Bỗng dưng xe phanh gấp.
Chỉ nghe một tiếng “ui da”, Thẩm Tình không đứng vững, suýt nữa té ngã, may thay người bán vé phản ứng nhanh kịp thời kéo cô ấy lại, không xảy ra bi kịch.
“Cô gái à, cô không sao chứ? Sao không chịu nắm chặt lưng ghế vậy?”
Hình như chân bị trẹo rồi, Thẩm Tình đau đến mức méo miệng, dỗi lại anh ta: “Là bác tài đột nhiên phanh gấp nên tôi mới té, sao lại trách tôi?”
Tô Diên chen qua đám người đi đến bên cạnh cô ấy, hỏi: “Bị thương ở đâu? Có cần đi bệnh viện không?”
Nghĩ rằng còn có buổi diễn, sợ trì hoãn chính sự, Thẩm Tình xua tay: “Tôi không sao, không cần đi viện đâu.”
Lúc này nữ chủ nhiệm cũng đến gần bọn họ, nếu mày hỏi: “Thật sự không sao đó chứ? Nếu bị thương cũng đừng ra vẻ.”
“Thật sự không sao, mọi người yên tâm đi.”
Nói rồi cô ấy còn giật giật mắt cá chân bị thương để chứng minh mình rất ổn.
Hóng gió một lúc, phản ứng say xe của Dương Hiểu Hồng đỡ hơn nhiều, cô ấy bèn nhường chỗ ngồi cho Thẩm Tình.
Nửa tiếng sau bọn họ xuống xe ở trạm dừng chân gần cung văn hóa, Tô Diên đỡ Thẩm Tình chậm chậm bước đi, hỏi cô ấy có đau không.
Thẩm Tình thử dùng sức đi một đoạn đường ngắn, cuối cùng cũng khôi phục nụ cười trên mặt: “Ể? Hình như không đau vậy nữa.”
Mấy người khác nghe vậy đều thở phào một hơi.
Sợ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì đó, nữ chủ nhiệm nhanh chóng tìm một tiệm cơm, trả ba tệ hai hào mua mười sáu cái bánh bao.
Mỗi người hai cái cũng đủ no rồi.
Vì say xe nên Dương Hiểu Hồng ăn không được nhiều lắm, cô ấy tái mặt ngồi ở một bên, trông có phần tiều tụy.
Tô Diên lại gọi một bát cháo đặt trước mặt cô ấy, khuyên cô ấy ăn nhiều một tí.
Dương Hiểu Hồng cười cảm kích, ăn từng miếng nhỏ, thoáng chốc ấm bụng.
Đối diện tiệm cơm này là cung văn hóa công nhân, trừ bọn họ ra còn có rất nhiều thực khách cũng là người đến tham gia diễn xuất.
Trùng hợp, Phương Nhị Nha và chiến hữu cũng ăn cơm ở chỗ này. Thẩm Tình nhìn thấy cô ta lại thấy tức, nhưng lấy đại cục làm trọng, không đi trêu chọc cô ta.
Ngược lại là nữ chủ nhiệm có lòng tác hợp hai bên, quơ quơ tay chào hỏi cô ta.
“Nhị Nha, cô tới đây khi nào đó?”
Ở trước công chúng bị người khác gọi “Nhị Nha”, Phương Nhị Nha tức giận cực kỳ, làm bộ không nghe thấy, lười để ý đến họ.
Tiếc rằng nữ chủ nhiệm là người thẳng tính, hoàn toàn không nhìn ra được, còn cười ha hả tiến lên lôi kéo làm quen: “Nhị Nha, cô không nghe tôi gọi à? Hôm nay cô diễn tiết mục gì đó?”
Người đã đứng trước mặt, lại không để ý nữa thì không hay, Phương Nhị Nha ngẩng đầu lên, bộ dạng chẳng có ý cười.
“Tiết mục được bảo mật, đến lúc đó cô sẽ biết.”
Mặt nóng dán mông lạnh, nữ chủ nhiệm bỗng nhận ra đối phương đang đối đãi có lệ với mình, căn bản không để mình vào mắt.
Thân là cán bộ thôn công tác vài thập niên, cô ấy cũng có tôn nghiêm. Vì thế không nói gì nữa, dẫn bọn Tô Diên rời đi.
Mùi thuốc súng tàn lưu trong không khí, các chiến hữu của Phương Nhị Nha hai mặt nhìn nhau, không biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.
Có người thấy Tô Diên và Thẩm Tình xinh đẹp, lại thấy họ sắp rời đi nên chủ động đến gần hỏi: “Mọi người là bạn của Phương Nhu à?”
“Không dám nhận, tôi không có loại bạn bè như cô ta.”
Thẩm Tình cười khẩy một tiếng, để người đứng đây thấy rất xấu hổ.
Phương Nhị Nha thấy thế không nhịn được nữa, cô ta thẹn quá hóa giận: “Cô có ý gì? Bớt ở đây hủy hoại danh dự của tôi đi.”
Thẩm Tình bất đắc dĩ nhún vai: “Tôi chỉ ăn ngay nói thật thôi mà, chẳng lẽ hai ta là bạn?”
“Người có lòng dạ xấu xa cũng không có kết cục tốt, khó trách chân cô sẽ bị thương. Giờ thì hay rồi, một tổ hợp xướng, người câm người què chiếm hết chỗ, hình như còn mang theo một người sống dở chết dở, tôi thật sự muốn xem các người sẽ xấu mặt thế nào!”
Thẩm Tình nghe xong tức giận muốn lao lên đánh người, may mà có Tô Diên ngăn cản mới không xúc động.
Bị người ta nói là người câm, Tô Diên rất bình tĩnh.
Hiện giờ nhiệm vụ hoàn thành buổi hợp xướng, kiếm hai mươi điểm công mới là điều quan trọng, cô không rảnh hơi để mồm mép với người khác.
Chẳng qua trước khi đi, cô vẫn ý xấu cười cười, cố ý hỏi: “Nhị Nha à, so về lòng dạ thì ai hơn cô được chứ? Còn nhớ Khương Tuyết không? Sao chị ấy cứ đi theo cô hoài ấy nhỉ?”
Ngay giây sau, lỗ chân lông Phương Nhị Nha ứa đầy mồ hôi, sắc mặt cũng tái mét, trán toát mồ hôi lạnh. Cô ta hoảng loạn nhìn quanh bốn phía, sau khi tỉnh táo mới phản ứng lại mình bị chơi.
Thời đại này không có quỷ!
Yêu ma quỷ quái đều là gạt người!
Đến khi cô ta muốn quay đầu tìm Tô Diên, nhóm người họ đã đi mất.
Bên kia, Tô Diên ra khỏi tiệm cơm, trong lòng nảy sinh thêm một suy đoán lớn mật…
Có lẽ năm đó, cái chết của Khương Tuyết cũng không đơn giản như bề ngoài…
Ngay khi cô đi vào cõi thần tiên, nữ chủ nhiệm dẫn mọi người đến hậu trường của cung văn hóa công nhân.
Trang phục biểu diễn phải tự chuẩn bị, trang điểm do Thẩm Tình phụ trách. Điều kiện của mọi người có hạn, ngoại trừ bút kẻ mi và son môi thì không còn đồ trang điểm nào khác.
Thay quần áo xong, Thẩm Tình trang điểm cho Tô Diên trước.
Cô có nước da trắng ngần, trông vô cùng mịn màng, đôi mắt hạnh trong trẻo kia sáng ngời mà thuần túy.
Thẩm Tình nhìn cô, bất giác đỏ mặt, thật lòng khen: “Diên Diên, tôi hâm mộ người yêu của cô quá. Anh ta có thể theo đuổi được cô, quả thật là phúc phần tu luyện từ kiếp trước!”
Tô Diên cười chột dạ, không dám trả lời, trả lời chính là nói dối.
Giờ phút này, bến xe thành phố Thanh Sơn.
Phó Mặc Bạch lạnh lùng nhìn người đứng trước mặt, từ chối một cách vô tình: “Tôi còn có việc phải làm, không rảnh tham gia Đại liên hoan Quân đội, cậu về trước đi.”
Nhưng đối phương vẫn bám riết không tha: “Cậu mới đến, phải tranh thủ gắn kết mối quan hệ với cấp dưới mới được, đừng tùy hứng quá, mau đi với tôi thôi.”
“Không đi.”
Thấy anh dầu muối không ăn, Khâu Dã trầm tư một lát, nảy ra một ý.
“Chẳng phải cậu muốn đi gặp phó doanh trưởng Tiền sao? Có lẽ anh ấy đang xem diễn xuất ở cung văn hóa đó.”
Phó Mặc Bạch nhíu mày, nhìn thẳng cậu ta hỏi: “Sao cậu biết anh ta ở đó?”
Thấy anh đã chú ý, Khâu Dã cười ha hả giải thích: “Tôi nghe nói người yêu của anh ta là cô gái làm ở đoàn văn nghệ. Lúc đó không màng bản thân đã ba mươi lăm tuổi mà mặt dày theo đuổi người ta. Hôm nay cô gái đó có buổi diễn xuất, chắc chắn anh ta sẽ đến cổ vũ.”
Người này tên Tiền Phong, từng là lính dưới trướng Tô Kiến Quốc.
“Đi thôi, đi xem.”
“Được rồi!” Khâu Dã cười đuổi theo anh, thầm khen mình quả là người thông minh.
Còn mười phút nữa Đại liên hoan Quân đội chính thức bắt đầu.
Dù là trước sân khấu hay sau cánh gà đều vô cùng náo nhiệt.
Nhóm người Tô Diên đã chuẩn bị xong, ngồi ở vị trí cách hậu trường không xa kiên nhẫn chờ đợi.
Sắc mặt Dương Hiểu Hồng dần dần hồng hào, cả người căng thẳng đến phát run, mấy người khác muốn an ủi nhưng cũng không tốt hơn cô ấy là bao.
Tô Diên phát cho mỗi người một viên kẹo, nói với họ rằng có thể giảm bớt cảm xúc căng thẳng.
Thẩm Tình bóc vỏ ăn luôn, không biết có phải do tác dụng tâm lý không mà đúng là đỡ căng thẳng hơn nhiều.
“Diên Diên, chiêu này của cô hữu dụng lắm, cảm ơn cô!”
Tô Diên cười đáp lại, cũng bóc một viên cho mình.
Lúc này có một người phụ nữ trung niên trông giống lãnh đạo đi đến bên này, sắc mặt nôn nóng lớn tiếng hỏi: “Trong mọi người có ai biết chơi dương cầm không? Nếu biết thì mời hỗ trợ.”
Mọi người tôi nhìn cô, cô nhìn tôi, rồi ai cũng lắc đầu.
Nói cho cùng ở niên đại này dương cầm thuộc về thứ hàng xa xỉ, có vài người còn chưa từng gặp chứ đừng nói là chơi được.
Ngay khi bà ấy định bỏ cuộc đi hỏi người khác, Tô Diên thả viên kẹo chưa kịp ăn lại vào vỏ, quấn lại cất vào túi rồi giơ tay lên: “Tôi biết một chút, nhưng bài hát chơi được không nhiều.”
Ánh mắt người phụ nữ sáng ngời, nói ra hai bài hát, hỏi: “Hai bài này cô biết chơi không?”
Nói trùng hợp cũng trùng hợp, một bài trong đó là bài họ định hợp xướng [Nước hồ Hồng sóng đánh sóng].
Bài hát này vốn phải để dương cầm đệm nhạc, nhưng người đàn dương cầm trước đó bị viêm ruột thừa cấp tính phải vào viện, giờ tìm đĩa nhạc để kết nối đã không còn kịp nữa.
Dưới ánh mắt tha thiết ấy, Tô Diên gật đầu: “Tôi biết chơi cả hai.”
“Vậy độ thuần thục là bao nhiêu?”
Nếu Tô Diên dám nói toàn vẹn quá chỉ sợ đối phương hy vọng càng nhiều thất vọng càng cao, bèn nói: “Chắc cũng trôi chảy.”
Sau khi nghe vậy người phụ nữ kích động vô cùng, gấp gáp mượn người với nữ chủ nhiệm.
Vì lợi ích tập thể, nữ chủ nhiệm bắt buộc phải xóa tên Tô Diên ra khỏi nhóm hợp xướng, để cô đi theo người phụ nữ này.
Trước khi đi, Tô Diên không yên tâm hỏi: “Chủ nhiệm, dù tôi không hát với mọi người thì hai mươi điểm công đó cũng cho tôi đúng không?”
“Đương nhiên là cho rồi, cô mau đi đi.”
Có cô ấy đảm bảo, lúc này Tô Diên mới yên tâm rời đi.
Cung văn hóa công nhân có phòng chứa dương cầm ở lầu ba, người phụ nữ đưa cô đến nơi đây kiểm nghiệm khả năng chơi đàn, Tô Diên ngồi xuống đàn tấu hai bài hát kia.
Dáng vẻ thuần thục của cô trông đầy tự tin và ưu nhã, giai điệu du dương ngập tràn trong phòng, khiến người ta nghe thấy như si như say.
Nếu không phải thời gian gấp rút, nhất định người phụ nữ này sẽ tập trung thưởng thức hết lòng.
“Cô đàn hay quá, có cô tôi cũng yên tâm.”
Tô Diên rất ít khi chơi dương cầm trước mặt người ngoài, cũng đã rất nhiều năm chưa từng đàn, cô rất hài lòng với biểu hiện vừa rồi của mình.
Cũng càng thêm tin tưởng sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ lãnh đạo giao.
Theo màn ca múa nhạc [Quân nhân một nhà] vang lên, đại liên hoan chính thức mở màn.
Tô Diên ngồi trong hậu trường, cầm vở cúi đầu nhìn nhạc phổ quen thuộc, tiết mục thứ ba [Hồng Mai Tán] cần cô đàn đệm bằng dương cầm.
Diễn viên múa cũng đã chuẩn bị xong, một người trong đó đúng là Phương Nhị Nha.
Tô Diên lơ đãng ngẩng đầu, hai người nhìn nhau, đều xem như không thấy đối phương.
Chẳng qua Phương Nhị Nha cực buồn bực, cô ta xem qua lịch trình biểu diễn, màn hợp xướng của thôn Bạch Vân là tiết mục thứ sáu, Tô Diên đến hậu trường sớm như thế làm gì?
Sợ đối phương hại mình, cô ta lập tức sinh lòng đề phòng, thần kinh căng chặt.
Rất nhanh đến lượt [Hồng Mai Tán] lên sân khấu.
Thấy Tô Diên lên sân khấu, ngồi vào chỗ dương cầm, Phương Nhị Nha lộ ra vẻ mặt gặp quỷ, tuyệt đối không ngờ rằng đối phương sẽ có sở trường này.
Có bạn nhảy nhìn thấy cử chỉ dị thường của cô ta, vội nhắc nhở cô ta tập trung vào.
Lúc này đây Tô Diên ngồi trên ghế dương cầm ưỡn thẳng sống lưng, hòa làm một với đàn, ngón tay linh động như cánh bướm nhẹ bay, mang theo mỗi nốt nhạc tận tình bay bổng.
Người xem dưới sân khấu say sưa lắng nghe, so với điệu múa, bọn họ càng thưởng thức khúc dương cầm duyên dáng này hơn.
Dưới đủ loại áp lực, Phương Nhị Nha bị ảnh hưởng nặng nề liên tiếp mắc lỗi, cô ta hoảng loạn sửa đúng, lại càng múa càng sai.
Điều này khiến huấn luyện viên sau hậu trường tức điên, chỉ ước có thể đi thẳng lên đó kéo cô ta xuống tránh ảnh hưởng mấy người khác phát huy.
Lãnh đạo ngồi ở hàng ghế đầu tiên thấy cảnh tượng này cũng đều nhíu mày.
Sự chú ý của Tô Diên đều đổ dồn lên phím đàn, cũng không biết Phương Nhị Nha đang xấu mặt.
Đến khi tiếng đàn chấm dứt, cô mới có tâm tư chú ý xung quanh. Tiếng vỗ tay như sấm vang lên vào lúc này, khiến trái tim người khác chấn động rung lên.
Cô lễ phép cúi người, nhanh chóng xuống sân khấu chuẩn bị cho tiết mục kế tiếp của mình.
Tiếng vỗ tay lại rất lâu chưa hề tiêu tán, khi Phó Mặc Bạch bước vào lễ đường, màng tai bị tiếng vỗ tay chấn động đến phát đau.
Khâu Dã đi theo sau anh, có chút buồn bực: “Khi nãy là tiết mục gì thế? Vỗ tay nhiệt liệt quá chừng.”
Phó Mặc Bạch tìm đại một chỗ ở hàng ghế cuối cùng ngồi xuống, điều này khiến Khâu Dã cực tức giận: “Anh trai à, tôi bảo cậu đến đây để gắn kết quan hệ với cấp dưới, cậu ngồi ở đây thì làm ăn gì được?”
Không để ý đến sự ồn ào của cậu ta, Phó Mặc Bạch lại hỏi: “Tiền Phong ở đâu?”
Khâu Dã trợn to mắt, nhìn mấy đầu người đen bóng đằng trước, cảm thấy người này đang làm khó cậu ta.
“Không nhìn thấy mặt ai thì sao tôi biết được? Không thì đợi sau khi kết thúc buổi diễn, tôi đứng ở cửa canh gác, sắp xếp cho cậu một cuộc gặp gỡ tình cờ nhé?”
Phó Mặc Bạch hờ hững nhìn cậu ta một cái, dùng ngón trỏ chọc chọc cằm, nói câu “Cũng được”.
“...”
Vốn là một câu đùa anh lại coi là thật? Khâu Dã nhíu mày, hối hận vì đã dẫn anh đến đây.
*
Ở hậu trưởng.
Tô Diên được bao quanh bởi vô số lời ca ngợi, cô mỉm cười lễ phép cảm ơn mọi người. Thực tế thì lòng bàn tay cô đã đổ mồ hôi, cảm xúc căng thẳng kia vẫn còn tồn tại.
So với cô, Phương Nhị Nha mặt mày xám xịt bị huấn luyện viên phê bình một trận, đến đầu cũng không dám ngẩng lên một chút.
Mấy người Thẩm Tình cũng ở sau hậu trường, nhìn thấy cảnh này chỉ cảm thấy tinh thần và thể xác đều thoải mái cực kỳ!
Phùng Thư Miêu ngồi bên cạnh Tô Diên, Thật lòng khen ngợi: “Cô chơi dương cầm nghe hay quá! Cô học từ thầy dạy nhạc hở?”
“Không phải.”
Tô Diên im lặng vài giây rồi trả lời: “Học từ anh trai nhà bên, nhà anh ấy có dương cầm.”
“Oa ~ Vậy trình độ của anh ấy lợi hại hơn cô nhiều đúng không?”
Nghĩ đến người nào đó ngày nào cũng phải luyện đánh đàn, vẻ mặt không kiên nhẫn kia… Tô Diên cong khóe môi: “Anh ấy còn bị tôi túm kéo lên trên bờ cát, trình độ thật sự rất bình thường.”
Người xưa có câu bị người ta nhắc mãi sẽ hắt xì.
Lúc này Phó Mặc Bạch cũng hắt xì một cái.
Khiến Khâu Dã lo lắng không thôi: “Bên phía Đông Bắc không ấm bằng Bắc Kinh, sao cậu lại mặc ít thế này? Lỡ như bị cảm, bị mấy lão già kia biết được chắc chắn họ sẽ mắng tôi.”
Thân là một người lính, tố chất cơ thể cần thiết tốt không phải bàn. Phó Mặc Bạch tự động che chắn lời cậu ta nói, tầm mắt tìm tòi mục tiêu trong đám người.
Khâu Dã thấy anh nhìn thẳng về phía trước không nhúc nhích thì cũng nhìn lên sân khấu theo, tò mò hỏi: “Cậu quen cô gái kia à?”
Phó Mặc Bạch nhìn Tô Diên hết sức chăm chú, không để ý đến cậu ta.
Khi tiếng dương cầm vang lên, giai điệu quen thuộc khiến người ta khó kiềm lòng nhớ lại chuyện quá khứ.
Khi đó bọn họ còn nhỏ, mỗi lần Tô Diên bị bắt nạt đều sẽ trốn dưới bệ cửa sổ bên nhà anh, ban đầu anh còn không hiểu tại sao.
Sau này mới biết được, cô thích tiếng dương cầm vọng ra từ trong căn phòng…
“Cô gái này thật xinh đẹp, chắc là làm việc ở đoàn văn nghệ, có lẽ người theo đuổi cô ấy cũng không ít.”
Cuối cùng Phó Mặc Bạch cũng nghiêng đầu, bảo cậu ta câm miệng.
Trên sân khấu, dưới tiếng đệm nhạc của Tô Diên, mọi người phát huy vượt xa ngày thường, sau khi hát xong, nhóm hợp xướng bài [Nước hồ Hồng sóng đánh sóng] hoàn thành nhiệm vụ một cách viên mãn.
Tất cả mọi người đều rất kích động, liên tục khom lưng đi xuống sân khấu, Tô Diên cũng định đi xuống lại bị người dẫn chương trình cản bước.
Cô khẽ chớp mắt, không đoán được đối phương định làm gì.
“Chào cô, xin hỏi cô sắp làm vợ của một quân nhân đúng không?”
“?!!”
Ở trước mắt bao người, con người Tô Diên co rút lại, muốn phủ nhận lại không thể. Cô chỉ biết chột dạ gật đầu, không dám nhìn khán giả dưới sân khấu.
Phó Mặc Bạch mím chặt môi mỏng, ánh mắt sắc bén như muốn ăn thịt người.
Khâu Dã ngồi cạnh không hề có mắt, còn trêu ghẹo: “Hầy, hóa ra cô gái này là vợ quân nhân, xem ra hai ta đều không có cơ hội.”
Trên sân khấu, người dẫn chương trình lại hỏi: “Có thể nói cho mọi người biết cô và anh ấy quen nhau thế nào được không?”
Tô Diên day day trán, nhẹ giọng nói: “Tôi với anh ấy quen biết nhau từ nhỏ, xem như cùng nhau lớn lên.”
Khâu Dã nghe say sưa, Phó Mặc Bạch lại nheo mắt, lâm vào trầm tư…
Sợ người vẫn chương trình hỏi càng nhiều chi tiết hơn, bản thân lại không đáp được, Tô Diên uyển chuyển nói: “Tôi chỉ là một người bình thường, tôi với anh ấy cũng là tình cảm cách mạng bình thường mà thôi, thật sự không có gì hay để kể, vẫn nên để dành sân khấu lại cho mọi người đi thôi.”
Nhưng khoảng nghỉ giữa các tiết mục là năm phút, người dẫn chương trình còn phải tiếp tục hỏi: “Hai người định khi nào kết hôn? Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý làm vợ của một người lính chưa?”
Tô Diên cố ý xem nhẹ câu hỏi đầu tiên, đáp cái thứ hai: “Có thể làm vợ quân nhân là ước nguyện của tôi, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng.”
“Có thể nói cho mọi người biết một nửa kia của cô ở quân khu nào, tên là gì không?”
“...”
Đúng là muốn mạng người mà.
Tô Diên snhanh chóng lướt qua mấy người đàn ông là bạn thuở nhỏ trong vòng nghìn dặm quanh đây của mình một lần, bài trừ người có đối tượng, không làm binh, thích cô ra, cuối cùng căng da đầu trả lời: “Anh ấy tên Phó Mặc Bạch, ở quân khu phía Nam.”
“Trời đất!”
Khâu Dã suýt nữa nhảy dựng lên, cậu ta nhìn người ngồi cạnh, cất giọng run rẩy: “Cậu có đối tượng sau lưng tôi khi nào đấy?”
Phó Mặc Bạch ngồi ngay ngắn, ngơ ngẩn nhìn về phía Tô Diên, trên khuôn mặt lạnh lùng hiếm có khi lộ ra một biểu cảm khác — ngây ra như phỗng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

