“Nương, con làm không nổi. Hai đứa trẻ không thể bỏ mặc được.”
“Ta chẳng phải đã bảo nhị đệ muội trông trẻ sao? Làm không nổi? Heo trong nhà mỗi năm bán được bạc, bạc đó ai tiêu? Tiền bán trứng ai tiêu? Đều đem cho chó ăn hết rồi à?
Ngươi nói với ta là ngươi không làm nổi? Ở nhà mẹ đẻ ngươi chưa từng cắt cỏ heo chắc? Sao vừa vào nhà họ Từ chúng ta lại tự nhiên quý giá lên thế?”
Nhà họ Hàn thế nào bà đâu phải không biết. Chẳng phải cũng là dân chân đất như nhà này sao? Thậm chí gia cảnh còn chẳng bằng nhà họ Từ!
Vừa gả vào nhà họ Từ đã bắt đầu làm bộ làm tịch. Chỉ có nguyên chủ Trần thị ngốc nghếch mới chịu chiều nàng. Đến lượt Trần Như thì khác, không chịu làm việc, cứ cút khỏi nhà cho bà.
“Nương, con…”
“Nếu không làm thì dẫn hai đứa con vào huyện tìm lão đại. Nhà này không nuôi người rảnh rỗi.”
Hàn thị: “…” Đương gia ở ký túc xá học đường, nàng vào đó thì ở đâu? Ngủ ngoài đường chắc?
Lão bà chết tiệt này trước kia đâu có thế này. Chẳng lẽ vì tối qua Đại Bảo mắng bà ta nên bà ta ghi hận trong lòng?
Ngần này tuổi còn so đo với một đứa trẻ, lòng dạ nhỏ hơn lỗ kim, đúng là chẳng biết xấu hổ.
“Vâng, con đi cắt.” Lát nữa nàng nhất định phải quấn kín cả mặt lẫn người. Phơi đen, da dẻ thô đi thì đương gia sẽ không thích nữa.
Từ lão tam và lão tứ nhìn nương như nhìn quái vật. Lão nương vậy mà thật sự sai đại tẩu đi làm việc.
Bà mất trí rồi chắc? Đại tẩu chẳng phải nhi tức được bà thương nhất sao? Còn Đại Bảo chẳng phải cục vàng trong lòng bà à? Chuyện trứng gà khiến Đại Bảo khóc bao nhiêu lần rồi, vậy mà cha nương cứ trơ ra, không cho nó ăn cũng chẳng dỗ lấy một câu. Đổi lại trước kia, tuyệt đối không thể có chuyện này.
Hai huynh đệ đều có linh cảm, trời nhà họ Từ sắp đổi rồi!
Phân công việc xong, ăn cơm xong, hai vợ chồng già bê ghế đẩu nhỏ ra ngồi dưới gốc cây lớn trong sân. “Khâu thị, rót cho ta một bát nước ấm.”
“Vâng!”
Cuộc sống này mẹ nó đúng là dễ chịu. Lại còn có mấy lao động miễn phí để sai bảo.
Hàn thị quấn kín người chuẩn bị ra cửa. Nhìn hai người già ngồi dưới bóng cây hóng mát thư thái, nàng hận không thể xông lên lột da họ.
“Nhị đệ muội, hai đứa trẻ làm phiền muội trông giúp nhé!”
“Được, đại tẩu cứ yên tâm đi.”
Mặt Hàn thị càng đen hơn. Yên tâm cái rắm!
Trần Như không nhịn được bật cười. Lão Từ thấy vợ mình vui vẻ, hài lòng vuốt vuốt râu.
Bạn già có thể vui là tốt. Ông chỉ sợ bà chịu không nổi cuộc sống khổ cực ở đây rồi sinh buồn bực. Thấy ngày nào bà cũng còn sức mắng mấy thằng nhãi kia vài trận, ông mới thật sự yên lòng.
Tâm trạng không tốt thì phải trút ra. Da mặt mấy đứa đó dày như tường thành, cứ mắng, chẳng mắng chết được đâu.
“Ông này, tôi sợ chưa tới tối đã đói thì làm sao?” Trời đất, một ngày hai bữa, người thời này thật sự sống như vậy sao?
“Không sao. Đói thì bảo Khâu thị làm chút gì cho bà ăn. Sau vườn hình như còn mấy quả dưa chuột, tôi hái hai quả nhé?”
“Được.” Từ khi tới đây, Trần Như cảm thấy mình dường như lúc nào cũng đói, nhìn thứ gì cũng muốn ăn.
Ngoại trừ lương thực thô.
Mấy đứa trẻ nhìn dưa chuột trong tay ông bà, đứa nào cũng hâm mộ không thôi. Làm người lớn đúng là tốt, muốn ăn gì thì ăn, muốn làm gì thì làm.
“Nãi nãi, người ăn gì thế? Ngon không?” Từ Đại Bảo ỷ mình trước kia được sủng nhất, đánh bạo hỏi.
Tuy hai hôm nay nãi nãi đột nhiên thay đổi, nhưng nó tin mấy ngày nữa sẽ lại bình thường. Nương nói đợi nãi hết giận là được.
Nhưng bao giờ nãi nãi mới hết giận đây? Nhìn nãi nãi ăn đồ ngon, lòng nó khó chịu muốn chết. Những thứ đó vốn phải thuộc về nó và cha nó mới đúng.
Nương nói chẳng sai, đồ già không chết này lòng dạ xấu xa thật. Chỉ biết lo cho mình, đúng là đồ ích kỷ. Đợi sau này già đi còn muốn ăn trứng à? Đến cái rắm cũng không có mà ăn.
Hai đứa trẻ Hàn thị sinh ra cũng chẳng phải hạng tốt lành gì. Tuổi còn nhỏ mà tâm tư đã nhiều. Trong ký ức, chúng sớm bị cha mẹ dạy hỏng, lớn lên đến người thân cũng chẳng nhận. Nhi tử lớn không học hành tử tế, nhưng nhờ có cha tú tài chống lưng nên vẫn tìm được một mối hôn sự tốt trong huyện; nữ nhi cũng vậy. Còn hai đứa tôn tử, tôn nữ này với nguyên chủ ư? Hừ, lớn lên đến một tiếng nãi cũng không thèm gọi, chê bà mất mặt, ngay cả lúc thành thân cũng chẳng mời bà.
Sau hai đứa trước mặt, Hàn thị còn sinh thêm hai đứa nữa. Đúng là chó sinh ra chó, bản thân đã là đồ chó thì bốn đứa con sinh ra cũng chẳng đứa nào ra dáng người.
Nghe Đại Bảo hỏi, Trần Như lười đến mức chẳng buồn đáp.
Ngồi lâu mỏi lưng, Trần Như đứng dậy định về phòng nằm. Bà vừa đứng lên, lão Từ liền lẽo đẽo theo sau, miệng còn lẩm bẩm trò chuyện với bà.
Mấy năm nay Hàn thị tuy ăn uống chẳng ra sao, nhưng quả thật được nuông chiều. Việc trong nhà, đừng nói việc nặng như cắt cỏ heo, ngay cả y phục của chính mình nàng cũng thường ném cho Khâu thị giặt.
Trước khi Khâu thị gả vào, nàng còn chịu động tay đôi chút. Từ lúc có Khâu thị, hai tay nàng coi như hoàn toàn được giải phóng.
Bây giờ đột nhiên bị bắt làm việc, nàng thật sự không quen, cả người đều khó chịu.
Mới đi đến chân núi đã toát mồ hôi khắp người, da thịt nhớp nháp rất khó chịu. Cái giỏ lớn sau lưng cao đến nửa người nàng.
Trước kia khi còn là cô nương, một giỏ cỏ heo thế này nàng chưa tới một canh giờ đã cắt đầy, còn chẳng cần thở dốc. Hôm nay nàng mới phát hiện, hóa ra cắt đầy một giỏ cỏ heo lại khó đến vậy.
Cắt xong, lưng nàng đau, tay cũng nhức. Hàn thị lau mồ hôi trên mặt, thầm nghĩ không được, không thể tiếp tục thế này. Nếu biến thành phụ nhân mặt vàng da thô, đương gia còn nhìn trúng nàng sao? Năm xưa hắn cưới nàng chẳng phải vì gương mặt với dáng người này à.
Hàn thị quyết định đây là lần đầu tiên, cũng sẽ là lần cuối cùng nàng đi cắt cỏ heo. Sau này ai cũng đừng hòng bắt nàng làm nữa.
“Tức phụ Đại Ngưu, hôm nay ngươi cũng ra cắt cỏ heo à?”
Hàn thị cười qua loa rồi không nói nữa. Người kia thấy nàng chẳng muốn trò chuyện, khẽ bĩu môi rồi tiếp tục cúi đầu cắt cỏ của mình.
Hàn thị mím môi, ép cỏ trong giỏ xuống cho chặt rồi cõng lên vai. Trời ơi, nặng quá! Nàng nhớ hồi còn là cô nương, từng ấy cỏ đâu thành vấn đề.
Hàn thị bị sức nặng kéo lùi mấy bước, khó khăn lắm mới đứng vững, sau đó lảo đảo đi xuống núi.
Nàng vừa đi, phụ nhân lúc nãy nói chuyện với nàng đã nhổ một bãi nước bọt xuống đất.
“Phi, thứ gì đâu, thật sự coi mình là nhân vật quan trọng.” Người phụ nhân ấy kiêng dè chẳng qua là Từ lão đại đang đọc sách. Nếu có ngày hắn thật sự làm quan, có tiền đồ, người trong thôn có lẽ cũng được thơm lây đôi chút.
Còn Hàn thị ư? Cũng chỉ có Từ lão đại coi nàng như báu vật. Một kẻ vô dụng.
Hàn thị chưa bao giờ thấy quãng đường từ chân núi về nhà xa đến vậy. Đi một đoạn nghỉ một đoạn, nghỉ rồi lại đi, mãi mới lê được về tới nhà.
Đến lúc nàng về tới nơi, đám nam nhân ra ruộng nhổ cỏ đã trở về từ lâu. Trong sân im ắng, lúc này cả nhà đều đang ngủ trưa.
Hàn thị tủi thân đến muốn khóc. Tất cả đều về nhà rồi, thấy nàng mãi chưa về mà chẳng ai biết ra đón hay sao?
Nàng nặng nề đặt giỏ cỏ heo xuống sau vườn, rồi đi tới chum nước, múc một gáo lớn uống ừng ực.
Phù, cuối cùng cũng sống lại.
Hàn thị dựa vào chum nước, phải một lúc lâu mới hồi sức.
Vừa đói, vừa mệt, lại buồn ngủ, nàng cảm thấy mình sắp ngất đến nơi. Hai chân bước đi cũng run rẩy. Gắng gượng lau người, thay bộ y phục sạch, nàng ngã xuống giường sưởi rồi chìm vào giấc ngủ.
Mệt chết nàng rồi. Cả đời này nàng chưa từng mệt đến thế.
Hai đứa trẻ ngủ dậy, thấy nương mình cũng đang ngủ, liền muốn gọi nàng dậy tìm đồ ăn. Bụng chúng đói rồi.
Ngày thường hai đứa vẫn được mẹ lén cho ăn thêm, hôm nay từ sáng đến giờ chỉ ăn được mấy miếng bánh ngũ cốc thô.
“Nương, dậy đi, chúng con đói. Mau làm đồ ăn cho chúng con.”
“Nương, con muốn ăn trứng.”
“Lúc nương đi, gia gia với nãi lén ăn dưa chuột. Chẳng phải nương nói dưa còn nhỏ không được hái sao? Sao họ lại được ăn? Còn ăn ngon lắm.”
“Nương, mau dậy đi, con sắp đói chết rồi.”
Hai đứa kéo Hàn thị đang ngủ say, nhưng kéo thế nào cũng không tỉnh.
Hàn thị mơ hồ nghe thấy có người gọi, nhưng nàng mệt quá, thật sự quá mệt.
Gọi nửa ngày vẫn không dậy, Từ Hữu Vi bắt đầu tức. Nãi nói người lười nhác suốt ngày ngủ, nương cũng y như vậy. Giờ nào rồi còn ngủ mãi.
“Muội muội, đi. Ta biết làm thế nào để gọi nương dậy.”
Con bé đi theo ca ca. Từ Hữu Vi, nhũ danh Đại Bảo, múc một gáo nước trong thùng rồi quay vào phòng, đổ thẳng lên mặt nương mình.
Mấy hôm trước lúc nãi ngất không tỉnh, nương từng nói, hắt một gáo nước xuống là tỉnh.
Nếu vẫn chưa tỉnh thì tức là nước chưa đủ, hắt thêm một gáo nữa là được.
Hai đứa hắt nước xong, mở to mắt nhìn chằm chằm Hàn thị. Nếu nương vẫn không tỉnh, chúng sẽ đi múc thêm một gáo nữa…
Hàn thị thật sự mệt đến kiệt sức, lúc đầu chẳng phản ứng gì. Trời lại nóng, nước cũng không lạnh. Qua một lúc lâu, nàng mới đưa tay lau nước trên mặt rồi giật mình mở mắt.
“A!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)