Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Xét thấy ký chủ tính kế nhân vật chính có thiên vận, ban thưởng 1000 giá trị nhân vật phản diện, vật phẩm rơi ngẫu nhiên: Một hạt đậu bình thường không có gì lạ với nhân vật phản diện]
“...”
Nam Thiên Dục đi lên thu bốn kiện hồn khí thất phẩm vào, nghĩ một đằng nói một nẻo: “Sao có thể không biết ngại như vậy được chứ.”
Sau đó Nam Thiên Dục lập tức cao giọng ra lệnh: “Đại trưởng lão, phải chiêu đãi bốn vị Thánh Chủ cho tốt đấy nhé!”
Đại trưởng lão dẫn đầu phía sau thoáng lảo đảo, ông ta ấy hả?
Nam Thiên Dục nói với bốn người: “Bốn vị có thể sửa soạn trước một chút, chiều nay thiết yến, bản gia chủ sẽ đích thân chiêu đãi bốn vị.”
Ánh mắt một vị Hồn Thánh trong đó lóe lên chút vẻ tinh ranh: “Nam gia chủ khách sáo rồi, như vậy, vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh, vừa hay đưa tiểu công tử tới đây luôn, cho bọn ta xem vị thiên kiêu đã thức tỉnh Tiên Thiên Độc Thể này một chút! Ha ha ha…”
Thần thái trong mắt Nam Thiên Dục trầm xuống: “Đương nhiên phải gặp một lần rồi.”
Mọi người tự mình tản ra, Nam Huyền cùng Nam Thiên Dục, Vũ Tình Lam và ba vị lão tổ đi đến từ đường Nam gia, cũng là vị trí trung tâm trận pháp hộ tộc Nam gia, nơi bí ẩn nhất cả gia tộc.
“Tiểu Huyền, sao con lại nói người thức tỉnh thể chất chính là Tiểu Phàm?” Người lên tiếng chính là nữ lão tổ duy nhất trong ba vị lão tổ, Nam Mai Khê xếp hạng lão Tam.
“Tổ nãi nãi, nếu như bốn người kia lấy được thông tin chính xác, không biết tình cảnh Nam gia sẽ ra sao?”
Trên gương mặt tang thương của Nam Mai Khê lộ ra một đôi đồng tử sắc bén: “Nếu như hai đứa trưởng thành thì bọn họ sẽ phải kiêng kỵ, nhưng mà bây giờ, sợ là Nam gia… nguy rồi.”
Mọi người đều biết, bọn họ đã chướng mắt Nam gia từ lâu, giờ Nam gia đang trên đầu sóng ngọn gió, vậy mà lại có người thức tỉnh thể chất cửu phẩm ở Nam gia, sợ rằng sẽ dẫn tới họa diệt tộc.
“Hừ, cùng lắm là chiến một trận thôi, cho dù có diệt tộc thì cũng phải cắn xuống một miếng thịt trên người bọn họ!”
Nam Huyền đảo mắt nhìn cả đoàn người, nói: “Lúc Quan Nguyệt lão tổ tạ thế đã từng nói cho con biết cách hóa giải hai hoàn cảnh khó khăn. Xưa có phượng hoàng niết bàn phá rồi lại lập, Tiểu Phàm có thiên vận trong người, võ hồn cũng có khả năng thức tỉnh lần hai.”
Nam Mai Khê ngạc nhiên: “Ông ấy thật sự đã nói như vậy?”
Lão tổ đã qua đời của Nam gia, Nam Quan Nguyệt có võ hồn Thiên Cơ Lệnh, có thể dự đoán họa phúc cát hung. Ông ấy nhờ vào tu vi Hồn Thánh, cộng thêm võ hồn có năng lực đoán trước thiên cơ, mới có thể phát triển gia tộc từ chỗ không được công nhận lên đến mức này.
Đúng là một cái cớ hoàn hảo.
“Võ hồn thức tỉnh lần hai, Tiểu Lê vừa mới thức tỉnh thể chất chưa có sinh ra hồn cốt, lời tiên đoán của lão tổ, không lẽ là bảo chúng ta đi moi hồn cốt của Tiểu Phàm?” Vũ Tình Lam cau mày im lặng suy nghĩ, ưu tư khó hiểu.
Nam Huyền gật đầu: “Cơ duyên của Tiểu Phàm nằm ở hạ giới, muốn thành tựu địa vị Chí Tôn cần phải có nghị lực rất lớn, thế nên chẳng những phải móc xương mà còn phải ném Tiểu Phàm xuống dưới hạ giới nữa.”
Vũ Tình Lam ngơ ngác nói: “Nhưng Tiểu Phàm chỉ mới năm tuổi, sao có thể chịu được nỗi đau móc xương.”
Nam Huyền biết bọn họ sẽ đồng ý. Nam gia từ gia chủ cho đến người hầu, có thể nói là chưa từng phản bác lời của Nam Quan Nguyệt lão tổ, luôn tuân theo vô điều kiện.
Giá trị phản diện và gia tộc gì đó đều là phụ, đúng vậy không thể phá hỏng cơ duyên tốt của đệ đệ.
Nam Huyền cụp mắt điều chỉnh lại cảm xúc: “Vì con và Tiểu Phàm Tiểu Lê không thể cùng ở Nam gia, con biết chuyện này thẹn với Tiểu Phàm, nhưng kế sách hiện tại bắt buộc phải như vậy. Thỉnh cầu phụ than mẫu than nghĩ cách để cho bốn vị Thánh Chủ biết, Tiểu Phàm đã hấp thu độc vật thức tỉnh hồn cốt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


