Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạch Nguyệt Quang Mất Sớm Đã Trở Về Rồi! Chương 2: Vận Mệnh

Cài Đặt

Chương 2: Vận Mệnh

Ở trên xe, từng cơn gió mát lạnh từ cửa sổ lùa vào, nghịch ngợm hất tung mái tóc dài của Giang Vọng Thư.

Cô ngồi ở ghế lái phụ, tiện tay gom những lọn tóc bị gió thổi tung lên, búi gọn lại sau gáy.

Giang Dữ liếc nhìn cô một cái, thấy cô chưa để ý thì quay đầu lại nhìn về phía trước.

“Chuyện ở trường, mẹ có nói với anh rồi. Nếu em không muốn ra nước ngoài, thì học ở trong nước cũng được. Tuy có chút phiền phức, nhưng cùng lắm thì cũng chỉ trì hoãn một năm thôi.” Anh nhẹ giọng nói.

“Chỉ có anh là hiểu em nhất” Giang Vọng Thư thở phào, “Anh là người đầu tiên không hỏi tại sao em lại đổi ý đó.”

Giang Dữ đáp: “Anh tin, em không phải kiểu người vô cớ làm loạn.”

Giang Vọng Thư quay đầu nhìn anh trai mình.

Khuôn mặt anh gần như hoàn hảo chẳng thể tìm được điểm nào để chê. Anh không nói nhiều, nhưng lại luôn lặng lẽ yêu thương và cưng chiều em gái bằng tất cả sự dịu dàng vô điều kiện.

Có được một người anh như vậy, có lẽ là điều may mắn nhất trong cuộc đời cô.

Chỉ tiếc là... món đồ đã trộm từ người khác, sớm muộn gì cũng phải trả lại.

Nghĩ đến đó, cô khẽ nhíu mày, cảm giác tiếc nuối thoáng qua trong đáy mắt.

Giang Dữ lại liếc nhìn sang cô: “Em mệt à?”

Giang Vọng Thư ngáp một cái: “Cũng hơi ạ. Dạo này tập luyện căng quá, may mà chưa xảy ra chuyện gì.”

“Vậy tranh thủ nghỉ ngơi vài ngày. Anh sẽ liên hệ với trường giúp em. Có thể theo học trước, sang năm chính thức chuyển hồ sơ.” Giang Dữ nói tiếp.

Dù không dựa dẫm vào danh tiếng của nhà họ Giang, thì với năng lực thực sự của Giang Vọng Thư, một sinh viên tài năng của Nhạc viện, từng đạt nhiều giải thưởng quốc tế, chuyện tìm một trường danh giá để cô tiếp tục theo học cũng không quá khó khăn.

Nhưng Giang Vọng Thư lại không mấy hứng thú.

“Không cần vội, em muốn nghỉ ngơi một thời gian. Để sang năm tính tiếp cũng được.” Cô thờ ơ đáp.

Giang Dữ nhanh chóng nhận ra có điều gì đó không đúng trong cảm xúc của cô.

Anh trầm ngâm một chút, rồi nhẹ nhàng vuốt vô lăng:

“Lần trước em gặp tai nạn xe... giờ hồi phục thế nào rồi?”

Hơn một tháng trước, Giang Vọng Thư bị tai nạn xe. Tuy không quá nghiêm trọng, chỉ là trầy xước ngoài da và chấn động nhẹ, nhưng lúc ấy cô bất tỉnh gần nửa ngày. Sau khi tỉnh lại thì không còn vấn đề gì nữa.

Giang Vọng Thư hơi sững lại, rồi thản nhiên đáp: “Đã lâu như vậy tất nhiên là khỏi rồi, em chỉ bị trầy sơ thôi mà.”

Cô chắc chắn Giang Dữ đã mơ hồ đoán ra được điều gì, nhưng cho dù thế nào. Anh cũng không thể đoán được bí mật thật sự của cô.

Bởi vì Giang Vọng Thư… không phải là đại tiểu thư thật sự của nhà họ Giang.

Mọi chuyện đều rối rắm, không thể dùng lý lẽ để giải thích cho ngắn gọn được.

Cô lại thở dài.

Cảm giác như chỉ trong hơn một tháng qua, cô đã thở dài hết cả phần còn lại của đời người.

Thật ra, hiện tại Giang Vọng Thư không phải là “Giang Vọng Thư” ban đầu. Cô là một người xuyên không, từ lúc còn nhỏ đã nhập vào thân xác này. Nhưng đáng tiếc, ký ức trước khi xuyên qua đã phai nhạt gần hết, cô chỉ nhớ mang máng mình từng là một học sinh bình thường.

Lúc cô vừa mới xuyên đến, cô còn nghĩ là mình quá may mắn xuyên vào một nhà giàu có, dù cha mẹ kết hôn vì thương mại nhưng không đến mức bất hòa hay lộn xộn gì. Quan trọng nhất là, cô còn có một người anh trai như Giang Dữ, luôn che chở, tạo mọi điều kiện để cô theo đuổi đam mê. Cưng chiều cô đến mức khiến không biết bao nhiêu cô gái khác phải ghen tỵ.

Trừ việc vô duyên vô cớ bị đính hôn từ bé khiến cô hơi khó xử, thì đây quả thật là một cuộc sống lý tưởng.

Cho đến khi tai nạn xe hơn một tháng trước, sau cú va chạm và lần ngất ngắn ngủi ấy khiến cô chợt phát hiện ra mình chỉ là “hàng giả”. Là thiên kim thế thân, kiểu nhân vật thường bị người ta phỉ nhổ trong những câu chuyện máu chó.

Điều may mắn duy nhất là “Giang Vọng Thư” phiên bản giả này, không phải là người xấu. Hoặc có thể nói, cô thậm chí còn không có vai trò gì đáng kể trong câu chuyện gốc.

Không bao lâu nữa, cô sẽ phải hoàn toàn rút lui khỏi vở kịch này.

Vận mệnh đã đến gần, cô sắp phải... chết.

Nghĩ đến thôi mà cô đã thấy bất lực.

Giang Vọng Thư cũng từng thử vùng vẫy một chút muốn đấu tranh với số phận.

Nhưng tiếc rằng cũng vô ích.

Cô nghĩ, có lẽ đây là cách mà vận mệnh cho mình rút lui. Hiện tại không có triệu chứng gì, đi kiểm tra cũng không phát hiện vấn đề. Nhưng một khi phát tác, thì sẽ nhanh như chớp "soạt" một cái là cướp đi mạng sống của cô.

Cũng may là, ít nhất cô sẽ không phải chịu giày vò kéo dài. Xem như trong bất hạnh vẫn còn chút may mắn.

Cô đã từng đến bệnh viện, làm toàn bộ kiểm tra mới nhất từ đầu đến chân, kết quả không có gì bất thường.

Nhưng chính những bản báo cáo hoàn hảo ấy, lại khiến cô càng thêm chắc chắn, lần này cô sẽ không còn đường lui. Cái chết đã được định sẵn, không có cách nào thoát được.

Có lúc cô cũng từng nghi ngờ, liệu đây có phải vì vụ tai nạn xe lần trước, mà mình mắc một dạng rối loạn tâm thần nào đó hay không. Chẳng hạn như tự ảo tưởng bản thân là nhân vật phụ trong một câu chuyện, lại còn mắc bệnh nan y, bi kịch ngập tràn, máu chó đầy mình, như một câu chuyện do cô tự tưởng tượng ra.

Tiếc là, mọi chuyện lại diễn ra giống hệt như những gì cô đã thấy trong giấc mơ.

Ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy người đó, cô liền biết câu chuyện đã bắt đầu rồi.

Khi giấc mơ thành hiện thực, thì cái chết cũng đến rất gần.

Một nhân vật phụ mờ nhạt, chỉ vài câu thoại là xong vai, thế thôi.

Thế nên Giang Vọng Thư cũng rất dứt khoát, từ bỏ là từ bỏ.

Ngoài chuyên ngành của mình ra, cô vốn dĩ chẳng phải tuýp người kiên cường, ý chí sắt đá gì cho cam.

Đã sống mười mấy năm trong thân phận một thiên kim tiểu thư đúng nghĩa, ai mà chẳng sinh ra thêm chút tính tình mềm yếu, hưởng thụ chứ?

Nghĩ lại, cô đã sống bao năm những ngày người bình thường không dám mơ đến. Dù có chết sớm, cũng không coi là thiệt thòi.

Cho nên cô nhanh chóng nghĩ thông suốt mọi chuyện.

Giang Vọng Thư tựa đầu vào cửa kính xe, mặc cho làn gió lùa vào thổi tung tóc, uể oải nói:

“Em không sao, chỉ là mệt quá, muốn nghỉ ngơi một chút.”

Dù sắp chết rồi, em sống buông thả một thời gian cũng không được sao?

Đúng, bây giờ cô chính là mang tâm trạng như vậy.

Giang Dữ lại nhìn cô một cái, không lên tiếng.

Về đến nhà, còn có một cửa ải phải vượt qua.

Giang Vọng Thư ngồi trước bàn ăn như chú chim cút, không dám ho he nửa lời.

Gương mặt xinh đẹp hơi tái nhợt, giống như một đóa hoa vừa bị gió mưa vùi dập, đang rũ rượi úa tàn.

Giang Dữ từ nhỏ được gửi sang sống cùng ông nội, sau đó lại ra nước ngoài học tập và lập nghiệp, gây dựng được sự nghiệp lớn lao. Vì thế cha mẹ gần như không thể can thiệp hay ràng buộc gì với người con trai này.

Nhưng Giang Vọng Thư thì khác. Cha vẫn như xưa mặc kệ, còn mẹ lại đặt rất nhiều kỳ vọng với cô.

Sở Viện ngồi ngay ngắn trước bàn trà, hơi nước từ tách trà đỏ sẫm tỏa ra hương thơm thoang thoảng.

Bà đưa tay quạt nhẹ mấy hạt bụi trà nổi trên mặt nước, tiện thể liếc nhìn Giang Vọng Thư một cái. Sắc mặt bình thản, nhưng ánh mắt lại nghiêm khắc.

Giang Vọng Thư không kìm được rùng mình một cái.

Sở Viện là kiểu phụ nữ theo chủ nghĩa hoàn hảo đến cực đoan. Dù đã ngoài bốn mươi, năm tháng dường như không để lại dấu vết gì đáng kể trên gương mặt bà.

Mặc dù rất đẹp, nhưng bà lại là kiểu người nghiêm nghị, chỉ nhìn thôi cũng đã cảm thấy căng thẳng. Dáng người thẳng tắp, từng động tác như thể đã được đo đạc, chuẩn chỉnh.

Trong lòng Giang Vọng Thư luôn nghĩ: mẹ cô đúng là hình mẫu điển hình của tiểu thư danh giá thế gia, mỗi cử chỉ đều có thể đưa vào sách giáo khoa.

Chỉ tiếc là cô chẳng học được nổi một phần mười sự chuẩn mực đó.

Đã thế, cứ đứng trước mặt mẹ là cô lại dễ mềm lòng, dễ mất bình tĩnh.

Sở Viện yêu cầu rất cao ở bản thân, và yêu cầu với con cái cũng chẳng kém gì.

Con trai từ nhỏ đã xuất sắc, lại được trưởng bối quản nghiêm, bà không cần quá bận tâm. Mọi sự chú ý đều dồn lên người con gái.

Dù chỉ là người xuyên hồn nhập xác, Giang Vọng Thư cũng thấy tuổi thơ của mình quả thật khó sống, căng thẳng đến muốn gục ngã.

May mắn là về sau Sở Viện nhận ra con gái mình không có năng khiếu học thuật, nhưng lại rất có tài năng nghệ thuật, nên mới chịu để cô theo đuổi con đường này, coi như cho cô được sống tự do một chút.

Dẫu vậy, bà chưa từng buông lỏng trong việc dạy dỗ con gái.

Cái gọi là "khí chất của thiên kim tiểu thư hàng thật", phần lớn đều được mài giũa như vậy mà ra.

Mười mấy năm theo học các trường danh giá, cho dù Giang Vọng Thư vốn có chút lười biếng, nhưng ít nhất bề ngoài cũng hoàn hảo không chút tì vết, tất cả là nhờ công của Sở Viện.

Sở Viện trước giờ vẫn khá hài lòng với con gái, cho đến mấy hôm trước khi Giang Vọng Thư đột nhiên từ chối cơ hội đi du học.

Bà chăm chú nhìn con gái, rồi lại liếc sang Giang Dữ bên cạnh:

“Sau này con định làm gì? Chẳng lẽ tính ở nhà chờ lấy chồng? Dù có lấy chồng cũng phải có tấm bằng đàng hoàng, người ta mới coi trọng con chứ.”

Trong những gia đình như bọn họ, hôn nhân thương nghiệp vốn là chuyện thường tình. Nhưng nếu toàn tâm toàn ý chỉ muốn làm vợ hiền mẹ đảm, thì lại quá tầm thường.

Bà tuyệt đối không muốn con gái mình sống như vậy.

Giang Vọng Thư chớp mắt một cái, lòng chợt nảy ra một ý nghĩ: “Hình như đây cũng là một cách để hủy hôn?”

Những gia đình danh giá như Hạ gia, sao có thể chấp nhận một cô con dâu chỉ tốt nghiệp trung học?

Chậc, dù cô có ghét hôn ước từ bé kia thế nào, cũng không đến mức lấy việc hi sinh tương lai mình để chống đối. Nếu không phải sắp chết, cô cũng chẳng buông xuôi như thế này.

Chút quyết tâm vừa nhen nhóm đã tắt lịm ngay sau đó.

Dù sao cũng chẳng sống được bao lâu, cô nghĩ nhiều làm cái gì?

Chuyện hôn nhân này, thế nào rồi cũng không thành.

Giang Vọng Thư ngẩng đầu lên nhìn mẹ một cái, rồi lại cúi đầu xuống, khóe mắt như mang theo ba phần tủi thân, ba phần uất ức: “Mẹ à, mẹ cũng biết rồi mà… con không thích Hạ Vân Bình.”

Sở Viện cười lạnh: “Thích thì có giá bao nhiêu? Năm xưa mẹ lấy bố con, chẳng lẽ là vì yêu?”

… Mẹ ơi, có nhất thiết phải nói mấy câu trắng trợn như thế không, con còn chưa qua tuổi mười tám mà!

Quả nhiên, mẹ rất tức giận.

Giang Vọng Thư rụt vai lại, lén dịch người về phía Giang Dữ.

Giang Dữ lên tiếng: “Em ấy đã bàn bạc với con rồi. Vọng Thư có năng lực chuyên môn rất tốt, trong nước những năm gần đây cơ hội cũng không ít. Nếu điều chỉnh lại định hướng, chưa biết chừng sẽ có bước phát triển tốt hơn.”

Sở Viện không mấy vui vẻ, liếc nhìn con trai: “Con chỉ biết chiều nó.”

Trẻ con tùy hứng, thì tùy hứng chút cũng được. Dù sao vẫn còn nhiều thời gian, cứ từ từ dạy dỗ lại.

Bà đổ phần trà còn lại vào một cái lư đồng nhỏ hình trâu bên cạnh, cuối cùng kết luận:

“Mẹ mặc kệ con nghĩ gì. Nếu đã từ bỏ con đường chuyên môn, thì đi theo anh con tiếp xúc công việc trong công ty nhiều một chút. Tự mình không tạo được chỗ đứng, thì đừng mơ tưởng đến chuyện hôn nhân tự do gì hết.”

Con cháu Giang gia không nhất định phải liên hôn, nhưng nếu không có tiếng nói, thì cũng chẳng có quyền lựa chọn.

Giang Vọng Thư im lặng một lúc, rồi rúc vào lòng mẹ, nhẹ nhàng ôm lấy bà.

Mùi hương lá trà trên người mẹ nhè nhẹ, dễ chịu vô cùng.

Sở Viện vỗ đầu con gái:

“Mẹ không phải quá nghiêm khắc với con. Nhưng trong gia đình như nhà mình, muốn sống tốt, con không có quyền lựa chọn.”

Giang Vọng Thư dụi dụi trong lòng mẹ như mèo con.

Sở Viện lại thở dài. Dù đau đầu với cô con gái này, bà cũng chẳng thể làm gì.

Giang Dữ đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng ấm áp trước mắt, mắt khẽ lay động, nhưng vẫn giữ im lặng.

Ra khỏi phòng trà của mẹ, Giang Vọng Thư thở phào nhẹ nhõm, kéo tay anh trai:

“Cảm ơn anh nãy giờ giúp em nói đỡ. Nếu không có anh, chắc là em tiêu rồi.”

Giang Dữ hạ mắt, liếc nhìn tay cô đang bám trên tay mình. Ngón tay con gái mềm mại lành lạnh, tựa như không có xương:

“Nếu em không thích Hạ Vân Bình, anh sẽ nhanh chóng giúp em hủy hôn.”

Chuyện này với Giang Dữ, người vừa tiếp quản toàn bộ tập đoàn không hẳn là dễ, nhưng cũng không quá khó.

Không ngờ, cô nàng vừa rồi còn nhất quyết khẳng định không muốn cưới, giờ lại uể oải vươn vai:

“Thật ra thì cũng không sao. Hôn ước này không đáng để bận tâm. Anh khỏi phải lo, lỡ làm ông nội không vui.”

Dù sao cũng sắp chết rồi, còn để tâm mấy thứ này làm gì.

Giang Dữ khựng lại, ánh mắt bỗng chốc lạnh lẽo, đen láy như vực thẳm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc