Trước kia nguyên chủ chia cơm, nhà lão đại luôn được nhiều nhất, lão tam lão tứ đứng thứ hai, còn nhà lão nhị bao giờ cũng ít nhất.
Hôm nay đến lượt Trần Như chia, bà chia công bằng, mỗi người một phần bằng nhau.
Dù thích hay không, hiện giờ cả nhà vẫn còn phải ở chung.
Hàn thị nhìn nửa cái bánh ngũ cốc thô trong tay. Bình thường nàng được một cái nguyên, tuy ăn xong vẫn không no nhưng ít nhất cũng lót dạ hơn nửa cái thế này.
“Nương? Hôm nay sao phần của con ít thế?”
“Đúng đấy nương, người nhìn xem, chỉ có từng này con cũng không no!” Lão tam lập tức hùa theo. Hắn đã quen ăn bớt phần của nhà nhị ca. “Trẻ con cần gì đến nửa cái bánh. Nào, chia cho tam thúc một nửa.”
“Bốp!” Trần Như đặt mạnh đũa xuống bàn. Tạm thời chưa thể chia nhà đã đủ khiến bà bực bội, nhìn thấy đám khốn kiếp này lại càng chẳng còn chút khẩu vị nào.
“Sao, không vừa lòng? Suốt ngày chỉ biết ăn ăn ăn, đến lúc làm việc thì ỉu xìu như hết hơi, chỉ chăm chăm trốn lười. Nuôi ngươi để làm gì?
Thích ăn thì ăn, không ăn thì cút. Đừng đứng trước mặt ta làm chướng mắt.”
Hàn thị bị mẹ chồng mắng xối xả ngay trước mặt cả nhà, mất sạch thể diện, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Lão thái bà chết tiệt hôm nay phát điên gì vậy, chẳng lẽ đập đầu vào tường đến hỏng óc rồi?
Thấy ngay cả đại tẩu được sủng nhất cũng bị mắng, hai đứa con trai còn lại lập tức im bặt, ngoan ngoãn ăn phần của mình.
Hôm nay lão nương ăn phải pháo hay sao?
Ừm, tâm trạng không tốt mà mắng người vài câu quả nhiên dễ chịu hơn hẳn. Tính nguyên chủ vốn đã đanh đá, bà nổi nóng mắng chửi người khác cũng chẳng ai thấy quá kỳ lạ. Chẳng qua bình thường nguyên chủ cãi nhau với người ngoài nhiều hơn, còn mắng người trong nhà, nhất là mắng nhà lão đại, đây là lần đầu.
Khâu thị cùng Từ lão nhị vừa bị mắng lúc trước lại là những người vui nhất trong cả nhà. Nương chia đều rồi! Chia đều thì hai vợ chồng họ và con mới được ăn nhiều hơn.
Mỗi lần ăn cơm, nhà họ luôn là nhà bị chia ít nhất.
Trần Như lại nhìn một vòng quanh bàn. Hai đứa đã thành thân, một đứa cũng tới tuổi cưới tức phụ, còn một đứa vẫn chỉ là thiếu niên choai choai. Cái nhà này phải chia thế nào đây?
Đúng là đau đầu! Thời cổ đại muốn chia nhà không dễ. Trong ký ức, nếu cha mẹ còn sống thì bình thường sẽ không chia. Cho dù chia cũng không thể chia hết, phải giữ lại một đứa bên cạnh để dưỡng già, đa số đều chọn con cả.
Con cả? Hừ, bà thà chọn một con chó cũng không chọn hắn.
Ăn xong, Trần Như và lão Từ đứng dậy, phủi mông đi thẳng. May thật, bà xuyên thành mẹ chồng. Nếu xuyên thành một tiểu tức phụ suốt ngày bị đè đầu chịu ấm ức thì mới thật sự phiền lòng.
“Cổ họng có khó chịu không?”
Trần Như gật đầu. “Lương thực thô thời này khó nuốt thật. Lão Từ… à không, lão đầu tử, chúng ta vẫn phải nghĩ cách kiếm tiền mới được.”
“Thời này chúng ta chưa từng sống qua, lại không thể ra ngoài tùy tiện chữa bệnh cho người, cũng chẳng có vốn buôn bán. Trước mắt chỉ có thể lên núi sau, xem có thứ gì không cần vốn mà vẫn đổi được ra tiền.
Có điều mấy thằng nhãi trong nhà này cũng chẳng dễ gì phủi sạch.”
“Đứa nào đã cưới tức phụ thì chia hết ra ngoài. Như vậy có thể đẩy được ba đứa, còn một đứa qua hai năm nữa cũng tống đi được.”
“Hôn sự của lão tam bà định xong rồi à?” Sao trong ký ức của ông chẳng có chuyện này?
“Chưa. Qua ít hôm tìm bà mối, kiếm đại một người cưới về là được.” Từ lão tam cái miệng như đế giày rách, đi đâu cũng lải nhải, lại thích lang thang bên ngoài. Mặt mũi coi như còn được, trong thôn hắn chẳng ít lần trêu ghẹo các cô nương trẻ.
Muốn tìm một tức phụ cho hắn không khó, chỉ có điều bản thân hắn kén chọn, cưới ai cũng phải nhìn mặt trước. Đời trước hắn nhìn trúng hoa khôi trong thôn, Hạ Xuân Nhi nhà họ Hạ.
Vừa nghĩ tới Hạ Xuân Nhi, ngực Trần Như bỗng nghẹn lại. Đây là cảm xúc còn sót lại của nguyên chủ. “Bà yên tâm, bốn đứa con trai của bà tôi sẽ thay bà dạy dỗ cho tử tế. Chúng đừng hòng được sống dễ chịu.” Tỷ muội à, cứ yên tâm mà đi.
Tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng tan đi. “Ông nói xem, chúng ta ăn uống tệ thế này, bao giờ mới bồi bổ được cơ thể?”
“Trong nhà chẳng phải còn gà, ngày nào cũng đẻ trứng sao?”
“Đúng nhỉ.” Nhắc đến trứng, Trần Như lại không nhịn được muốn than. Trong nhà có mười con gà, mỗi ngày đẻ được khoảng tám quả. Một quả bán được một văn, nguyên chủ đều giấu sạch để mang đi bán.
Trong nhà ngoài trưởng tôn thỉnh thoảng được ăn một quả, lão đại mỗi lần về nhà bồi bổ cơ thể có thể được ăn vài quả, những người còn lại đến vỏ trứng cũng chẳng được sờ.
“Tức phụ lão nhị!”
“Nương!” Khâu thị vội vội vàng vàng chạy tới, hai tay còn ướt, xem chừng vừa rồi đang rửa bát.
“Hấp hai quả trứng. Ta với cha ngươi mỗi người một bát, những người khác không được ăn vụng.”
Khâu thị sững người. Chẳng phải vừa mới ăn cơm xong sao?
Thấy nàng không phản ứng, lửa giận của Trần Như lập tức bốc lên. “Sao, hai lão bất tử chúng ta ăn một quả trứng cũng không được à?”
Mẹ chồng đã nói đến mức này, nếu người ngoài nghe được thì sau này nàng còn mặt mũi nào làm người?
“Không, không phải đâu. Con đi ngay, con đi ngay đây.”
Khâu thị đến bát cũng chẳng kịp rửa tiếp, vội vàng đi hấp trứng.
“Nhị tẩu, tẩu đang làm gì thế? Thơm quá!”
Từ lão tam và lão tứ có cái mũi còn thính hơn chó, chỉ một chút mùi cũng chẳng lọt được qua họ.
Từ Tam Ngưu mở nắp nồi, nhìn hai bát trứng hấp vàng mềm trong nồi. “Nhị tẩu, tẩu ăn vụng trứng gà! Ta đi nói với nương ngay đây.” Nói xong, hắn còn vội hít ngược nước miếng vào, sợ chảy xuống bát.
Trứng vàng óng, mềm mịn, vừa nhìn đã biết ngon.
Hôm nay nếu nhị tẩu không chia cho hắn một bát, chuyện này nhất định chưa xong.
Hừ, nói dối mà cũng nói chẳng tròn.
Từ lão tam dựa vào khung cửa, trợn mắt. “Nhị tẩu, muốn nói dối thì phiền tẩu bịa cho giống một chút được không?”
Cha nương là kiểu người gì, chẳng lẽ bọn họ còn không biết? Một văn tiền cũng hận không thể chôn xuống đất để dành cho đại ca đọc sách, sao có thể chủ động đòi ăn trứng? Hai người ấy có chết đói cũng không nỡ ăn một quả. Huống chi vừa ăn cơm tối xong, còn hấp trứng làm gì?
Khâu thị hoảng đến luống cuống. “Thật mà, thật sự là cho cha nương! Ta thề!” Nàng thật sự không ăn vụng. Trứng gà mỗi ngày đều có số, cho nàng một trăm lá gan nàng cũng chẳng dám trộm ăn.
“Nhị tẩu, đừng nói nữa, bọn ta đều hiểu. Hôm nay hai bát trứng hấp này bọn ta mang đi, chuyện này coi như chưa từng xảy ra, bọn ta cũng không làm khó tẩu.
Chỉ có điều lần sau có ăn vụng thì nhớ chừa phần cho bọn ta là được.”
Khâu thị sốt ruột đến toát mồ hôi. “Tam đệ, tứ đệ, thật sự là nương muốn ăn, ta không thể đưa cho các đệ!” Đưa cho bọn họ rồi, nàng lấy gì ăn nói với mẹ chồng?
Một bóng người nhỏ xíu lao vào bếp. “Trứng gà! Mọi người ăn vụng trứng gà! Nương, trong nồi có trứng, con muốn ăn trứng!”
Bàn tay bé xíu vừa đưa ra đã định thò vào nồi. Khâu thị sợ nó bị bỏng, vội vàng chặn tay lại.
“Nhị đệ muội, muội có ý gì? Đêm hôm mọi người nghỉ hết rồi mà muội lén hấp trứng ăn?”
Khâu thị cuống đến mức chẳng nói thành lời.
“Con muốn ăn trứng! Con muốn ăn trứng!”
“Được được được!” Hàn thị vội dỗ nhi tử. “Ta bưng một bát đi nhé!”
“Không được, đại tẩu. Trứng là cho cha nương.”
“Muội lừa kẻ ngốc đấy à? Nhìn ta giống người thiếu đầu óc lắm sao?”
Trong miệng Khâu thị đắng ngắt. Rốt cuộc nàng phải nói thế nào thì đám người này mới chịu tin?
“Con muốn ăn trứng! Con muốn ăn trứng hấp!”
“Nhị tẩu, bát còn lại hai huynh đệ bọn ta chia.” Đại tẩu đã ở đây, bọn họ muốn mỗi người một bát chắc chắn không thể. Haiz, chỉ trách mình ra tay quá chậm.
“Các người không thể…” Mắt thấy hai bát trứng hấp sắp bị hai nhóm người chia nhau bê sạch cả nồi.
“Các ngươi đang làm gì đấy?”
“Nương, nhị tẩu ăn vụng trứng hấp.” Từ Tam Ngưu đảo mắt một vòng, lập tức bán đứng Khâu thị trước.
“Đúng đấy nương, hôm nay bị chúng ta bắt tại trận. Những lúc chúng ta không biết, ai biết nhị đệ muội đã ăn vụng bao nhiêu lần rồi!” Hàn thị cũng cất giọng chua ngoa.
Khâu thị có khổ mà không nói nên lời. Mẹ chồng nhất định sẽ không thừa nhận chính mình muốn ăn trứng. Xem ra cái tội ăn vụng này nàng gánh chắc rồi.
“Trứng hấp là ta muốn ăn.”
“Người muốn ăn?”
Mấy người đồng loạt kinh hãi nhìn Trần Như. Nương điên rồi sao mà lại hấp trứng ăn? Chẳng lẽ người quên một quả trứng bán được một văn? Bình thường keo kiệt đến mức bọn họ muốn ăn vỏ trứng cũng chẳng cho.
Hàn thị nghiến răng. Lão bất tử lại đòi ăn trứng, đầu óc có vấn đề rồi chắc? Bà ăn hết thì tiền học của đương gia phải làm sao?
“Nương, trứng là người muốn ăn sao? Hữu Vi dạo này thèm trứng đến mức tối ngủ còn cắn cả lưỡi. Người nhìn xem, gần đây nó gầy đi bao nhiêu? Đương gia mà về thấy, nhất định đau lòng chết mất.”
Mẹ chồng sợ nhất chính là đương gia, người bà thương nhất cũng là hắn. Lôi hắn ra làm cái cớ là dễ dùng nhất.
Trần Như đến lườm cũng lười. Từ lão đại có đau lòng hay không thì liên quan gì đến bà?
“Còn không mau mang trứng vào phòng cho ta. Hai bát, một chút cũng không được thiếu.”
“Nương, con cũng đói!” Từ lão tam nhìn Trần Như, ánh mắt đầy mong chờ.
Từ lão tứ cũng vậy, kéo tay áo bà định làm nũng. Chiêu này trước kia nguyên chủ thích nhất, lần nào dùng cũng hiệu nghiệm.
“Còn không mau bưng vào!”
Trần Như coi bọn họ như không khí, chỉ quát Khâu thị. Muốn ăn phần của bà à? Kiếp sau đi!
Bà đâu phải nguyên chủ ngốc nghếch kia. Đối tốt với người khác ngàn lần vạn lần cũng không bằng đối tốt với chính mình. Thứ thật sự vào bụng mình mới là thứ thiết thực nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)