Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Lê Nhược cũng cảm thấy, Giang Dữ nhìn bề ngoài thì đường hoàng, nhưng thực chất lại không phải người tốt lành gì.
Tính cách vừa hẹp hòi lại vừa bá đạo, nhất là khi đụng tới chuyện của Giang Vọng Thư.
Nhưng phải nói, trong lúc như vừa rồi, những chiêu ngầm của anh ta lại khiến người ta hả dạ.
Dù sao thì vẻ mặt của tên kia lúc nãy thực sự khiến người ta buồn nôn, nếu không phải Giang Dữ đến kịp, e là cô đã lao ra đấm cho hắn một cú rồi.
May mà cậu ấy chịu đựng được, nếu không chắc cô cũng không nhịn nổi.
“Thôi, đừng nhắc tới cái loại người đáng ghét đó nữa.” Giang Vọng Thư kéo tay Tống Lê Nhược, “Chờ lát nữa vào phòng thu, cậu thử hát lại đoạn mình chỉnh sửa hôm trước xem, tớ có cảm giác chỗ đó...”
Buổi luyện tập hôm đó diễn ra rất suôn sẻ, đến cả vị giám đốc âm nhạc nổi tiếng khó tính cũng phải gật gù khen ngợi không ngớt.
Giọng Tống Lê Nhược có độ trầm nhẹ, mang một nét cuốn hút rất riêng. Tiếc là trước đây cô toàn hát mấy bài ngọt ngào vô vị, nên chưa bao giờ bộc lộ được chất riêng đó.
“Cô nhất định sẽ nổi tiếng chỉ sau một lần xuất hiện!” Vị giám đốc âm nhạc thốt lên đầy phấn khích, thậm chí còn dám cược cả sự nghiệp của mình cho câu nói ấy.
Tống Lê Nhược chỉ cười nhẹ, rồi quay sang nhìn Giang Vọng Thư, thấy cô nàng vui như con nít, nhảy cẫng lên vì sung sướng thậm chí còn vui hơn cả bản thân mình.
Càng nhìn, cô lại càng thấy cô gái này thật giống em gái ruột.
Ánh mắt Tống Lê Nhược hơi tối lại trong thoáng chốc, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, tiếp tục tập luyện.
Ngày diễn đầu tiên đang đến rất gần.
Trong khoảng thời gian này, Cao Vi cũng ghé qua một chuyến. Có vẻ là nghe được tin đồn gì đó nên mới tới đây. Khác với lần trước, lần này chị ấy bình tĩnh hơn nhiều, còn kéo cả Giang Vọng Thư và Tống Lê Nhược ra ngoài ,ngồi uống trà chiều mấy tiếng tiện thể hóng được một bụng chuyện hay.
“Không ngờ lại có chuyện ly kỳ như thế!” Chị ấy nhìn hai cô gái có khí chất hoàn toàn khác nhau, ngạc nhiên nói : “Mà điều kỳ lạ nhất là, vòng tới vòng lui, hai người lại vẫn cứ dính lấy nhau!”
Hai người chỉ biết bật cười.
Cao Vi lại quay sang Giang Vọng Thư: “Chị thừa nhận, ban đầu chị mời em tới cũng vì để ý đến cái ‘bối cảnh’ sau lưng. Nhưng từ lúc em xuất hiện, chị lại thấy như mình vô tình nhặt được báu vật vậy. Tóm lại, chúng ta cứ dốc hết sức, làm cho thật rực rỡ. Để xem mấy kẻ ngoài kia còn dám mở miệng nói gì nữa không!”
Dù nói gì thì nói, chị Cao vẫn không quên đốc thúc công việc.
Cả ba cùng bật cười. Người cầm ly cà phê, người cầm trà sữa, nhẹ nhàng cụng cốc như để ăn mừng trước cho chiến thắng sắp tới.
Trong khi bên này vẫn đang căng thẳng luyện tập thì bên kia, cuộc sống của Hạ Vân Bình quả nhiên chẳng dễ chịu gì.
Vì tội lái xe gây nguy hiểm, hắn bị tạm giữ mấy ngày. Sau đó, phải nhờ ba hắn ra mặt mới được bảo lãnh về.
Theo lý mà nói, lúc từ trại tạm giam về, đáng lẽ hắn nên được “rửa xui” một trận.
Nhưng đời không như mơ, hắn còn chưa bước qua cửa, mẹ hắn đã vung dây lưng đánh tới tấp. Mà khổ nỗi, đánh không trúng hắn lại lỡ tay quất trúng ba hắn. Hai vợ chồng lập tức cãi nhau ầm ĩ, từ cãi chuyển sang đánh, cuối cùng ông ba giận quá bỏ nhà ra đi, tìm cô bồ bên ngoài để xả giận.
Mẹ hắn thì tức đến phát điên, vừa khóc vừa làm loạn trong nhà đập phá cả đống đồ đạc. Còn Hạ Vân Bình kẻ gây ra tất cả, thì bị trói gô lại đánh một trận tơi bời. Bị đánh đến mức ba ngày không xuống nổi giường, chỉ có thể nằm đó rên hừ hừ.
Đến nỗi con thiên nga trắng kia… Hạ Vân Bình thật không dám tưởng tượng thêm, chỉ vừa nghĩ tới cảnh bị quật xuống từ phía sau, mông với đùi liền như bị xé rách từng mảng từng mảng, đau đến tận xương.
Chuyện nhà họ Hạ xảy ra liền nhanh chóng truyền ra ngoài, như thể nhà họ Giang cố tình tung tin, gián tiếp tỏ rõ lập trường: những lời đồn đãi mưa gió bên ngoài kia căn bản không thể lay chuyển vị thế của Giang Vọng Thư.
Cô vẫn là người được Sở Viện và Giang Dữ nâng niu trong lòng bàn tay, không ai dám đụng vào.
Những kẻ mắt mù, muốn mượn chuyện mà bám víu, tốt nhất nên tự soi lại bản thân trước đã.
Từ đó về sau, ngay cả lời ra tiếng vào cũng hoàn toàn biến mất, chẳng còn ai dám nhiều chuyện thêm câu nào.
Về mấy chuyện này, Giang Dữ chưa từng nhắc nửa lời với Giang Vọng Thư, nhưng mọi thứ cứ thế tự nhiên mà truyền đến tai cô.
Người kể lại, đương nhiên không thể thiếu loa phát thanh bát quái như Hình Vũ Giai, Xa Thiến Thiến cũng đóng góp không ít, kể lại cảnh Hạ Vân Bình xui xẻo thảm thương một cách vô cùng sinh động.
"Lúc trước tớ còn thấy tên đó nhìn cũng sáng sủa đàng hoàng, ai ngờ lại là thằng ngu hết thuốc chữa." Hình Vũ Giai bĩu môi. "Còn cậu, thật chẳng có chút nghĩa khí nào! Xảy ra chuyện lớn vậy mà một chữ cũng không hé với tớ, còn xem tớ là bạn nữa không đấy!"
Cô ấy vừa giương nanh múa vuốt đe dọa Giang Vọng Thư, vừa trừng mắt không cam tâm.
Giang Vọng Thư cong mắt cười: "Cái đó thì... chưa chắc à nha."
Kết quả lại bị cô nàng kia cào cho một trận.
Chọc phá nhau xong, Hình Vũ Giai rốt cuộc nghiêm túc trở lại: "Cho nên trước đây cậu từ bỏ chuyện đi du học là vì mấy chuyện này à? Cậu nghĩ nhiều quá đấy. Mẹ cậu với anh cậu sủng cậu như thế, sao có chuyện không cần cậu được."
Giang Vọng Thư vốn không phải người thích làm ra vẻ đáng thương, không thấy "thiên kim thật" kia mới về mà đã thân thiết với cô như chị em ruột rồi sao?
Nghĩ đến cảnh hai người đó trở nên thân thiết như keo sơn, Hình Vũ Giai không khỏi cảm thấy có chút chua lòng.
"Nếu vậy, cậu còn tính theo kế hoạch cũ đi du học không? Dù hơi gấp chút nhưng bên kia thầy giáo vẫn luôn rất quý cậu mà, nói một tiếng là chắc chắn sẽ giúp."
Giang Vọng Thư lắc đầu, nói mơ hồ: "Chờ thi xong rồi tính… Nếu đến lúc đó vẫn còn có cơ hội."
Xa Thiến Thiến cũng hào hứng xen vào: "Nghe nói cuộc thi lần này còn mời cả Liễu Khả? Oa, anh ấy thật sự siêu đẹp trai! Cậu mà có cơ hội thì giúp tớ xin chữ ký nha!"
Câu nói mê trai này lập tức bị cả hai người còn lại trừng mắt xem thường.
Cuộc thi âm nhạc Quốc phong do Mị Âm chủ trì, kết hợp với đài truyền hình tổ chức. Sau hơn một tháng khởi động, cũng đã chính thức bước vào giai đoạn tuyên truyền rầm rộ cuối cùng.
Dưới sự nỗ lực của Cao Vi, cuối cùng cũng mời được vài ca sĩ có chút tên tuổi, giúp chương trình gây được ít nhiều tiếng vang. Riêng Tống Lê Nhược, dù mang danh thiên kim nhà họ Giang, nhưng luôn giữ thái độ kín đáo, gần như không thấy mặt trong các màn tuyên truyền, thứ hạng cũng xếp sau cùng lượt nhắc đến ít ỏi, không mấy ai chú ý.
Thực ra lúc đầu Cao Vi cũng từng do dự, có nên dốc sức nâng đỡ thiên kim thật tràn đầy tính kịch tính này không.
Nhưng bị Tống Lê Nhược từ chối.
Sau cuộc thi này, dù không nói sẽ rút hẳn khỏi giới giải trí, nhưng phần lớn thời gian cô ấy dự định sẽ tập trung vào việc học. Quan trọng nhất là: nổi tiếng quá sẽ dễ gặp rắc rối, nhất là giữa lúc hai gia đình họ Giang và Tống vẫn chưa thể hoàn toàn công khai thân phận thật của hai người. Càng không nên để Giang Vọng Thư bị đẩy vào tầm ngắm tranh cãi.
Huống hồ đến bây giờ, Tống Lam vẫn chưa biết chuyện hai nhà năm xưa ôm nhầm con.
"Chờ thi xong rồi, tớ sẽ cùng cậu về gặp mẹ, đến lúc đó từ từ nói rõ với bà." Giang Vọng Thư nói thì nhẹ nhàng vậy, nhưng Tống Lê Nhược vẫn cảm thấy, cô dường như vẫn chưa thật sự sẵn sàng.
Tuy cô ấy cũng không hiểu rõ, rốt cuộc Giang Vọng Thư đang sợ điều gì.
Cả hai đều đã trưởng thành, cho dù nhận lại người thân, cũng đâu nhất thiết phải về sống chung trong nhà đối phương. Như cô hiện giờ vậy, tuy trên danh nghĩa đã có thêm mấy bất động sản, nhưng vì vẫn đang trong quá trình sửa sang nên hiện tại vẫn ở trong khu căn hộ do công ty sắp xếp. Chỉ thỉnh thoảng mới ghé Giang trạch chơi một vòng, giữa đôi bên vẫn giữ được một khoảng cách khá thoải mái, không có gánh nặng gì cả.
Điều kiện nhà họ Tống không được như vậy, xe với nhà thì đương nhiên không thể tặng, nhưng sau khi chuyện của em gái được giải quyết xong, trong nhà cũng không còn áp lực gì lớn, chắc chắn sẽ không gây thêm phiền phức cho Giang Vọng Thư.
“Gây phiền toái... thì cũng là tớ mới đúng.” Giang Vọng Thư lại cười kiểu bất đắc dĩ kia. Mỗi lần cô như thế, Tống Lê Nhược lại không biết nên nói gì thêm.
Huống chi dạo gần đây, Giang Vọng Thư cũng đang rất bận.
Dạo gần đây, ngoài việc giúp Tống Lê Nhược phối nhạc, Giang Vọng Thư còn nhận thêm không ít công việc khác. Trong công ty ai cũng biết, cô gái nhỏ nhìn qua tuổi tác không lớn, lại quá mức xinh đẹp này, năng lực lại xuất chúng đến mức khiến người khác phải kinh ngạc. Thậm chí có người từng nói, nếu theo lời vị giám chế kim bài nọ, chỉ cần qua thêm vài năm nữa, chờ đến khi Giang Vọng Thư chính thức bước ra sân khấu chính, tương lai của cô e rằng thật sự khó lường.
So với Tống Lê Nhược, vốn chỉ là thí sinh dự thi thì Giang Vọng Thư rõ ràng có tiếng nói lớn hơn nhiều trong công ty. Thỉnh thoảng cũng có mấy “tiểu thịt tươi” lượn lờ đến làm quen. Như Xa Thiến Thiến, vốn mê mệt Liễu Khả đã cố ý sắp xếp cho cả hai có cơ hội tiếp xúc nhiều lần. Cuối cùng còn bị paparazzi chụp được hình chung, đưa thẳng lên mạng. Sau đó Liễu Khả còn giả bộ nghiêm túc đến xin lỗi, mượn cớ rủ Giang Vọng Thư ra ngoài uống một ly. Nhưng cô thẳng thắn từ chối.
Hiện tại cô đã bận đến mức chẳng còn thời gian mà đùa giỡn lửng lơ tình ý với mấy “tiểu thịt tươi” ấy. Hơn nữa, kiểu người như vậy... đối với cô hoàn toàn chẳng có sức hút.
Hôm đó, hiếm hoi lắm Giang Vọng Thư mới có được một buổi sáng rảnh rỗi, ngủ thẳng đến hơn chín giờ mới ngáp dài bước từ trên lầu xuống, định ra phòng ăn kiếm chút gì đó lót dạ. Ai ngờ vừa xuống đã đụng ngay Giang Dữ đang ăn sáng.
“Anh, sao hôm nay anh cũng dậy trễ vậy?” Giang Vọng Thư hơi ngạc nhiên.
“Em chẳng phải cũng thế à?” Giang Dữ liếc cô một cái, giọng nhàn nhạt: “Hôm nay sao lại không thấy ‘chị em tri kỷ’ kia của em vậy?”
Câu nói này, chẳng hiểu sao lại phảng phất chút vị chua.
“Cậu ấy sáng nay phải đi chụp ảnh tuyên truyền, nên ra ngoài sớm rồi.” Giang Vọng Thư còn chưa tỉnh ngủ hẳn, kéo ghế ngồi xuống đối diện với Giang Dữ, vừa xoa mắt vừa nói, “Em thì công việc hôm nay không quá gấp, định tính lát nữa mới đi.”
Giang Dữ nhìn ánh mắt còn vương chút buồn ngủ của cô, giọng chậm rãi: “Em bận thì bận, cũng phải chú ý sức khỏe một chút. Bây giờ trong nhà, người bận rộn nhất lại thành ra là em. Đến giờ cơm còn khó mà gặp mặt.”
Giang Vọng Thư cười cười, hơi ngượng: “Cũng chỉ bận mấy hôm thôi, chuẩn bị xong đợt này thì em sẽ nghỉ ngơi vài ngày. Lúc đó ngày nào cũng ăn cơm với anh, miễn là anh đừng chê em phiền là được.”
Giang Dữ hơi cong môi, ánh mắt dịu dàng: “Sao lại chê em được.”
“A, đúng rồi.” Như sực nhớ ra gì đó, Giang Vọng Thư bỗng nghiêng đầu nhìn anh: “Anh, có chuyện này em vẫn định nói với anh…”
Giang Dữ: “Hửm?”
“Anh với Lê Nhược sao cứ mãi không hòa hợp vậy? Mẹ hôm trước còn hỏi em, bảo nhìn thế nào cũng thấy hai người như từng cãi nhau.”
Nếu thực sự từng tranh cãi thì đã dễ hiểu. Đằng này rõ ràng là anh trai ruột, lại chẳng hề xảy ra xích mích, nhưng cứ có cảm giác lạnh nhạt, cứng đờ.
Hai người họ thậm chí... còn chưa từng trò chuyện nghiêm túc vài câu!
So ra, còn không thân bằng chính cô với Lê Nhược.
“Anh cũng biết mà, con gái phải được dỗ dành mới thân thiết. Như hồi nhỏ anh hay dỗ em thế nào, đúng là gạt được em quay mòng mòng luôn!” Nói tới chuyện xưa, Giang Vọng Thư không nhịn được bật cười.
Khi đó cô vừa mới tỉnh lại, đầu óc mơ màng như một tờ giấy trắng, chẳng nhớ được gì. Lần đầu tiên nhìn thấy Giang Dữ, còn tưởng là anh đẹp trai nhà bên, vô cùng nhiệt tình chào hỏi.
Lúc ấy Giang Dữ cũng chẳng giải thích gì, chỉ nghiêm mặt nhìn cô rồi... thật sự nhận luôn thân phận “hàng xóm”. Mãi rất lâu sau, Giang Vọng Thư mới biết người đó không phải anh trai nhà bên trèo tường vào quấy rối, mà là anh ruột của cô.
Nếu không phải vì khi đó đầu óc còn ngốc nghếch, chỉ cần người khác tiện miệng nói vài câu là cô đã bị dắt mũi xoay vòng, thì cũng không đến nỗi bị chơi đùa như thế.
Sau đó dù tức giận một thời gian, cuối cùng Giang Vọng Thư vẫn bị đủ loại quà cáp và đồ ăn vặt của anh dỗ dành cho nguôi ngoai. Từ dạo đó, cô liền bắt đầu hình thành ấn tượng về một “người anh mẫu mực” mang phong cách nhị thập tứ hiếu, bất kể đi đến đâu cũng phải lôi kéo một đống đồ chơi thú vị về cho cô.
Từ nhỏ Giang Dữ đã rất biết cách chiều chuộng em gái, vậy mà càng lớn lại càng giống như... xuống cấp?
Giang Dữ cúi đầu nhấp một ngụm cà phê đen, vị đắng thanh thanh lan ra đầu lưỡi:
“Thế nào, em còn muốn anh cũng phải dỗ dành người khác giống vậy?”
“Cái gì mà ‘người khác’? Cậu ấy mới là em ruột của anh mà!” Giang Vọng Thư ngồi trên ghế, đung đưa chân. “Em chỉ nghĩ, nhân lúc em còn ở nhà, có thể giúp hai người hoà hoãn một chút. Nếu đợi đến lúc em không có mặt…”
“Em không ở nhà? Em định đi đâu?”
Giang Dữ ngẩng đầu lên, ánh mắt lập tức khóa chặt lấy cô, lạnh nhạt mà sâu thẳm.
Ánh mắt ấy quá mức chuyên chú khiến Giang Vọng Thư bất giác chột dạ:
“Chỉ là… cũng không thể ở mãi trong nhà được, đúng không? Bây giờ Lê Nhược đã về rồi, em cũng nên quay về xem tình hình bên kia, hơn nữa, về sau em còn phải lấy chồng nữa mà…”
“Bên Đông Thành nếu muốn về xem thì cứ đi, nhưng để ở lâu dài thì chắc vẫn không bằng Kinh Thị.” Giang Dữ nhận lấy bữa sáng dì giúp việc mang đến, thuận tay đưa sang cho cô, “Còn chuyện lấy chồng thì em còn nhỏ, nghĩ mấy chuyện đó làm gì.”
“Gì mà nhỏ chứ, em đã trưởng thành rồi!” Giang Vọng Thư phản bác: “Anh đừng đánh trống lảng, em đang nói chuyện nghiêm túc đấy!”
“Chuyện nghiêm túc nhất bây giờ là ăn sáng cho ngoan, đừng nghĩ linh tinh nữa.” Giang Dữ đặt tách cà phê xuống, “Sao, em thực sự thích cái cậu minh tinh nhỏ kia? Không nhìn ra cậu ta cố ý dựa vào em để tạo tin đồn à?”
“Cái gì mà minh tinh nhỏ…” Bị anh nhìn chằm chằm, Giang Vọng Thư bỗng thấy hơi chột dạ, ấp úng giải thích:
“Em biết rồi, về sau cũng chẳng thèm đáp lại nữa.”
“Đàn ông ngoài kia không tốt đẹp gì, tốt nhất là cứ thờ ơ với họ một chút.”
Giang Dữ thong thả cài lại tay áo sơ mi, động tác chậm rãi mà ung dung, “Anh chuẩn bị đến công ty, em có muốn đi cùng không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









