Cùng lúc ấy, một tiếng khóc bi thương già nua vang vọng từ Tuyên Trị Môn.
"Thành Trí à, con đã tận trung vì nước rồi!"
Tiếng khóc thảm thương vang vọng giữa trời mưa gió sấm chớp trong Tử Cấm Thành, hồi lâu vẫn chưa tan.
Chuyện tạm gác sang một bên, trong khi ở Tuyên Trị Môn gió tanh mưa máu, thì ở Hàn Lâm Viện lại đang than thở ngắm mưa.
Lúc này đã đến giờ về nhưng mưa vẫn chưa ngừng, mưa như trút nước cản bước các quan viên Hàn Lâm Viện dừng lại trước cửa phòng trực.
Hôm nay lên triều ai nấy cũng nơm nớp lo âu, nào có ai để ý đến chuyện nhỏ như mang ô? Thành thử dù lòng ai cũng như lửa đốt muốn về nhà, nhưng lại chỉ có thể đứng yên ngóng mưa mà than.
May thay chờ được một lúc, chưởng viện đã nhờ cánh hoạn quan quen biết mang một loạt ô cũ đến, tuy số lượng không nhiều, nhưng hai ba người che chung một chiếc cũng vừa đủ.
Trần Kim Chiêu và Lộc Hành Ngọc được chia chung một chiếc, hai người lập tức hớn hở cùng nhau che ô rời đi. Trong cung suốt một ngày chẳng có tin tức, không biết người nhà lo lắng đến mức nào, về sớm một chút để họ yên lòng thì hơn.
Dầm mưa đội gió, hai người rốt cuộc cũng che tạm cây ô rách nhỏ mà ra khỏi cửa cung.
Tìm được xe ngựa của mình, hai bên vội vàng hẹn nhau điểm tập kết sáng mai, chẳng kịp nói thêm gì đã chui vội vào xe ngựa của mình trở về phủ. Thực tình là cả một ngày lao tâm khổ tứ, cả hai vừa mệt vừa đói, vừa lạnh vừa rã rời, họ chỉ mong nhanh chóng về nhà ăn bữa cơm nóng, ngâm mình rồi chui vào chăn ấm ngủ một giấc ngon lành, còn chuyện gì khác thì cứ để mai tính.
Xe ngựa vào đến hẻm Vĩnh Ninh, mấy người Trần gia đang nhón chân đứng dưới mái hiên ngóng trông từ xa đã hiện mờ mờ trong màn mưa.
Ngay cả phu xe Trường Canh cũng dường như vui vẻ hơn hẳn.
Chưa đợi xe ngừng hẳn trước cửa, người Trần gia đã vội vàng ùa ra, đến khi thấy Trần Kim Chiêu nguyên vẹn cúi người vén rèm bước xuống xe, cả nhà lập tức mừng đến rơi lệ.
"Về là tốt rồi, về là tốt rồi." Trần mẫu vừa che ô kéo nàng nhanh chân vào phủ, vừa tự trách: "Cũng tại ta, sáng sớm chẳng biết bận rộn chuyện gì lại quên chuẩn bị ô cho con mang theo. Mau vào nhà thay đồ, uống bát nước gừng cho ấm người, xua tan khí lạnh đi."
Tiểu Trĩ Ngư chạy líu ríu theo sau, tiếng mưa rơi rào rào đập vào ô cũng không át được tiếng tíu tít vui mừng: "Ca ca, nước gừng hôm nay là muội nấu đấy, chính tay muội nấu luôn! Nương còn coi thường muội, bảo muội chỉ biết phá rối rồi đuổi ra ngoài, muội nhất quyết không chịu! Lát nữa huynh phải nếm thử xem có ngon bằng nương nấu không nhé."
Tiểu Trình An lập tức ưỡn ngực đầy tự hào.
Vào nhà xong, nàng bước qua lò than để trừ xui, tiếp đó được Trần mẫu dùng lá xương bồ phủi sạch khắp người để trừ tà xua uế. Nghi lễ xong xuôi, Trần Kim Chiêu mới vào phòng thay bộ y phục khô ráo.
Vừa ra khỏi phòng đã thấy Trĩ Ngư như muốn khoe thành tích bưng một chén nước gừng tới, vẻ mặt kiêu hãnh tự đắc: "Ca ca, tranh thủ lúc còn nóng huynh mau uống đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)