Tô Diên đứng yên trước mặt mọi người, gương mặt đó còn đỏ hơn cả nắng chiều.
Ánh mắt cô không dám nhìn ai, nói qua loa rằng: “Anh ấy đưa tôi về, chẳng qua không đi đến thôn, da mặt anh ấy mỏng lắm.”
Cô cố gắng giải thích cho tự nhiên nhất có thể. Từ hôm nay trở đi cô và Phó Mặc Bạch sẽ có quan hệ người yêu trên danh nghĩa của nhau.
Mọi người vây quanh cô, mồm năm miệng người hỏi rất nhiều vấn đề. Tô Diên trả lời từng câu, vô cùng kiên nhẫn, có vài đáp án do cô và Phó Mặc Bạch đã bàn bạc sẵn với nhau, không sợ bị phát hiện.
Dưới ánh hoàng hôn, vẻ ngoài của cô còn yêu kiều hơn hoa, khiến Thẩm Tình nhìn mà ngơ ngác.
“Hèn gì người ta nói sau khi có người yêu con người ta sẽ trở nên xinh đẹp, hôm nay cô đẹp quá đi!”
“Có hở?” Tô Diên sờ lên mặt mình, cảm giác nóng ran.
Ngày hôm sau đi làm.
Tiết học đầu tiên là tiết Ngữ văn. Hiện giờ mùa thu hoạch vụ thu đã kết thúc, mười đứa nhỏ xin nghỉ đều đã đi học lại.
Bình thường Tô Diên sẽ nhân lúc sau khi học xong sẽ dạy bổ túc cho bọn nhỏ. Nhưng vẫn có vài đứa quá sao lãng, vốn dĩ không nghe vào.
“Cô ơi, cha em nói học tập chẳng được tích sự gì, còn chi bằng về nhà trồng trọt tích góp nhiều tiền một chút, tương lai cưới một người vợ xinh đẹp thì còn tốt hơn.” Em học sinh nói chuyện tên Lý Thụ, ăn bận một bộ quần áo nhem nhuốc, ngắn hơn so với khổ người, tóc để dài buộc chùm lại với nhau, ngồi ở chỗ kia lắc lư băng ghế, cà lơ phất phơ, còn tự cho mình là siêu phàm.
Cậu bé là học sinh có thành tích kém nhất trong lớp. Tô Diên đặt một tờ giấy viết thư đến trước mặt cậu bé, nói: “Viết địa chỉ nhà của em vào đây, tốt nhất vẽ luôn bản đồ, cô muốn đi thăm hỏi gia đình em.”
“...”
Lý Thụ lập tức ngồi thẳng lưng, khó tin mà nói: “Cô à, em có phạm sai lầm gì đâu? Sao lại đến gặp phụ huynh em?”
“Mấy lời em vừa nói đã cho thấy vấn đề rồi, cô phải tìm cha em nói chuyện.”
Phụ huynh là đầu tàu dẫn dắt cuộc đời con trẻ, nếu dẫn sai đường sẽ rất khó bẻ thẳng.
Lý Thụ vẫn chưa nhận ra vấn đề, kỳ kèo không chịu viết.
Tô Diên lại đưa cho cậu bé một chiếc bút, ra vẻ nghiêm túc: “Nếu em không viết cô cũng đi nghe ngóng được, còn chi bằng chủ động một tí, thẳng thắn sẽ được khoan hồng.”
Bởi trước kia chưa từng ở chung nên Lý Thụ không rõ tính cách của cô, không dám hành sự lỗ mãng. Thế là cậu bé ngoan ngoãn vẽ một bản đồ, chỉ với vài nét bút phác hoạ đã tạo nên bức bản đồ tỉ mỉ sinh động. Cậu bé vẽ xong đưa cho cô, còn không quên cầu xin: “Cô ơi, cô đừng nói bậy gì về em nhé, không thì cha sẽ đánh chết em đấy.”
Tô Diên cầm lấy bản đồ quan sát, cất lời khen từ tận đáy lòng: “Em vẽ đẹp quá, trước kia em từng học vẽ với ai à?”
Nghe cô nói vậy, Lý Thụ hất cằm vô cùng kiêu ngạo: “Em đây tự học thành tài. Nhiêu đó có là gì? Chỉ vẽ chơi chơi thôi, chứ em còn biết vẽ nhiều thứ lắm.”
Mấy bạn học khác cũng thò lại nhìn, thấy bản đồ của cậu bé sinh động như thật cũng khen không dứt miệng.
Lần đầu tiên trong đời được nhiều người khen ngợi như vậy, Lý Thụ cảm thấy thỏa mãn hết chỗ chê.
Tiếng chuông báo hiệu tiết học thứ hai vang lên, Tô Diên thu dọn đồ đạc ra khỏi lớp. Lúc đi ngang qua lối rẽ vào văn phòng phía đông, cô theo thói quen mà nhìn vào trong một cái.
Chỉ thấy có vài giáo viên đang dọn đồ đạc ra ngoài, có bàn ghế giá sách, vô cùng bận rộn.
Cô bước qua đó, tò mò hỏi: “Căn phòng đó bị sao thế ạ?”
Có một thầy giáo nghe vậy ngẩng đầu, thấy là cô thì mỉm cười giải thích: “Căn phòng đó sắp đổi thành phòng thí nghiệm, các giáo viên trong này sắp chen chúc vào một văn phòng khác rồi.”
Tô Diên nghe xong bèn ngẫm nghĩ, định thử cách nào đó để Đàm Lệ vào văn phòng của mình, thế thì sau này sẽ tiếp cận dễ dàng hơn.
Chẳng mấy chốc lại đến thời gian nghỉ trưa.
Phó Mặc Bạch xách hộp cơm đến nơi đúng giờ.
Nghĩ đến sau này có thể quang minh chính đại đứng bên cạnh cô, khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười nhè nhẹ.
Tô Diên bước ra khỏi cổng trường, vừa vặn thấy cảnh tượng này thì khẽ dừng bước, sau đó làm bộ vô cùng tự nhiên tiến lên hỏi: “Em thấy tâm trạng anh không tệ, bộ nhiệm vụ hoàn thành rồi hử?”
“Không có, vẫn gánh nặng đường xa.”
Phó Mặc Bạch nhìn chằm chằm cô, đứng im ở đó, đĩnh bạt như tùng.
Trong lúc nhất thời Tô Diên cảm thấy hình tượng của anh cực kỳ vĩ ngạn, trái tim cô cũng mềm nhũn theo.
Bọn họ trở lại xe jeep, Phó Mặc Bạch mở hộp cơm, lại đưa cho cô chiếc đũa như thường lệ.
Chẳng qua Tô Diên không ăn vội, cô nghĩ một lát rồi khẽ nói: “Em có chuyện muốn bàn bạc với anh một tí.”
“Em nói đi.” Người đàn ông vô thức ngồi thẳng lưng.
Tiếp đó Tô Diên miêu tả đơn giản sinh hoạt ở thôn Bạch Vân cho anh, cuối cùng nói: “Mẹ nuôi và người nhà họ Khương đều đối xử với em rất tốt, giờ mọi người biết anh ở thành phố này rồi. Em mong chủ nhật tuần này anh có thể về cùng em một chuyến.”
Nghe thấy là đi gặp người lớn, khóe miệng Phó Mặc Bạch ngậm ý cười, gật đầu không hề do dự.
“Anh cần chuẩn bị quà gặp mặt nữa, bọn họ có thích gì không?”
Lễ tiết cần có thì không nên tiết kiệm, Tô Diên nghĩ một hồi, kể sở thích của mỗi người cho anh.
Khi nhắc đến Khương Tùng, giọng người đàn ông hơi chua: “Đến cả anh ta thích gì em cũng biết?”
Tô Diên không hiểu: “Sống chung một nhà có gì mà không biết?”
“...”
Phó Mặc Bạch nghẹn họng, anh mím môi không nói nữa.
*
Hôm nay là chủ nhật.
Anh bận một bộ đồ thường, ngồi xe đạp đi vào thôn Bạch Vân.
Lần này anh không trốn ở nơi hẻo lánh như trước kia nữa mà chạy xe đạp thẳng vào thôn.
Sợ thôn dân thấy anh lạ mắt, Tô Diên đã chờ sẵn ở cửa thôn.
Thấy anh đến, cô vội vàng đi lên phía trước, khi thấy túi to túi nhỏ anh mang đến thì sợ hết hồn: “Sao anh mua nhiều đồ vậy?”
“Đều là đồ dùng hằng ngày, không tính là nhiều.”
Yên sau xe đạp cũng chất đồ nên cô không ngồi được, Phó Mặc Bạch bèn bước xuống xe sóng vai đi cùng cô.
Có thôn dân thấy họ, mọi người đều đến đây chào hỏi.
“Thanh niên trí thức Tô, đây là ai vậy? Là người yêu quân nhân của cô đúng không?”
Tô Diên cười lễ phép với họ, cũng thừa nhận suy đoán này, công khai mối quan hệ giữa mình và Phó Mặc Bạch trước mặt mọi người.
“Ôi chao, vậy là được điều đến Đông Bắc chúng ta rồi hở? Thằng nhóc trông có tinh thần gớm đấy, sau này kết hôn nhớ phải mời mọi người ăn kẹo mừng đó nha!”
Phó Mặc Bạch nãy giờ chỉ làm phông nền, nghe lời này xong thì móc từ trong túi ra mấy túi mứt hoa quả đưa cho họ, cũng nghiêm túc hứa hẹn: “Đợi bọn cháu kết hôn chắc chắn sẽ gửi kẹo mừng cho bác.”
Mứt vỏ hồng khá đắt, nào ngờ anh ra tay lại hào phóng như vậy, ban đầu đối phương sửng sốt rồi liên tục nói lời cảm ơn.
Thôn dân khác thấy thế, xem như đã nhìn ra chuyện gì, họ cũng học theo, mồm năm miệng mười nói hết những lời hay ý đẹp.
Phó Mặc Bạch nghe rất hài lòng, chỉ chốc lát sau anh đã chia hết mứt vỏ hồng và đậu phộng cho họ rồi.
Tô Diên đỏ mặt đứng cạnh nhìn anh, chẳng biết tại sao, sâu trong lòng cô đầy ắp hạnh phúc và cảm động.
Mười phút sau, cuối cùng họ cũng đến ngoài cửa nhà họ Khương.
Người đàn ông đậu xe đạp vào một góc, tháo quà xuống, phủi phủi góc áo hỏi: “Em thấy hình tượng anh thế nào?”
Tô Diên nghiêm túc nhìn anh, khen một câu “rất được”, ngay sau đó gõ cửa nhà họ Khương.
Lúc này Diệp Khiết và người nhà họ Khương đã chờ sẵn ở nhà chính, sau khi nghe thấy động tĩnh, ánh mắt Diệp Cầm sáng ngời, vội vàng đi mở cửa.
Đây là câu nói đầu tiên của Phó Mặc Bạch sau khi vào nhà họ Khương, người ngồi ở nhà chính nghe anh nói vậy, tăng thêm vài phần hảo cảm với anh.
Ai cũng cảm thấy anh nho nhã lễ độ, có thể coi trọng Tô Diên như thế, là người đáng để phó thác cả đời.
Thân là mẹ nuôi của cô, Diệp Khiết tự động nhập vai người mẹ, càng nhìn càng thích đứa con rể chuẩn chỉnh này.
Thế nhưng nên khảo sát vẫn phải tiếp tục khảo sát.
“Nếu đã theo đến tận đây rồi, các con định khi nào kết hôn?”
Phó Mặc Bạch ngồi trước mặt mọi người, thẳng sống lưng trả lời: “Con nghe theo Diên Diên, có thể đăng ký kết hôn bất cứ lúc nào.”
Tô Diên ngồi cạnh: “...”
Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía cô, cô chỉ biết căng da đầu nói: “Con còn nhỏ, năm nay chưa định kết hôn.”
Lúc này Khương Nguyên cười hì hì chen vào: “Yêu đương mà không lấy kết hôn làm mục đích thì đều là lưu manh. Cô Tô à, cô không được làm lưu manh đâu đó.”
Thấy cô bé không biết lớn nhỏ, Diệp Cầm lườm cô bé một cái, sau đó ngượng ngùng nói với Phó Mặc Bạch: “Đứa nhỏ này thiếu dạy dỗ, đánh vài trận là được rồi.”
Phó Mặc Bạch lại nhìn Khương Nguyên một cách tán thưởng, khen cô bé thông minh hơn người, tương lai ắt sẽ rộng mở.
Tô Diên ngồi chếch đối diện anh, chỉ ước đạp anh vài phát.
Lúc tặng quà cho mọi người, ngoài mấy món quà trước đó, Phó Mặc Bạch lại đưa cho Khương Nguyên thêm một chiếc bút máy để cảm ơn cô bé bênh vực lẽ phải.
Khương Nguyên là một đứa trẻ thông minh, cô bé lập tức hiểu ý anh nên thoải mái nhận lấy.
Diệp Khiết nhìn áo lông cừu trong tay, tuy rất thích nhưng lại thấy quá đắt giá. Thấy bà thoái thác không nhận, Phó Mặc Bạch nói: “Người là mẹ của Diên Diên, con mong ngày thường người khen con nhiều một tí. Quần áo do cô ấy chọn, người cứ nhận đi ạ.”
Chữ “mẹ” ấy nói cực êm tai, lòng Diệp Khiết vui đến nở hoa nên nhận lấy chiếc áo.
Đến thời gian dùng cơm, Khương Tùng mới làm việc từ bên ngoài trở về.
Phó Mặc Bạch luôn coi anh ấy là kẻ địch giả tưởng của mình, nên nụ cười rất nhạt nhẽo, nếu không phải người nhà họ Khương đều ở đây thì anh đã khôi phục thành vẻ lạnh lùng vốn có của mình từ lâu rồi.
Khương Tùng loáng thoáng cảm nhận được địch ý, nhưng không rõ địch ý này từ đâu ra. Anh ấy thật sự chỉ coi Tô Diên là em gái, không hề có lòng riêng nào.
Tô Diên nhận ra sự thay đổi của Phó Mặc Bạch, nhân lúc mọi người không chú ý bèn tiến đến cạnh anh hỏi nhỏ: “Anh sao thế? Chẳng phải vừa rồi cười vui lắm sao?”
Quen nhau mười mấy năm, lần đầu tiên cô thấy anh cười tươi như vậy.
Như là hàng giả vậy.
Người đàn ông nghiêng đầu nhìn chằm chằm đôi mắt long lanh của cô, dời xuống đôi môi đỏ kia, hỏi: “Em không đoán được là vì sao à?”
Ánh mắt ám muội của anh khiến lòng cô rối loạn, cô vội kéo khoảng cách ra xa, thành thật lắc đầu: “Em không đoán được lý do.”
Ngay giây sau, người đàn ông nắm lấy tay cô đặt lên ngực mình, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Con người đều có thất tình lục dục, anh cũng biết ghen. Ghen ghét người đàn ông khác có thể ở cùng một mái hiên với em.”
Tô Diên hiểu ra, sắc mặt đỏ lự, cô muốn thu tay về lại bị anh nắm chặt lấy, không rút về được.
Trái tim lại lần nữa loạn nhịp, cô cảm thấy bản thân sắp chịu không nổi nữa rồi.
Ăn cơm xong, Phó Mặc Bạch liền định đi về.
Người nhà họ Khương đưa anh ra ngoài cửa, nhiệt tình mời anh lại đến làm khách. Người đàn ông gật đầu đồng ý, mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt mọi người.
Tô Diên đi bên cạnh anh, muốn đưa anh đến cửa thôn.
Phó Mặc Bạch đẩy xe đạp, tùy ý hỏi: “Lát nữa em định làm gì?”
Cô trả lời đúng sự thật: “Em đến thôn kế bên thăm hỏi phụ huynh học sinh.”
Đông Bắc đã vào thu, trời tối rất sớm. Anh không yên tâm để cô đi một mình nên sải bước ngồi lên xe đạp, chỉ vào yên sau bảo cô lên xe.
Có xe chuyên đưa đón, Tô Diên cũng không làm ra vẻ. Đầu tiên cô đưa bản đồ cho anh, sau đó ngồi xuống yên sau.
Phó Mặc Bạch mở bản đồ nhìn thoáng qua rồi cất nó vào túi, đã nhớ rõ vị trí rồi.
Ngay sau đó anh nói với người ngồi sau: “Chúng ta xuất phát, ngồi cho chắc, ôm eo anh.”
Tô Diên: “?!!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)