Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạch Nguyệt Quang Khi Không Còn Hoàn Mỹ Nữa Mới Thật Sự Trí Mạng Chương 1: Mục Rữa(1)

Cài Đặt

Chương 1: Mục Rữa(1)

Sinh mệnh không phải là cây cầu vượt gồ ghề.

Sinh mệnh là bầu trời bao la trên cầu vượt, là dòng sông vô tận dưới cầu vượt.

Chiếc váy màu xanh lam sẫm của thiếu nữ trèo lên lan can cầu vượt bị gió thổi phồng lên, phần phật.

Vì một bức ảnh hoàn hảo, cô phải làm điều này.

Nhiếp ảnh gia gần như điên cuồng chuyển đổi các góc độ khác nhau để chụp ảnh.

“Thấp xuống một chút.”

“Thấp xuống một chút nữa.”

“Hãy nghĩ về cảm giác khi chạm vào gió.”

Trong đầu thiếu nữ nghĩ về những khúc ca về gió trong tập thơ đó.

Nhiếp ảnh gia tiến lại gần, thiếu nữ nhắm mắt lại, như thể không đứng trên lan can cầu vượt, mà chỉ đang bình thản chạm vào gió, như thể ngón chân đang đứng trên thảo nguyên.

Cô gái không nhận ra bàn tay run rẩy của nhiếp ảnh gia, và sự điên cuồng trong mắt anh ta.

“Cô là chiếc lá sinh ra từ chiếc lá, là máu sinh ra từ máu, là vị thần mới sinh ra trong sự sáng tạo của thần.”

Cô gái lẩm bẩm.

Mái tóc bồng bềnh bị gió thổi tung ra rồi khép lại, như những bông hoa bồ công anh đang bay.

Cô gái lẻ loi, một mình lạnh lẽo.

“Hãy trở thành vị thần mới.”

Đúng lúc này.

Một tiếng cười khẽ, mang ý nghĩa điên cuồng, theo gió xuyên thẳng vào ý nghĩ của cô gái.

Cô đột nhiên mở to mắt, theo bản năng muốn nhảy khỏi cầu vượt, nhưng đã quá muộn.

Giây tiếp theo, bụng bị ai đó đẩy mạnh.

Gió trở nên dữ dội.

Cầu cũng rung lắc.

Cô ngơ ngác nhìn ống kính trên cầu vượt như con mắt của ác quỷ, trơ mắt nhìn cầu vượt ngày càng nhỏ lại.

Máy ảnh lại giống như một con ngươi khóa chặt vào người cô.

Kinh tởm, nhớp nháp, không thể thoát khỏi.

Vì sao?

Nhưng không còn thời gian để suy nghĩ nữa.

Ánh mắt cô gái lóe lên vẻ sợ hãi, tuyệt vọng, cuối cùng lại trở về bình lặng.

Cuối cùng nhớ đến một người mà cô không thể buông bỏ, vì thế nhắm mắt lại mà chìm vào bi thương.

Mặt sông càng ngày càng gần cô.

Cái chết hôn lên mắt cá chân cô trong giây phút kế tiếp.

Vạt váy xanh lam trong nước văng lên đóa hoa yêu mị nhất.

Cô là chiếc lá chết trong lá, là máu chết trong máu, là cựu thần chết trong tạo vật của thần.

*

Liễu Liễu nhìn chằm chằm vào màn hình TV, nơi người đàn ông mang theo máy quay đang đứng trước ống kính truyền thông mà khóc lóc thảm thiết.

"Nếu biết cô ấy bảo tôi đến đây để quay phim cho cô ấy chỉ để tôi ghi lại khoảnh khắc cuối cùng xinh đẹp khi cô ấy tự sát, tôi thà vĩnh viễn rời khỏi giới nhiếp ảnh."

"Tôi là một người vô danh, đây là một sinh mệnh cơ mà!!"

"Tôi không cứu được cô ấy."

"Đến nỗi bức ảnh cuối cùng ấy, ngay khoảnh khắc rơi xuống cô ấy gào lên với tôi: 'Đừng ngây người ra', chụp ảnh đi."

“Tôi nghĩ, đây là bức ảnh cuối cùng mà thiếu nữ dâng tặng cho thế gian này.”

"Bức ảnh này tôi không muốn công bố, nhưng nó là khoảnh khắc đẹp nhất kết tinh từ sinh mệnh của cô ấy."

"Hơn nữa cô ấy còn nói: Tôi muốn công khai tất cả các tác phẩm đã chụp cho mọi người xem, đây là món quà cô ấy dâng tặng cho thế giới."

La Đông sẽ không làm như vậy.

La Đông sẽ không làm như vậy.

La Đông sẽ không làm như vậy.

Cô gái trong lòng thầm niệm, móng tay cào vào lòng bàn tay yếu ớt để lại vết xước, từ từ chảy ra máu.

Ký ức của cô về La Đông mãi mãi dừng lại ở tuổi 17.

La Đông, người đã vì cô mà rời khỏi cao nguyên tuyết vực.

La Đông, người từng thẳng tay tát ngã nữ sinh từng bắt nạt cô xuống đất.

La Đông, người đã cõng cô xông về đích hai ngàn mét.

La Đông, người đã từng tìm cô suốt một đêm giữa núi tuyết.

La Đông, người ngoan cường như chim ưng cái, tuyệt đối không thể tự sát.

Cũng tuyệt đối không thể nói ra những lời như vậy.

Tin tức năm năm trước cứ như vậy phát sóng lặp đi lặp lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc