Chỉ nhìn việc vừa ra cửa, gặp ai người ta cũng chủ động chào hỏi hai vợ chồng là biết.
“Người trong thôn nhiệt tình thật.” Hai người đã quen sống nhà ai đóng cửa nhà nấy, gặp ai cũng nhiệt tình bắt chuyện thế này còn hơi khó thích ứng.
“Ừ. Sau này chúng ta cố bớt ra ngoài một chút. Tôi chẳng biết nói chuyện phiếm với họ.”
“Ông vốn ít lời, ai cũng biết rồi. Không muốn nói thì khỏi nói.”
Lão Từ gật đầu. Cũng đúng. nguyên chủ Từ lão đầu vốn là người ít nói, rất hiếm khi ra ngoài tán gẫu. Ngược lại, nguyên chủ Trần thị làm gì cũng nhanh nhẹn, tính lại đanh đá, trong thôn nổi tiếng là người giỏi việc, miệng lưỡi cũng lợi hại.
“Sau này người tìm bà nói chuyện chắc còn nhiều hơn.”
Đúng là tự tạo nghiệt!
Núi sau của thôn quanh năm khá nhộn nhịp. Mùa xuân người cả thôn lên đào rau dại, mùa thu lại lên chặt củi, cắt cỏ heo.
Phạm vi mọi người hoạt động chỉ tới lưng chừng núi. Đi sâu hơn thì chẳng ai dám, nghe nói bên trong có thú dữ.
Trước kia trong thôn có một thợ săn sống ở cuối thôn. Hơn mười năm trước, một lần ông ta vào sâu trong núi săn bắn rồi không bao giờ trở về. Người trong thôn đều nói ông ta bị thú dữ ăn mất.
Cũng đáng thương, đến hài cốt cũng chẳng còn.
Căn nhà của người thợ săn ở cuối thôn bỏ hoang suốt hơn mười năm. Trong ký ức, đến trước khi nguyên chủ mất, căn nhà ấy hình như vẫn còn trống.
Trong thôn có mấy căn nhà hoang như vậy. Có nhà tuyệt tự, có nhà cả gia đình dọn đi nơi khác, còn một căn chính là nhà của người thợ săn mất tích.
“Chúng ta đừng đi quá sâu. Lỡ gặp thú dữ thì thật sự bỏ mạng ở đây.”
“Ừ, tôi biết.”
Trần Như cũng sợ chứ. Bà không chỉ sợ thú dữ, còn sợ cả rắn.
Mỗi người cầm một cây gậy gỗ to, vừa đi vừa gõ xuống đất, chậm rãi lên núi. “Ban ngày nắng thật.” Gần đây ở nhà không hóng mát thì ngủ, đột nhiên phơi nắng thế này, Trần Như có chút choáng váng.
“Sắp mát rồi. Đợi tới lúc lạnh đến không chịu nổi, bà sẽ nhớ mặt trời bây giờ cho xem.”
“Ông nói cũng đúng. Mùa đông ở đây hình như còn lạnh hơn lần chúng ta đi du lịch Đông Bắc.” Nước nhỏ xuống lập tức đóng băng, nói vậy chẳng hề khoa trương.
“Cho nên phải mau kiếm tiền. Năm nay xây nhà chắc không kịp, nhưng căn nhà rách hiện tại ít nhất phải sửa cho kín gió. Giường sưởi trong nhà cũng phải làm lại, không biết bên trong bị tắc hay hỏng chỗ nào, hai năm nay nghe nói chẳng ấm mấy.”
Bạn già sợ lạnh. Trước khi trời rét, ông nhất định phải sửa mọi thứ cho ra hồn mới yên tâm nằm nhà qua đông.
Hai người đi trong núi gần một canh giờ mà chẳng tìm được lấy một lá dược liệu. Mồ hôi men theo má Trần Như chảy xuống cổ áo.
“Bà, ngồi nghỉ một chút, uống miếng nước.” Lão Từ cũng buồn bực. Chẳng phải người ta vẫn nói núi rừng phương Bắc đầy báu vật sao? Nhất là vùng Đông Bắc.
Vậy sao hai người ngoài cỏ dại chẳng tìm thấy thứ gì? Chẳng lẽ mắt kém đến mức coi dược liệu thành cỏ hết rồi?
Lần đầu tiên lão Từ bắt đầu nghi ngờ trình độ chuyên môn mấy chục năm của mình.
Trần Như lại càng thất bại càng hăng. Hôm nay không tìm được thứ gì, bà sẽ không xuống núi. Không, ít nhất chưa tới tối thì không xuống.
Bà lấy hai quả trứng từ không gian ra. “Ăn đi, ăn xong tìm tiếp.”
“Ừ.”
Chỗ này đã không còn thấy bóng người trong thôn. Hai người cất cả giỏ vào không gian, nhẹ người tiếp tục đi.
“Bà, nấm tùng nhung!”
Đất dưới chân ẩm ướt, phủ đầy lá mục. Lão Từ vạch nhẹ một cái liền lộ ra mấy cây nấm.
Trần Như ghé lại nhìn. “Đúng là nấm tùng nhung. Không biết người ở đây có ăn không.” Trong ký ức, ngoài nấm cây phỉ và nấm hương, các loại nấm khác người trong thôn đều không hái.
Họ sợ ăn nhầm rồi trúng độc chết.
Hai người ngồi xổm xuống tìm nấm. Người khác không ăn thì họ ăn. Đây là đồ tốt, nấm hoang tự nhiên rất có giá, lại bổ dưỡng. Bán không được thì để mình ăn.
“Lão Từ, thiên ma!” Trần Như vừa nói vừa lấy chiếc xẻng sắt mang theo. Lão Từ ghé lại nhìn: thân rễ mập, lá hình bầu dục xếp sát nhau như vảy. Đúng là thiên ma.
Bên cạnh còn hai cây nữa. Chỉ nhìn thân rễ to khỏe cũng biết củ bên dưới chắc chắn không nhỏ.
“Để tôi.” Hai người chỉ mang theo một cái xẻng. Lão Từ nhận lấy bắt đầu đào, Trần Như cũng không tranh, ngồi xuống tiếp tục tìm nấm.
Thiên ma này chắc hiệu thuốc trong huyện sẽ thu chứ?
Thời cổ đại rất ít người trồng dược liệu, dược liệu hoang lại khó tìm, bởi vậy phần lớn đều khan hiếm và đắt đỏ.
“Ông thấy sau này chúng ta mua một nông trang để trồng dược liệu thế nào?”
Gần thôn Đống Cỏ có mấy nông trang, đều thuộc về những nhà giàu hoặc địa chủ trong huyện.
Tất cả nông trang đều có tường bao, người ngoài chẳng nhìn thấy bên trong. Nghe nói người làm việc đều là nô bộc mua về, ngày thường không được tùy tiện ra ngoài, phạm vi hoạt động chỉ quanh nông trang.
Người trong nông trang gần như tách biệt với bên ngoài. Nếu hai người mua được một nơi, lại mua một nhóm người về chuyên trồng dược liệu, chẳng phải sẽ không ai biết sao?
Nghĩ tới giá dược liệu hiện giờ, Trần Như cười đến không khép miệng. Chẳng cần làm cũng thắng, thắng chắc.
“Bà cười gì thế?”
Tìm nấm thôi mà cũng cười sung sướng đến vậy, ông nhìn còn thấy hơi sợ.
“Không có gì. Ông cứ đào đi, khỏi để ý tôi.” Bà đang mơ tới ngày lành sau này đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
