Quý Vũ Thời lên tàu huyền phù, tìm tới khoang của mình.
Nơi này rất rộng rãi, trong xe cũng không có người nào, cậu đặt túi đựng quần áo đồ đạc xuống sàn, sau đó lấy di động ra. Sau khi làm xong động tác này, Quý Vũ Thời mới phản ứng được, từ khi nào cậu không câu nệ tiểu tiết như vậy chứ? Có lẽ là thói quen của đội bảy thương khung có thể lây nhiễm.
Trong di động có một cuộc gọi nhỡ, là cuộc gọi của Tống Tình Lam vừa nãy.
Đối với Quý Vũ Thời mà nói, kỳ thực không lưu số điện thoại cũng không sao, chỉ cần nhìn qua một lần cậu liền nhớ kỹ số điện thoại này thuộc về ai, với cậu mà nói, trên màn hình là số hay là chữ cũng không có gì khác biệt.
Gõ ba chữ xong, dấu nháy xuất hiện ở phía sau chữ cuối cùng.
Tên này, có thể sau này sẽ không có cơ hội xuất hiện trên màn hình điện thoại của cậu, Quý Vũ Thời nhìn vài giây, đột nhiên nhấn xóa bỏ rồi gõ "Tống đội".
Giống như muốn phản bác lại suy nghĩ của cậu, Quý Vũ Thời vừa mới tắt màn hình, di động đã rung một cái rồi sáng lên.
Tống đội: [Quý cố vấn, vị Uông bộ trưởng mà cậu nói có tên đầy đủ là gì?]
Quý Vũ Thời: [Uông Hiểu Khiên.]
Tống Tình Lam không gửi tin nhắn nữa.
Quý Vũ Thời về tới Ninh thành thì đã là bốn giờ.
Lúc xuất phát tới Giang thành, cậu đã đậu xe mình ở bãi đậu xe ở thành bắc Ninh thành. Chính là chờ tới khi cậu đi tới vị trí trong trí nhớ, nơi đó lại đậu một chiếc xe xa lạ. Xe việt dã màu đen, trục bánh xe lớn hai hai tấc, thoạt nhìn đã đậu ở đây rất lâu không được hoạt động.
Nghi hoặc chỉ lưu lại trong lòng một khoảng thời gian rất ngắn.
Ký ức mới đã nhanh chóng xuất hiện trong đầu Quý Vũ Thời--- một năm trước lúc đổi xe, cậu đã do dự giữa chiếc xe này và một chiếc khác, cuối cùng chọn chiếc này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)