Tuy rằng ước nguyện ban đầu khi Thiên Trần chân nhân cướp đoạt núi Trung Chi Sơn đã không rõ ràng, nhưng Khai Sơn tổ sư Linh Dược Sơn nếu là vị kinh tài tuyệt diễm này, đương nhiên không có khả năng chỉ có chút thực lực biểu hiện bên ngoài.
"Tuy rằng bản phái truyền thừa đến nay, không còn cao thủ Nguyên Anh kỳ, nhưng sư tổ Ngưng Đan kỳ, vẫn có hơn mười vị, bất quá bọn họ một mực tiềm tu ở đây, ngoại giới cũng không biết mà thôi." Dương Tu ngửa đầu, thần sắc có chút tự ngạo: "Luận thực lực, chúng ta tất nhiên không cách nào so sánh với Bích Vân sơn, Nhất Tuyến hạp, Lôi Vân sơn trang, nhưng ở U Châu cũng tuyệt không phải môn phái tam tứ lưu, chỉ là hơi kém hơn ba cự đầu."
Nghi ngờ nảy sinh, nhưng ở mặt ngoài, Lâm Hiên lại không có biểu hiện gì khác thường, chỉ nói bóng nói gió với Dương Tu, đối phương cũng là biết gì nói nấy, bất quá tin tức hắn hiểu tựa hồ cũng có hạn.
Trong khi nói chuyện, hai người đã đi tới trước một vách núi.
Phía trước đã không có đường, Dương tu lại không chút do dự dừng lại ở chỗ này.
Lâm Hiên cũng hạ độn quang xuống, có chút giật mình đánh giá vách núi trước mắt một chút, lẽ nào nơi này chính là chỗ của bảo khố.
Dương Tu lấy từ trong ngực ra một lệnh bài, trong miệng lẩm bẩm, dưới sự điều khiển của linh lực, từ lệnh bài kia bắn ra một đạo bạch quang, bay lên trên vách núi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
