Một khắc sau, những người giằng co cuối cùng cũng tách ra, ai nấy đều nhếch nhác không chịu nổi.
Lão Từ kéo Trần Như lại, nhìn vết thương trên mặt bà mà đau lòng vô cùng.
“Còn bị thương ở đâu không? Có đau không?”
Trần Như phủi bụi trên người, trao cho lão Từ một ánh mắt rồi lập tức che mặt khóc lớn. “Tôi không sống nữa! Bị nhi tức đè ra đánh, còn mắng tôi là mụ già chết tiệt! Lão Từ, tôi còn mặt mũi nào mà sống nữa!”
Trần Như ngồi bệt xuống đất, vỗ đùi, hai vai run lên từng chập, rõ ràng đang khóc rất thương tâm.
Lão Từ chẳng quan tâm vợ thật khóc hay giả khóc, dù sao ông thật sự nổi giận. Đồ khốn, dám đánh vợ ông!
Ông buông tay đang đỡ Trần Như, quay sang đá mạnh Từ Đại Ngưu mấy cái, đau đến mức Từ Đại Ngưu gào lên. Hàn thị muốn lao tới che cho chồng nhưng bị Khâu thị chặn lại.
“Đánh nương ngươi! Mẹ nó, ngươi lại dám đánh nương ngươi!”
“Con không có!”
Khốn kiếp, tức phụ ngươi đánh chẳng lẽ không tính là ngươi đánh!
Ngoài cổng nhà họ Từ lại chật kín người. Dạo gần đây nhà họ Từ đúng là chẳng yên ổn, cứ vài hôm lại cho bọn họ xem một màn náo nhiệt.
Cái gì? Từ Đại Ngưu đánh Trần Như? Mọi người đều không dám tin tai mình. Từ Đại Ngưu ngày thường trông rất biết lễ nghĩa lại dám đánh nương? Con trai đánh mẹ là chuyện xưa nay chưa từng có trong thôn bọn họ! Đã vậy còn là một trong ba người đọc sách hiếm hoi của thôn!
Hàn thị khóc, quỳ xuống đất. “Rõ ràng là hai người đánh đương gia nhà con, đánh cả nhà con, sao lại biến thành chúng con đánh nương? Chúng con nào dám đánh nương!”
“Lão nhị, đi gọi thôn trưởng với tộc trưởng tới.”
Không cần đợi đến vụ thu nữa. Dù sao nhìn bộ dạng vô dụng của Từ Đại Ngưu cũng chẳng làm được bao nhiêu việc.
Chia nhà. Chia ngay. Sau này bọn chúng muốn sống muốn chết thế nào mặc chúng.
“Cha, người định làm gì?”
Từ Đại Ngưu hoảng rồi. Hắn còn phải thi công danh, nếu mang tiếng đánh mẹ ruột thì sau này còn có đường sống sao? Người ta chẳng đè hắn xuống đến không ngóc đầu lên nổi à?
“Cha, chuyện nhà mình, chúng ta đóng cửa tự nói với nhau được không?”
Được cái đầu ngươi.
“Còn không mau đi gọi người!”
Từ lão nhị giật mình, lập tức chạy ra gọi người. Bất kể cha nương muốn làm gì, hắn nghe lời là được. Dù sao người đánh nương cũng không phải hắn.
Từ lão tam cũng có chút luống cuống. Sao chuyện lại phát triển tới mức này? Cha nương bây giờ muốn làm gì? Hắn còn cưới được Thanh Nhi không?
Hàn thị cũng rối tung lên, đầu óc trống rỗng. Nàng ta quả thật đã đánh mẹ chồng, cũng mắng mẹ chồng, nhưng chẳng phải vì sốt ruột sao? Mắt thấy đương gia sắp bị đánh chết, nàng ta có thể đứng nhìn à?
Hơn nữa mẹ chồng rốt cuộc bị thương chỗ nào? Ngoài mặt bị nàng ta cào hai vệt ra, chỗ khác thật sự chẳng bị thương.
Ngược lại là nàng ta, da đầu bị nhị đệ muội giật rụng một mảng, trên người đầy vết cào. Còn đương gia nhà nàng ta không biết bị thương nặng thế nào, tới giờ vẫn đang kêu đau.
Vậy mà mẹ chồng còn kẻ ác tố cáo trước, nói bọn họ đánh bà. Mụ già chết tiệt, sao bây giờ lại khó đối phó đến vậy? Biết thế tối qua nàng ta chẳng để đương gia đứng ra cho mình. Chẳng phải chỉ cắt cỏ lợn thôi sao, nàng ta đâu phải không làm được.
Từ Đại Ngưu siết nắm tay kêu răng rắc. Uất ức quá mức rồi. Cha nương bây giờ thay đổi đến mức hắn không nhận ra. Nghĩ tới những người Từ lão nhị đi gọi, hắn chỉ có thể cố nuốt nhục xuống.
“Cha nương, con sai rồi. Hai người nói gì cũng đúng, con không nên cãi lại. Xin cha nương tha cho con lần này. Sau này hai người nói gì thì là thế ấy, được không?”
Trước hết phải vượt qua cửa ải trước mắt. Hàn thị quá bốc đồng. Hắn bị đánh thì cứ chịu đánh, nàng đứng bên khuyên can là được, cần gì tự mình ra tay? Không, nàng còn mắng nương là mụ già chết tiệt.
Mới trước đó hai người suýt chết, bây giờ lại bị mắng như vậy, nổi giận cũng dễ hiểu. Người có tuổi sợ nhất chính là chữ chết.
Lão Từ thậm chí không thèm nhìn thẳng hắn. Bây giờ nhận sai đã muộn. Cho dù bà nhà không so đo, ông cũng không thể bỏ qua cho bọn chúng. Vợ ông được ông nâng niu trong lòng bàn tay mấy chục năm, đến lượt bọn chúng đánh mắng sao?
“Ngươi lớn rồi, lòng dạ cũng lớn rồi, coi thường cả nhà chúng ta là dân chân đất. Tức phụ ngươi cũng lợi hại. Chúng ta không quản nổi ngươi nữa. Sau này hai vợ chồng muốn sống thế nào thì sống.” Nói xong ông lộ vẻ đau lòng tột độ, như thật sự bị tổn thương đến không chịu nổi.
Trong lòng lão Từ vẫn đầy lửa. Đến lúc này ông còn phải diễn trò với cả đám khốn con.
“Cha, sau này con nhất định sửa. Hôm nay con chỉ nóng giận quá nên mất khôn, người tha cho con lần này đi. Nhà mình có chuyện gì đóng cửa nói với nhau, cha nương muốn đánh muốn mắng con thế nào cũng được, được không?”
Từ lão đại lúc này thật sự cuống. Hắn nhất định phải ổn định hai đồ già không chết trước khi tộc trưởng tới. Không phải trước giờ họ thương hắn nhất sao? Không phải còn coi trọng danh tiếng của hắn hơn cả hắn sao? Tại sao bây giờ lại thành thế này? Không những đánh hắn mà còn muốn làm thối danh tiếng hắn. Chẳng lẽ chỉ vì lúc họ hôn mê hắn chủ trương không chữa trị?
Tại sao họ phải tùy hứng, nhỏ nhen như vậy? Hắn không tốt thì họ có thể tốt sao? Cái nhà này không có hắn thì chống đỡ nổi à? Hắn không cho mời đại phu chẳng phải vì chắc chắn không mời họ cũng không chết sao? Sự thật chẳng phải như vậy à? Bây giờ hai người còn khỏe mạnh chạy khắp sân đánh hắn kia kìa.
Trần Như và lão Từ đều chọn phớt lờ hắn. Trong lòng Từ lão tam thấp thỏm, không biết cha nương rốt cuộc muốn làm gì. Từ sau khi hai người tỉnh lại khỏi cơn hôn mê, cách hành xử thay đổi hẳn, hoàn toàn khiến người ta không đoán nổi.
Từ lão đại cứ xoay quanh hai người, liều mạng xin lỗi. Hàn thị cũng quỳ thẳng trước mặt hai người già, vừa khóc vừa hối hận kể lể.
Trần Như cũng không sửa sang lại bản thân. Bà chính là muốn mọi người nhìn xem đứa con trai cả ngoan của nhà họ Từ đã làm gì với mẹ ruột, như vậy tộc họ và thôn trưởng cũng không thể khuyên họ “dĩ hòa vi quý”. Chẳng lẽ còn bắt hai người chờ bị lão đại đánh chết?
“Tộc trưởng tới rồi, tộc trưởng tới rồi!”
Tim Từ lão đại thắt lại, cầu khẩn nhìn Trần Như. “Nương, chúng ta đóng cửa tự giải quyết được không? Chuyện xấu trong nhà không truyền ra ngoài. Danh tiếng quan trọng với con thế nào người hiểu mà. Con còn phải thi khoa cử, làm rạng danh nhà họ Từ.”
Trần Như chỉ cúi đầu không nhìn hắn. Có phải con ruột của bà đâu, tiền đồ hắn liên quan gì tới bà? Ăn của bà, uống của bà, còn bày bộ mặt khó coi cho bà xem, bà tự chuốc nhục à?
Nhưng họ không tin. Từ Đại Ngưu sao có thể đánh nương mình? Hắn là người đọc sách, hiểu nhất đạo lý trăm điều thiện lấy chữ hiếu làm đầu, sao có thể đánh mẹ ruột?
“Tộc trưởng, ngài tới rồi! Nhà môn bất hạnh, nhà môn bất hạnh! Sinh ra đứa con nghịch tử thế này, đều tại ta không dạy dỗ tốt.” Lão Từ lộ vẻ đau lòng không thôi.
Tộc trưởng kinh ngạc. Hôm nay miệng lưỡi người này sao trơn tru thế? Trước kia chẳng phải còn ít lời hơn lão nhị sao?
“Các ngươi đây là…”
“Một lời khó nói hết!”
Mặt Từ lão đại trắng bệch. Cha hắn ác quá, chút chuyện trong nhà cũng lôi ra ngoài cho người khác biết. Sau này hắn còn ngẩng đầu ở thôn Đống Cỏ thế nào?
Họ muốn hại chết hắn mà!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)