Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Sao tự dưng em lại tới đây?” Giang Dữ hơi nhíu mày, cúi đầu hỏi Giang Vọng Thư.
Bên cạnh thỉnh thoảng có người đi qua đi lại, anh khẽ xoay người, chắn gọn giữa cô và đám đông. Ánh mắt lại liếc ra sau nhìn hai cô gái đang rụt cổ ló đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ:
“Gan các em cũng to thật đấy.”
Giang Vọng Thư thì chẳng hề e ngại anh trai mình, vẫn cười tít mắt như cũ:
“Hình Vũ Giai nói quán bar này là do anh họ cô ấy mới mở, nhưng từ nãy đến giờ không liên hệ được.”
Mới vừa vào cửa, đã bị đám người đông nghịt làm cho choáng ngợp, mấy đứa đều hơi chùn bước, rúc sát vào cạnh cửa gần như không dám nhúc nhích. Hình Vũ Giai vẫn đang cố gọi điện thoại, nhưng tiếc là chẳng ai bắt máy.
Giang Dữ chẳng tán thành chút nào, liếc cô một cái, rồi lấy điện thoại ra định gọi tài xế trong nhà đến đón ba cô gái gan lớn này về.
Ai ngờ Giang Vọng Thư lập tức đoán được ý đồ, liền ôm lấy cánh tay anh, giọng nhỏ nhẹ năn nỉ:
“Cho bọn em ở lại một lát đi mà, dù gì anh cũng đang ở đây, tụi em sẽ không gây chuyện gì đâu.”
Giọng thiếu nữ mềm mại, mang theo vẻ nũng nịu vừa đủ, đôi mắt vẫn cong cong cười. Mà đuôi mắt lại hơi rũ xuống, lộ vẻ nghịch ngợm rõ rệt.
Cô như thể nắm chắc trong tay Giang Dữ sẽ không làm gì được mình.
Anh cúi đầu nhìn vào đôi mắt giả vờ đáng thương, mà thực chất là “lấy được lòng anh liền càn quấy” ấy. Nhìn thật lâu, cuối cùng chỉ có thể thở dài đầu hàng:
“Vậy thì ở lại một tiếng. Một tiếng sau, anh sẽ đích thân đưa em về.”
“Không cần đâu. Anh chẳng phải còn có bạn ở đây sao?” Giang Vọng Thư lập tức nhoẻn miệng cười, như một con hồ ly nhỏ vừa toại nguyện.
“Một tiếng sau em cam đoan ngoan ngoãn theo tài xế về nhà, không chậm trễ một giây.”
Cô biết thừa, Giang Dữ dễ mềm lòng nhất với kiểu này mà!
Giang Vọng Thư đắc ý nhướng mày nhìn hai cô bạn đi cùng, ý bảo các cô mau theo kịp, giờ sau lưng cô đã có người “chống lưng” không sợ gì nữa.
Quán bar đông người, va chạm tứ phía là chuyện bình thường.
Giang Dữ vốn chỉ định để Giang Vọng Thư đi sát cạnh mình, nhưng mới đi được vài bước, anh đột nhiên đưa tay kéo cô sát lại gần.
Giang Vọng Thư chưa kịp phản ứng, cả người đã ngã vào lòng anh, mũi thoang thoảng mùi rượu mát lạnh từ áo sơ mi.
“Người đông quá.” Giang Dữ cúi đầu, khẽ giải thích.
Giang Vọng Thư lúc này mới nhận ra sắc mặt anh có hơi trắng, nhưng vành tai lại đỏ ửng đến kỳ lạ, ánh mắt mờ mịt phủ sương nhìn đặc biệt thâm tình.
Tửu lượng Giang Dữ không tệ, rất khó để say nhưng lại rất dễ “lên mặt”. Mà mỗi lần như vậy, chính là dáng vẻ thế này.
Cô từng thấy anh như thế, nhưng cảm giác hôm nay... lại hơi khác.
Giang Vọng Thư cứ thế bị anh ôm sát vào lòng, bờ vai trần khẽ chạm vào lớp lụa mỏng nơi áo sơ mi, xúc cảm nhẹ tênh như gió thoảng. Vậy mà giữa tiếng nhạc dồn dập và ánh đèn lờ mờ, từng chút va chạm ấy lại như bị phóng đại, len lỏi mãi đến tận màng tai.
Cô muốn tránh ra theo bản năng, nhưng lại bị Giang Dữ ôm chặt hơn.
“Đi qua đó rồi nói.” Giọng anh rất trầm, mang theo hương rượu nhè nhẹ, gần như thì thầm bên tai.
Giang Vọng Thư cảm thấy cả vành tai mình, cũng bị hơi rượu nhuộm đỏ.
Càng đi vào sâu, đám người càng chen chúc, nhưng cô vẫn được bảo vệ rất kỹ chỉ có hương rượu nhàn nhạt, lượn lờ quanh người vờn mãi không tan.
Ngấm vào tận xương.
Phía sau, Hình Vũ Giai từ lúc thấy Giang Dữ là đã đờ người ra như bị thôi miên, mãi đến khi bị Xa Thiến Thiến kéo mạnh mới hoàn hồn. Hai cô nàng khoác tay nhau, theo sát bóng dáng phía trước, chen vào giữa dòng người.
Đi thêm mấy bước, liền thấy bạn thân của mình đã bị một vòng tay Giang Dữ ôm trọn.
Xa Thiến Thiến sững người, trừng mắt nhìn Hình Vũ Giai, chất vấn:
“Ý cậu là… tớ thần tượng bạn gái người ta á?!”
Hình Vũ Giai thấy hai người kia cũng đang đơ người ra, nghe vậy liền theo phản xạ lắc đầu:
“Không phải, là anh trai ấy…”
“Anh trai? Nhìn chẳng giống! Nhìn cứ như người yêu ấy.” Xa Thiến Thiến vẫn không hạ giọng, hùng hổ nói. Lúc thấy một người đàn ông cố tình chen vào bên cạnh, cô nghiêng vai một cái, chẳng khách sáo mà hất phăn anh ta ra ngoài.
Suốt đoạn đường sau đó, cô như một chiếc xe tăng biết đi, xông pha chẳng thèm để tâm đến ai, rốt cuộc lại thật sự chen ra được một lối nhỏ ngay giữa sàn nhảy.
Hình Vũ Giai đứng nhìn mà ngẩn người.
Xa Thiến Thiến đắc ý cong tay làm động tác thị uy:
“Hồi nhỏ ba sợ tớ bị bắt nạt, cho tớ đi học đấu vật tự do luyện suốt mười năm trời đấy.”
Hình Vũ Giai: …
Bảo sao lúc nãy thấy cô ấy vây đánh cả nhóm người mà chẳng bị xây xát gì.
“Cậu có muốn tớ hất luôn thần tượng của cậu ra không?” Xa Thiến Thiến đôi mắt sáng rực, nóng lòng muốn thử: “Tớ cứ cảm thấy hai người kia trông ngứa mắt thế nào ấy.”
Hình Vũ Giai lập tức ngăn lại:
“Cậu thôi ngay đi cho tớ! Đó là nam thần của tớ đấy!”
“Thì chứng tỏ gu của tớ còn đỉnh hơn cậu.” Xa Thiến Thiến hếch cằm, nói đầy kiêu ngạo.
Giang Vọng Thư cũng là nữ thần trong lòng cô cơ mà.
Hình Vũ Giai… chọn cách im lặng luôn cho xong.
Tới gần ghế dài, Giang Dữ mới chịu buông tay ra, nhưng vẫn để Giang Vọng Thư ngồi ở sát mép còn bản thân ngồi sát bên, ngăn cách cô hoàn toàn khỏi đám bạn lêu lổng kia.
Tên Andrew tóc lai không chịu ngồi yên, lập tức thò đầu qua:
“Hello Vọng Thư muội muội, lâu rồi không gặp, em vẫn xinh như xưa nhỉ~”
Giang Vọng Thư lễ phép đáp lại:
“Chào anh Andrew, anh Ninh Tắc, anh Trịnh Lập. Lâu rồi không gặp.”
Ôn Ninh Tắc xoay điếu thuốc trong tay nhưng không châm lửa, vừa cười vừa liếc nhìn Giang Vọng Thư một cái, rồi lại liếc sang Giang Dữ, nhướng mày đầy ẩn ý.
Giang Dữ chẳng buồn phản ứng lại.
Trịnh Lập gọi thêm đĩa trái cây và mấy món ăn vặt. Đúng lúc đó, Xa Thiến Thiến và Hình Vũ Giai cũng đi tới. Hai cô gái trẻ vừa thấy một bàn toàn trai đẹp liền mắt sáng rỡ. Ban đầu định chen vào ngồi chung với Giang Vọng Thư, nhưng Giang Dữ cứ như tường thành sống, bảo vệ cô chặt chẽ không có kẽ hở nào. Hai người đành bất lực ngồi sang bên kia, ngồi sát lại nhau.
Vốn dĩ ghế đã không rộng, giờ lại càng thêm chật chội.
Giang Dữ và Giang Vọng Thư vốn đã ngồi sát nhau, giờ lại càng kề gần hơn chút nữa.
Cô được bảo vệ rất tốt. Giữa chốn ồn ào náo nhiệt như vậy, nhờ có Giang Dữ mà góc nhỏ này lại trở nên yên tĩnh lạ thường.
Nhưng mà… quá yên tĩnh cũng khiến mọi giác quan như bị phóng đại lên. Cô đột nhiên cảm thấy ngứa ngáy, khó chịu khôn tả.
Giang Vọng Thư vừa nghiêng đầu, liền ngửi thấy mùi hương quen thuộc lảng vảng quanh người, mùi hương chỉ riêng Giang Dữ mới có.
Chỗ họ ngồi ánh đèn càng thêm mờ ảo. Cô ngẩng đầu, chỉ có thể thấy lờ mờ gương mặt Giang Dữ trong ánh đèn lúc tối lúc sáng, cùng đôi mắt sâu thẳm như phủ sương mù.
Có lẽ do uống chút rượu, cả người anh như buông lỏng hơn ngày thường, toát ra một vẻ lười nhác, tùy ý rất khó tả.
Lúc này, cánh tay anh hơi nghiêng khẽ tựa lên vai cô, mang theo sức nặng mơ hồ. Cánh tay rắn chắc, cơ bắp rõ ràng, qua lớp vải áo mỏng vẫn truyền đến hơi nóng nhè nhẹ, khiến da cô cũng nóng theo.
Cô khẽ cựa người, cảm thấy điều hòa trong quán bar hình như không đủ lạnh.
Giang Dữ nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, cánh tay khẽ vòng qua như trấn an, nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng cô. Động tác dịu dàng, lòng bàn tay truyền tới hơi ấm, lại từ từ men theo sống lưng cô trượt lên. Như thể đang ôm lấy cô một lần nữa, y như ban nãy.
Chỉ là lần này, Giang Dữ lại cúi người sát lại, môi gần bên tai cô giọng trầm thấp xen chút men say:
“Nếu em muốn xuống sàn nhảy, anh có thể đi cùng em.”
Lỗ tai Giang Vọng Thư tê dại. May mà Giang Dữ bình thường không phải kiểu người không đứng đắn. Nếu không, e là cô đã muốn phi cho anh một phát rồi kéo cả xe chị dâu về nhà!
Cô chỉnh lại tóc mái, cố giữ bình tĩnh:
“Không cần đâu, em nhìn chút là được rồi.”
Sàn nhảy phía dưới mới thật sự là "vai kề vai", trai gái đều nhảy rất nhiệt, dường như không còn khoảng cách. Có cô gái mặc váy dạ hội ôm sát, đang khiêu vũ cùng một anh chàng phong độ, động tác cực kỳ phóng khoáng, tràn ngập cảm giác quyến rũ.
Nếu là ngày thường, có lẽ cô sẽ hứng thú xem kiểu vũ đạo quyến rũ đó, ngắm dáng người đẹp. Nhưng bây giờ, chỉ cần tưởng tượng cảnh mình và Giang Dữ cũng khiêu vũ như vậy giữa sân, cô đã muốn lập tức lắc đầu thật mạnh để xua đi hình ảnh đó.
Thật sự muốn quên luôn đi cho rồi!
Quán bar đúng là chốn nguy hiểm, quá dễ khiến người ta nghĩ lung tung.
Mà kết quả của việc miên man suy nghĩ, chỉ cần là cô liếc nhìn sang Giang Dữ, trái tim liền như bị đâm trúng, không nhịn được mà chột dạ.
Rõ ràng bình thường cũng tiếp xúc không ít, vậy mà trong không khí thế này, mọi thứ bỗng dưng trở nên ám muội lạ thường.
Trong khi đó, hai cô bạn kia chẳng biết cô đang rối bời, đã như hai con khỉ con, hò hét về phía anh DJ đẹp trai trên sân khấu.
Tiếng các cô gọi khiến Giang Vọng Thư cũng thấy ngứa ngáy trong lòng, lại vừa hay tìm được cái cớ để thoát khỏi tình cảnh xấu hổ hiện tại. Cô lập tức đứng dậy, định quay đầu nhìn thử xem phía bên kia có gì vui.
“Em… em chỉ muốn nhìn thử DJ kia trông thế nào thôi, nghe nói rất đẹp trai.”
Giang Dữ đã bị men rượu xông lên, hoàn toàn không còn vẻ chững chạc lạnh lùng như ngày thường nữa. Anh chẳng buồn giữ khoảng cách, ngược lại còn siết tay thêm một chút, khiến hai người càng dính sát vào nhau hơn. Đầu anh lười biếng tựa lên vai Giang Vọng Thư, khẽ khàng hừ một tiếng, giọng trầm trầm pha chút lười nhác.
Âm nhạc và tiếng la hét chung quanh như đều biến mất, chỉ còn lại cảm giác da thịt sát gần, từng chút một khuếch đại trong đầu óc.
Giây tiếp theo, hơi ấm trên da chậm rãi tan ra, nhưng vẫn còn cháy âm ỉ.
Giang Dữ giơ tay che trán, nhẹ giọng nói:
“Xin lỗi, hình như anh có hơi say rồi.”
Giang Vọng Thư gắng gượng nặn ra một nụ cười, chỉ cảm thấy toàn thân căng cứng đến kỳ lạ.
Thời gian sau đó, đầu óc cô cứ rối tung cả lên, giống như chính mình mới là người vừa uống quá say vậy.
Không biết bao lâu sau, Giang Dữ giơ tay chỉ đồng hồ, ra hiệu rằng đã qua một tiếng.
Giang Vọng Thư mới giật mình tỉnh lại, rồi lại bị Giang Dữ nửa ôm rời khỏi quán bar.
Hai cô gái còn lại vẫn đang mải mê vui chơi, đến khi thấy Giang Vọng Thư rời đi, đành tiếc nuối chạy theo phía sau.
Gió đêm mùa hè không mát lắm, nhưng khi thổi lên người lại khiến người ta tỉnh táo trong thoáng chốc.
Hơi nóng phủ trên da thịt cũng theo đó mà tan biến.
Giang Vọng Thư ngồi lên xe, vô thức quay đầu lại vừa đúng lúc thấy Giang Dữ đang đứng bên lề đường, quay về phía này nhìn sang. Nhưng gương mặt anh chìm trong bóng tối, không nhìn rõ chút biểu cảm nào. Kể cả đôi mắt kia, vốn luôn phủ đầy sương mù, lúc này cũng mờ mịt đến vô định.
Giang Vọng Thư bật cười tự giễu. Cô đang suy nghĩ lung tung cái gì thế không biết?
Hình Vũ Giai và Xa Thiến Thiến vẫn còn đang hào hứng bàn luận về một loạt “soái ca” gặp được tối nay, nhìn vẻ mặt kia, đúng là hận không thể lao vào luôn cho rồi.
“Lần sau nhất định phải đi nữa!”
“Chắc chắn rồi!”
Hai người bình thường suốt ngày đấu võ mồm, lúc này hiếm hoi mới đồng lòng.
Chỉ có Giang Vọng Thư là nghiêm túc lắc đầu:
“Nơi này không đứng đắn, tớ nhất định sẽ không quay lại nữa đâu.”
Còn cái “không đứng đắn” cụ thể kia là thế nào… Dù có đánh chết, cô cũng sẽ không hé miệng nói ra. Người khác tất nhiên cũng chẳng đoán nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






