Thế nhưng nhìn vào tình hình hiện giờ. Nếu Duyện Vương thật sự chấp nhận để Thái tử kế vị, thì đã không mặc cho linh cữu của Tiên Hoàng ở trong cung đến nay vẫn chưa cử hành quốc tang.
Thậm chí hắn còn phong tỏa hoàng cung hơn một tháng nay. Suốt thời gian đó không một mẩu tin tức nào từ trong cung lọt ra ngoài. Tình hình Đông Cung lúc này ra sao vẫn chưa thể biết được.
Trần Kim Chiêu dùng khóe mắt liếc thấy một viên tướng lĩnh dáng vẻ như Tham tướng ở phía xa đang lạnh lùng nhìn về phía các đại thần. Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo khó hiểu, khiến ai nhìn thấy cũng không khỏi thấy lạnh sống lưng.
Đúng giờ chính Mão*, tiếng chuông trống vang lên, cửa cung từ từ mở rộng sang hai bên.
(*Đầu giờ Mão: 5 giờ sáng. Chính Mão: 6 giờ sáng.)
Bách quan chỉnh đốn lại y phục dung mạo, theo nhịp chuông trống tiến vào Tuyên Trị Môn, rồi tuần tự đứng vào vị trí trên quảng trường trước điện.
Quan văn quan đứng ở phía Đông, mặt hướng về phía Tây. Quan võ đứng ở phía Tây, mặt hướng về phía Đông.
Chẳng bao lâu sau, vị Ngự sử phụ trách giám sát kỷ luật cầm sổ điểm danh bước lên đài, bắt đầu xướng tên.
Trần Kim Chiêu ẩn mình giữa đám đông quan lại, âm thầm dùng khóe mắt quan sát bốn phía.
Binh giáp trong Tuyên Trị Môn đông gấp đôi ngoài cửa điện. Bất kể binh tướng nào cũng mặc giáp cầm vũ khí sẵn sàng. Giáp trụ ai nấy đều loang lổ vết máu, phảng phất như vừa chém giết trở về, sát khí đằng đằng, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Không ngờ lại đóng Tuyên Trị Môn! Như giam cầm quần thần bên trong.
Trần Kim Chiêu và Lộc Hành Ngọc hồn vía lên mây!
"Tòng lục phẩm Hàn Lâm viện tu soạn, Thẩm Nghiên..."
"Có thần."
Tiếng xướng tên và tiếng đáp lại mát lạnh vang lên, Trần Kim Chiêu mới hoàn hồn.
"Chính thất phẩm Hàn Lâm viện biên tu, Trần Kim Chiêu..."
Nghe thấy tên mình, nàng run run nâng ngọc hốt: "Có thần."
"Chính thất phẩm Hàn Lâm viện biên tu, Lộc Hành Ngọc..."
"Có... thần."
Tiếng răng va lập cập khiến Trần Kim Chiêu liếc sang Lộc Hành Ngọc, quả nhiên thấy mặt mày hắn tái mét.
Hai người nhìn nhau, kinh hãi tột độ.
Chẳng lẽ bọn họ đoán sai, lần này phải bỏ mạng nơi đây?
Nửa khắc trôi qua, việc xướng tên hoàn tất.
Ngự sử dâng danh sách lên Hoàng Môn rồi lặng lẽ trở lại.
Quảng trường trước điện rộng lớn lại yên tĩnh.
Qua giờ Mão, trời dần sáng. Nhưng mấy ngày liền trời u ám, nên dù mặt trời mọc lên cũng nhanh chóng bị mây đen dày đặc che phủ.
Không khí u ám bao trùm cả quảng trường.
Theo lệ cũ, xướng tên xong sẽ là ba tiếng roi báo hiệu đế vương giá lâm, chúng thần đồng loạt khấu đầu vạn tuế rồi Thánh thượng ân cần động viên vài câu coi như ân trạch. Sau đó Thánh thượng vào nội điện. Quan tứ phẩm trở lên theo vào nghị chính. Quan viên còn lại về nha thự, dựa theo quan trên phân phó mà làm việc.
Nhưng nay đế vương băng hà, Thái tử chưa thấy, văn võ bá quan như rắn mất đầu, chỉ biết im lặng đứng yên.
May thay, Hoàng Môn kiểm duyệt xong danh sách liền cao giọng xướng:
"Tuyên, quan tứ phẩm trở lên vào điện nghị sự..."
"Quan viên còn lại về nha thự làm việc, chớ chậm trễ..."
Ngoài dự liệu, mọi việc vẫn diễn ra như thường lệ. Giọng Hoàng Môn vừa dứt, nét mặt căng thẳng của không ít triều thần giãn ra. Nhiều người lau mồ hôi lạnh như vừa thoát khỏi cửa tử.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)