Bất quá thử một chút cũng không có gì, được thiếu gia cho phép, Nguyệt Nhi vươn tay trái ra, năm ngón tay mảnh khảnh thanh tú, trong suốt như ngọc, chỉ là bàn tay, liền đẹp không thể tưởng tượng nổi.
Ước chừng có mấy trăm con, nếu so sánh với những con bướm bình thường thì quả thật là đẹp tới mức khó tin, hoa văn trên cánh tràn ngập vẻ huyền diệu và phong cách cổ xưa.
Lâm Hiên không khỏi lộ ra vẻ tán thưởng, uy lực của Băng Nguyệt Điệp này hắn đã tự mình lĩnh giáo qua, may mắn bị Nguyệt Nhi thu phục, nếu không đánh với Bách Trùng chân nhân một trận, còn có thể nhiều ra rất nhiều khó khăn trắc trở.
Khác với tu sĩ bình thường nuôi linh trùng, yêu điệp này thu nạp Nguyệt Nhi ở trong mệnh tuyền của mình.
Mệnh Tuyền là gì, Nguyệt Nhi cũng không rõ ràng, chỉ biết là cùng đan điền khí hải có vài phần tương tự, cấp độ kia bọn họ còn chưa thể tiếp xúc, Nguyệt Nhi có thể sử dụng cũng là nhờ phúc của Tu La chân huyết.
Mấy trăm con bướm bay lượn quanh Nguyệt Nhi.
Giống như hoa đỏ bị lá xanh làm nổi bật lên.
Mỹ nhân như ngọc, giờ phút này, càng thêm mỹ lệ lấy cực, còn trống rỗng thêm ra một cỗ khí tức kỳ ảo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
