Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghe thấy giọng nói này, Trâu Ngô thậm chí còn hứng thú cắn nhẹ môi Liễu Liễu một cái mới buông ra.
Biết rõ hai người đang nhìn cô, cô lại rũ mắt xuống, không nhìn bất kỳ ai.
Lông mi rậm rạp như quạt che khuất đôi mắt màu hổ phách nhạt.
Đầu ngón tay nắm lấy vạt áo, cô kiềm chế nhẹ nhàng thở.
Trâu Ngô biết cô vì thẹn thùng mà tức giận rồi.
Hắn quay lưng lại, dùng bờ vai rộng lớn che khuất tầm nhìn của Từ Châu.
Từ Châu nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Liễu Liễu, ký ức ở một nơi nào đó trong lòng tức khắc bị khơi dậy.
Anh chỉnh lại gọng kính bạc, mái tóc đen che khuất vầng trán, cũng che đi một phần đôi mắt.
Đang định dời tầm mắt đi, Liễu Liễu đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh một cái.
Cái nhìn ấy, hai người chính xác bốn mắt nhìn nhau.
Tình cảm vốn đã lắng đọng của Từ Châu, bị cái nhìn này chính xác khơi dậy.
Trong mắt Liễu Liễu mang theo một loại đau khổ vi diệu, nhưng lại có thể bị Từ Châu cảm nhận được.
Nhưng rất nhanh, cô lại cúi mắt xuống.
Đối diện kết thúc tại đây.
“Cậu vào trước đi.”
“Tôi còn phải dỗ vợ”
Trâu Ngô không để ý đến lời của Từ Châu.
Trong giọng nói mang theo một loại khoe khoang và khiêu khích.
Từ Châu nghe vậy không nói gì, gõ cửa, người bên trong ra mở cửa.
Là một người phụ nữ, Liễu Liễu chưa từng gặp cô ta.
“Anh Từ Châu, anh đến rồi?”
Khe cửa mở lớn hơn một chút, cô ta mới nhìn thấy Trâu Ngô và Liễu Liễu.
“Anh Trâu cũng đến, đây là chị dâu sao……”
“Không vào sao?”
“Từ Châu vào đi, tôi lát nữa vào.”
Nghe thấy hai chữ "Chị dâu", Trâu Ngô dường như rất hài lòng.
“Tôi và chị dâu cậu nói chuyện vài câu.” Hắn nói.
Ánh mắt người phụ nữ có chút tò mò.
Cô ta biết, trước kia Trâu Ngô lạnh lùng và tính tình không tốt đến mức nào, trước mặt người phụ nữ này, Trâu Ngô lại mang theo loại dịu dàng mà cô ta chưa từng thấy.
Nhưng Từ Châu đã bước vào, người phụ nữ cũng đành phải đóng cửa lại từ bên trong.
Trình Vĩ Thâm đã ngồi trên ghế sofa ở khu vực nghỉ ngơi bên trong.
Trên bàn bày rượu, bên cạnh anh ta là một cái ly, nhìn thấy Từ Châu đến, anh ta giơ ly về phía anh, coi như chào hỏi.
Chỉ là thái độ rất lười biếng, thoạt nhìn không có hứng thú nói chuyện gì.
“Trâu Ngô và Liễu Liễu ở bên ngoài.” Từ Châu thong thả lên tiếng.
Nghe vậy, ly trong tay Trình Vĩ Thâm khựng lại.
Anh ta vừa mới uống rượu, không nghe thấy tiếng Chu Húc Mai.
Chu Húc Mai là người vừa đi mở cửa.
“Ở bên ngoài? Sao không vào?”
Anh ta nói nhanh hơn một chút.
Người phụ nữ khác ngồi trên chiếc ghế sofa đơn bên trái có chút kinh ngạc nhìn Trình Vĩ Thâm, cũng nhận thấy sự khác thường của anh ta.
“Cậu nói xem?” Giọng Từ Châu mang theo vẻ lạnh lùng.
“Đôi trẻ ở ngoài nói chuyện riêng à?” Nghĩ đến khuôn mặt đỏ khác thường của bạn gái Trâu Ngô, Chu Húc Mai cười đầy ẩn ý.
Cô ta luôn hướng ngoại, giọng nói cũng lớn.
Tiếng cười ẩn ý này khiến mọi người đều nghĩ theo một hướng — họ đang làm chuyện gì mờ ám ở bên ngoài vậy?
Mặt Trình Vĩ Thâm lập tức sầm lại.
Anh ta không có sự “điềm tĩnh” của Từ Châu, cũng không có sự “kiêu ngạo” của Trâu Ngô, anh ta trông âm u, như những đám mây đen trên bầu trời, mặc dù có đôi mắt đào hoa thu hút ong bướm, nhưng sự u ám trong mắt anh ta luôn khiến người khác phải dè chừng.
“Tôi đi vệ sinh.”
Anh ta quăng chiếc ly trong tay xuống mặt bàn.
Bước đi rất nhanh.
“Sao vậy? Vĩ Thâm sao lại…” Giọng Chu Húc Mai cũng nhỏ lại.
Từ Du ngồi trên ghế sofa đơn cũng cảm thấy khó hiểu.
Còn Từ Châu nhìn theo bóng lưng vội vã của Trình Vĩ Thâm, khóe miệng nở nụ cười mỉa mai.
“Chuyện gì vậy, không phải mọi người đều về dự tiệc đính hôn của Trâu Ngô sao? Sao ai cũng không vui vẻ gì cả?”
Từ Châu cười lạnh một tiếng.
Cầm ly lên, cúi người tự rót rượu.
Ngoài cửa truyền đến động tĩnh, anh nghiêng mắt nhìn.
*
Sau khi Từ Châu vào cửa, mọi âm thanh lại trở về sự tĩnh lặng.
Lúc này, trước cửa chỉ còn lại Liễu Liễu và Trâu Ngô.
Cảm giác được bóng tối ập đến, Liễu Liễu lùi lại một bước.
Nhưng sau lưng là tường, Liễu Liễu đã không còn đường lui.
Hắn chống một tay lên tường, tay còn lại nhẹ nhàng ôm lấy eo Liễu Liễu.
Thân hình cao lớn, vạm vỡ bao trùm lấy người phụ nữ nhỏ nhắn, đôi mắt cô trong bóng tối lấp lánh, như giọt sương trên lá vào lúc rạng đông.
“Còn nhớ Từ Châu không?”
“Nhớ ra chưa?”
Liễu Liễu không nói gì.
“Không nói à? Vậy chúng ta lại hôn nhau một lát.”
“...Ngại gì chứ...hửm?”
Hắn gọi đầy tình tứ, trêu chọc đến mức gần như muốn hủy diệt cô.
Hắn biết cô lúc này đang ngượng ngùng.
“Nhớ không?”
Hắn cúi xuồng, tiếp tục ép sát cô.
Chóp mũi gần như chạm vào cô.
Mà trên chóp mũi hắn, còn vương chút ánh nước.
Vừa rồi hắn đã dùng chóp mũi như vậy mà cọ xát trên môi cô.
Liễu Liễu lập tức khóc.
Trâu Ngô vốn còn chiếm vị thế chủ động, nhất thời ngẩn người, hắn trong nháy mắt như một đứa trẻ bị đóng băng, không biết phải làm sao.
Trâu Ngô luống cuống lau nước mắt cho Liễu Liễu, nhưng nước mắt càng lau lại càng nhiều.
“Đừng khóc, Liễu Liễu, đừng khóc…”
“Anh sai rồi, anh chỉ là không nhịn được…” Hắn nhỏ giọng dỗ dành cô.
Mặt Liễu Liễu đỏ bừng, trên mặt bị nước mắt làm ướt trông thật đáng thương.
Khi cô khóc, hầu như ai cũng sẽ mềm lòng.
Lúc cô nhừng lại, Trâu Ngô trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng lời nói tiếp theo của Liễu Liễu, lại khiến dây thần kinh trong đầu hắn gần như đứt ra.
“Em… em… em… hức hức…”
Cô lắp bắp...
Bởi vì mãi không thể nói liền mạch, mặt càng ngày càng đỏ, nước mắt cũng lại tụ lại trong mắt.
“Nhớ... nhớ... một... chút.”
“Lúc... anh... anh... anh... gọi... gọi... tên anh ấy...”
Trâu Ngô “suỵt” một tiếng, đặt ngón trỏ lên môi Liễu Liễu, ra hiệu cô đừng nói nữa.
Sương mù trong ánh mắt hắn tan ra, hắn nhớ nhiều năm trước Liễu Liễu vẫn là một cô bé câm, chỉ biết ra hiệu và viết chữ.
Lúc mới hồi phục, chỉ cần căng thẳng, cảm xúc kích động, cô sẽ bị nói lắp.
Giọng điệu của cô rất mềm mại, rất nhẹ, cứ như không nắm bắt được những chữ đó, cần phải cố gắng lặp đi lặp lại để nhấn mạnh chúng.
Sự cố gắng này khiến Trâu Ngô vốn kiêu ngạo nay lại vừa chua xót vừa áy náy.
Hắn muốn tự tát mình một cái.
Nhưng khi tay vừa vung lên, lại bị Liễu Liễu nắm lấy cổ tay.
Liễu Liễu ngậm nước mắt nhìn hắn.
Mình đúng là đồ khốn.
Trâu Ngô thầm mắng mình trong lòng.
Nhưng nhìn thấy dáng vẻ mềm mại mặc người khác tùy ý của Liễu Liễu, trong lòng hắn có một loại kích động và khao khát run rẩy được thỏa mãn, dòng máu nóng bỏng trào dâng vào mọi nơi trên cơ thể hắn khiến hắn như bị thiêu đốt, sau đó khiến hắn có được một loại khoái cảm vừa thầm kín vừa mơ hồ.
Hắn dùng ngón tay lau nước mắt nơi khóe mắt Liễu Liễu, hơi dùng sức.
Sau đó lại không nhịn được, hôn lên.
Đúng lúc này, chỗ tay nắm cửa truyền đến động tĩnh nhỏ.
Trình Vĩ Thâm từ bên trong khẽ hé mắt nhìn ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)