băng qua bao núi non hiểm trở, không quản vất vả, ngựa không rời yên, người không cởi giáp, hành quân suốt hai tháng. Quân lính vừa vào kinh còn chưa kịp nghỉ ngơi đã lập tức tiêu diệt loạn đảng, hộ giá vì triều đình! Chúa công thân chinh ra trận, cùng tướng sĩ giết địch, xem nhẹ sinh tử! Khi kinh thành loạn lạc, chư công mong chúa công sớm đến, khi kinh thành bình yên chư công lại xem chúa công như quốc tặc gian thần. Thật nực cười, thật đáng hận!"
Những lời mỉa mai này khiến mặt mày cả đám văn thần tái mét. Chu Thủ phụ phất tay áo quát lớn: "Lũ võ phu mấy người thì biết gì là đại nghĩa!"
"Kẻ đáng giết thì phải giết, những kẻ chết đó đều phạm trọng tội khi quân. Theo ta, chư công nên hiểu rõ điều đó mới phải!"
Lời lẽ thẳng thắn của Công Tôn Hoàn khiến Tuyên Trị Môn lặng như tờ, chỉ còn nghe được tiếng nghiến răng ken két của Chu Thủ phụ.
Nhìn quanh một vòng, Công Tôn Hoàn bất ngờ thu tay áo, cúi mình hành lễ: "Khi Chu Công sợ lời đồn, Vương Mãng còn khiêm nhường chưa cướp ngôi. Nếu chúa công thật sự có dã tâm, vậy thì cứ để mặc cho kinh thành rối loạn, việc gì phải nhận chiếu vào kinh? Mong chư công hãy tự hỏi lòng mình, nếu không có chúa công, kinh thành này mười nhà liệu còn mấy nhà? Nếu không có chúa công, các vị vương công quý tộc giờ này đang ở đâu?"
Lời chất vấn ấy như búa lớn gõ chuông đồng, khiến mặt mày chư công tái xanh không còn giọt máu.
Chu Thủ phụ loạng choạng, vịn vào quan viên bên cạnh mới đứng vững, ông chợt thấy Công Tôn Hoàn đưa ra một chiếc hộp gỗ dính máu.
Đó rõ ràng là thư cầu viện họ đã bí mật trình cho Sở vương xứ Hoài Nam cách đây một tháng!
Trong khi đối phương còn đang kinh hoàng mất vía, Công Tôn Hoàn đã đưa cả thư cầu viện cùng chiếc hộp máu trả lại tận tay ông ta.
"Lão đại nhân hãy giữ nó cho cẩn thận, đừng để làm mất lần nữa." Công Tôn Hoàn nhẹ nhàng dặn dò, rồi quay sang nhìn khắp bá quan văn võ, ông vuốt râu thở dài: "Chúa công còn có lời nhắn, nếu chư công muốn tranh danh tiếng lưu danh sử sách, thì hãy đợi đến khi quốc chính hanh thông, dân chúng an cư lạc nghiệp, tứ phương thần phục, sứ giả chầu triều."
Không cần nhìn xung quanh, Chu Thủ phụ cũng thấy được sắc mặt đỏ bừng của các chư thần bên cạnh.
Ông ta ngơ ngác nhìn chiếc hộp gỗ dính máu trong lòng, cùng bức thư tuyệt mệnh có in máu tay của toàn thể công khanh giấu trong tay áo. Chẳng hiểu sao vào giây phút này, giữa cái gọi là trung liệt đầy triều ông chỉ thấy nực cười đến chua chát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

