Bây giờ, nàng ta thật sự chỉ là một phế vật không có chút sức mạnh tấn công nào, nhưng vẫn thu hút sự thương xót của bọn họ.
"Đừng sợ, sẽ không ai làm tổn thương muội nữa." Thương Duân nhìn ta một cái, rồi cúi xuống trấn an cô gái bên cạnh. Rõ ràng là hắn đang châm chọc ta.
Ta làm như không nghe thấy, thậm chí chẳng buồn chào hỏi lấy một câu. Nhưng bán yêu bên cạnh ta lại có một thoáng ngập ngừng trong bước chân.
Khoảnh khắc đó rất ngắn, nhưng vẫn không qua được ánh mắt của ta.
Chẳng bao lâu sau, bán yêu thường xuyên theo ta đột nhiên rất ít xuất hiện. Ta đã đoán được vài phần trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn không biểu hiện gì.
Cho đến ngày hôm đó, hắn trở về với tâm trạng rất tốt, trên tay còn cẩn thận cầm một chiếc bình sứ màu xanh, mùi hương nhè nhẹ từ bên trong tỏa ra.
Hương thơm này, ta vô cùng quen thuộc.
Thanh Nguyên có, Trọng Lam có, Thương Duân cũng có, vì tất cả đều đến từ một người, đó là tiểu yêu hoa Bách Hợp.
Hắn đẩy cửa bước vào, ngạc nhiên khi thấy ta đang ngồi trên ngai thần, theo phản xạ lập tức giấu bình sứ ra sau lưng. Ta khẽ nhắm mắt, giả vờ như không biết gì. Khi hắn giấu xong, ta mới từ từ mở mắt ra.
Lang Uyên thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm.
"Chủ nhân." Hắn vẫn như thường ngày, tiến lại gần quỳ dưới chân ngai. Định cúi đầu chạm vào đầu gối của ta lần nữa, nhưng ta chỉ khẽ nhấc tay, hắn không thể tiến thêm một chút nào.
Hắn ngạc nhiên nhìn ta, như không hiểu vì sao ta lại từ chối.
"Ta đối xử với ngươi không tốt sao?" Ngươi định đi lấy lòng một tiểu yêu hoa sao?
Đôi tai sói của Lang Uyên lập tức dựng lên cảnh giác, mặt hắn trắng bệch, dè dặt mở miệng.
"Chủ nhân đối xử với ta ân trọng như núi, chưa từng có nửa điểm không tốt." Hắn cẩn thận trả lời.
"Vậy sao? Ta cứ tưởng ngươi thấy ta quá lạnh lùng, không có chút lòng trắc ẩn nào." Ánh mắt dò xét của ta dừng trên mặt hắn, dù chỉ trong chốc lát nhưng sự cứng nhắc của hắn không qua được mắt ta.
Hắn và tiểu yêu hoa đó có thể nói gì với nhau? Chỉ quanh quẩn những câu chuyện đó thôi.
Lang Uyên chắc hẳn nhìn thấy trong tiểu yêu hoa bóng dáng khốn cùng của mình ngày xưa, cùng với sự đồng cảm của hai kẻ đều thuộc Yêu tộc mà thôi.
"Lang Uyên không dám, chủ nhân, ta chưa bao giờ có ý nghĩ đó. Chính người đã cứu ta, mới có ta ngày hôm nay." Hắn nhanh chóng nhận ra tình hình không ổn, lập tức tỏ ra hạ mình hơn nữa. Hắn quỳ rạp trên mặt đất lạnh lẽo, đầu cúi sát xuống.
"Lang Uyên ca ca!" Tiếng kêu thảng thốt từ ngoài cửa khiến người đang quỳ cứng đờ.
Không biết là vì bị nhìn thấy cảnh tượng thê thảm này mà cứng đờ, hay là vì bị phá ngang lúc đang nhận sai mà cứng đờ nữa.
Tiểu yêu hoa cắn môi nhìn ta, ánh mắt đầy trách móc, nhưng khi nhìn sang Lang Uyên, ánh mắt nàng lại tràn ngập sự xót xa.
Ta cố ý làm vậy, từ lâu đã nhìn thấy nàng đuổi theo sau lưng Lang Uyên, cố tình không đặt cấm chế lên cửa Thần điện để nàng có thể dễ dàng bước vào.
"Ta biết ngươi là Chiến Thần, cao cao tại thượng, nhưng Lang Uyên ca ca là đồng đội của ngươi, sao ngươi có thể đối xử với huynh ấy như vậy!" Trước mặt Trọng Lam và những người khác, nàng tỏ ra sợ hãi ta vô cùng, nhưng lúc này lại dũng cảm đứng chắn trước Lang Uyên, không ngại làm ta phật ý, lớn tiếng chỉ trích ta.
Quả nhiên nàng có tài thao túng lòng người, không thấy Lang Uyên đã cảm động đến thế nào khi nhìn nàng sao?
"Đồng đội? Ai nói với ngươi hắn là đồng đội của ta? Chỉ là một con thú nuôi không thuần phục mà thôi. Ngươi muốn, ta tặng ngươi đấy." Lời ta vừa dứt, ánh mắt đầy tình cảm của Lang Uyên dành cho thiếu nữ trước mặt trong thoáng chốc đã tan biến.
"Không phải như vậy đâu, chủ nhân, xin lỗi, chủ nhân. Ta sai rồi, ta chưa từng nghĩ như vậy. Ta sai rồi..." Lang Uyên nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của ta trong khoảnh khắc ấy.
Hắn quỳ tới gần, muốn kéo lấy vạt áo ta, nhưng bị một màn chắn ngăn lại, không thể tiến thêm được nữa.
"Khụ khụ, Lang Uyên ca ca, đừng cầu xin nàng. Nàng đã nhục mạ huynh như vậy, còn nói gì đến việc cứu giúp thiên hạ, ta thấy đó chỉ là hư danh mà thôi." Hoa Vãn Vãn khẽ ho vài tiếng, nhẹ nhàng vỗ ngực.
"Ngươi câm miệng!" Hắn trừng mắt giận dữ nhìn thiếu nữ yếu ớt kia.
Nước mắt lập tức dâng lên trong đôi mắt nàng.
"Ta... ta chỉ muốn tốt cho huynh thôi, Lang Uyên ca ca." Nàng dường như không thể tin nổi sự thay đổi đột ngột trong thái độ của hắn.
"Tất cả là do ngươi! Ngươi ly gián ta với chủ nhân! Ta chưa bao giờ nói những lời này! Ngươi có âm mưu gì đây?" Bị bỏ rơi chắc chắn là một cảm giác tồi tệ, nhất là đối với một bán yêu đã từng nếm trải nỗi đau bị vứt bỏ.
Nhưng khi hắn đã quyết định bỏ rơi ai, thì cũng sẽ tuyệt tình không chút do dự.
Cảm xúc vừa mới nhen nhóm trong hắn tan biến nhanh chóng, khiến Hoa Vãn Vãn không còn lời nào để nói.
Cảnh tượng hai kẻ tự đấu đá nhau thật là không thể thú vị hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

