Cô đáp gọn lỏn một câu, đúng trọng tâm.
Lục Chính rũ mi mắt.
Trình Nhược Miên thầm nghĩ, có lẽ anh đang cân nhắc xem có nên giúp cô hay không. Cô còn chưa kịp nín thở đợi quá một giây, anh đã cong môi cười: "Em tính toán cũng giỏi thật đấy."
Còn chưa để cô kịp suy nghĩ nhiều hơn về câu nói ấy, Lục Chính đã tiếp lời: "...Tối nay em định làm gì để xứng đáng với cái giá mà tôi bỏ ra đây?"
Giọng điệu mang theo vẻ châm biếm, tựa như đang giễu cợt sự ngây thơ và bản tính nhát gan, thiếu dũng khí của cô.
"Bất cứ thứ gì ngài muốn."
Cô hơi ngẩng cằm lên, chẳng thèm nhìn anh, cất giọng kiên định đến mức gần như đanh thép.
Lục Chính bật cười khẩy.
Bàn tay vẫn luôn đút trong túi quần bỗng rút ra, ngón cái và ngón trỏ hơi bóp lấy cằm cô, nắn mặt cô hướng thẳng về phía trước rồi ngẩng cao lên, buộc cô phải ngước mắt nhìn thẳng vào anh.
Hơi thở của Trình Nhược Miên cực kỳ bất ổn, trong tai ù đi như thể bị nước tràn vào, mọi thứ xung quanh bỗng chốc trở nên mờ ảo.
Lục Chính hạ mắt, chất giọng cũng trầm xuống: "...Em có biết, nãy giờ em vẫn luôn run lẩy bẩy không."
Đôi môi hồng phấn mấp máy, hé mở.
Lục Chính gần như không kìm được muốn đưa tay day nhẹ bờ môi cô: "...Tôi không thấy vậy."
Khuôn mặt anh áp sát xuống, khoảng cách vô cùng gần. Mùi hương cùng hơi ấm từ cơ thể anh khiến cô suýt sụp đổ, và cả nhịp thở ấm áp của anh phả nhẹ ngay chóp mũi cô...
Trình Nhược Miên cắn chặt răng kiên cường chống đỡ, những đầu ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Trên chiếc cân đang mất thăng bằng trầm trọng, cô ngoan cố đối chọi gay gắt với anh.
"Tôi tự nguyện."
Lục Chính hừ cười, có vẻ như chẳng mấy bận tâm: "Tôi bảo em có ngạo khí, nên bây giờ em đang diễn cho tôi xem một màn 'không có ngạo khí' chắc?"
Trình Nhược Miên im thin thít.
Anh chầm chậm tiếp lời: "Nhóc con, chuyện của người lớn không được làm theo kiểu này. Chẳng có chút ý vị nào, cũng chẳng có chút tầng ý nghĩa ẩn dụ nào, chẳng đáng để thưởng thức."
"Vậy ngài dạy tôi đi."
"Tôi dạy em à," anh thong thả lặp lại, cười lạnh một tiếng, "...Rốt cuộc là ai nợ ai?"
Cuộc đấu khẩu bằng lời lẽ vẫn tiếp diễn không ngừng. Cả hai người đều đang tập trung cao độ để đấu tranh với chính cơ thể mình, vì thế mà đều phớt lờ đi nhịp phập phồng nơi lồng ngực của đối phương.
Trong suốt quá trình chống trả qua lại bằng lời nói ấy, bức tường phòng thủ tâm lý mà Trình Nhược Miên vừa cất công xây dựng từ đầu dần dần sụp đổ. Sự kiêu ngạo không còn hừng hực như trước, hàng mi rũ xuống, cô chìm vào trong im lặng.
Lục Chính buông lơi bàn tay đang kìm chặt cằm cô ra, rút chiếc bật lửa từ túi quần, dùng ngón tay bật nắp rồi nghịch ngợm gập mở vài lần, sau đó mới xoay người đi về phía bàn làm việc cầm chiếc hộp đựng thuốc lá tùy thân lên, rút một cưa, ngậm vào miệng rồi châm lửa.
Anh quay lưng về phía cô, cất lời: "Về phòng ngủ đi."
Trình Nhược Miên vẫn đứng im bất động.
Lục Chính tiện tay lật giật vài tờ tài liệu trên bàn. Lát sau, có vẻ như mới sực nhớ ra là cô vẫn chưa rời đi, anh quay người lại, bất đắc dĩ khẽ thở dài: "...Sao thế?"
"...Rốt cuộc ngài muốn gì ở tôi?"
Giọng cô trầm đục, hệt như một cô gái nhỏ bị vò vé đến mức cạn kiệt ý chí chiến đấu, cẩn trọng nài nỉ đối phương cho một câu trả lời chính xác.
"Câu này không thể đến hỏi tôi được, tự em về suy nghĩ cho kỹ đi."
Dứt lời, người đàn ông lại quay lưng đi, lần này anh cầm thẳng một tập tài liệu ra ngồi ở chiếc ghế sô-bơ bên cạnh. Anh lười nhác vắt chéo chân, ngậm điếu thuốc, nheo nheo đôi mắt đọc tài liệu.
Tự biết sẽ không thể nhận thêm bất kỳ câu trả lời nào nữa, Trình Nhược Miên khép hờ cửa lại rồi rời đi.
Đêm đó là một giấc ngủ vô cùng bấp bênh, trằn trọc.
Môi trường xa lạ cùng mùi hương trầm thoang thoảng khiến tinh thần cô luôn trong trạng thái căng như dây đàn. Cô hệt như một linh hồn lang thang rơi xuống vực thẳm lúc nửa đêm, thừa hiểu rằng sẽ chẳng có ai đến cứu rỗi mình, đành ôm nguyên quần áo nằm dưới đáy vực để ngủ qua một đêm.
Cả Chúc Mẫn Tuệ và Phùng Ưu Du đều nhắn tin tới hỏi thăm, cô lần lượt trả lời từng người một, bảo rằng mình không sao, sáng mai sẽ về trường.
Ngày hôm sau, cô bị tiếng gõ cửa đánh thức.
Cô mặc chỉnh tề quần áo rồi ra mở cửa. Đứng ngoài cửa là một dì giúp việc mặc tạp dề, vóc người lùn lùn tròn trịa, nở nụ cười hiền hậu, phúc hậu với cô: "Cô Trình, đây là đồ lót chuẩn bị sẵn cho cô, cô cứ tạm mặc đỡ nhé, nếu thấy không thoải mái thì lúc về thành phố hãy thay ra sau."
Trình Nhược Miên đón lấy: "Cháu cảm ơn ạ."
"Cô khách sáo quá, tài xế đang đợi ở trước cửa rồi, cô thu dọn xong thì xuống lầu nhé."
"Vâng ạ."
Khuôn mặt dì giúp việc vẫn luôn vương nụ cười ôn hòa, khẽ gật đầu chào cô.
Trình Nhược Miên đánh răng rửa mặt và thay quần áo với tốc độ nhanh nhất có thể. Cô nhét bộ đồ lót vừa thay ra vào lớp lót trong cùng của túi xách, đứng trước giường đảo mắt quan sát một lượt xung quanh, nhặt ba bốn sợi tóc vương trên gối bọc vào khăn giấy rồi vứt vào thùng rác. Vệt nước trên bồn rửa mặt cũng được cô lau sạch sẽ không tì vết, cuối cùng xách theo hai túi rác bước xuống lầu.
Việc nào ra việc nấy. Dù việc ở lại đây qua đêm hôm qua là do bất đắc dĩ, nhưng phép lịch sự tối thiểu vẫn phải có. Mọi dấu vết và rác thải sinh hoạt do việc ở nhờ gây ra đều phải được dọn dẹp sạch sẽ từng chút một.
Từ nhỏ đến lớn, khi đối diện với những người xung quanh, cô vẫn luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, và là người rành rẽ nhất về việc tuyệt đối không được gây phiền hà cho người khác.
Cô băng qua hành lang và phòng khách để ra đến hiên nhà chính, vừa vặn trông thấy dì giúp việc đang lau chùi tay vịn hành lang, bèn cất lời hỏi: "Dì ơi, mấy túi rác này cháu nên vứt ở đâu ạ?"
Dì giúp việc quay đầu lại, giật mình hoảng hốt, vội vàng xua tay: "Ôi dào, mấy việc này sao lại để cô nhúng tay vào làm, đưa đây cho tôi."
Âm lượng giọng nói của dì hơi lớn, thu hút sự chú ý của người đàn ông đang ngồi ở băng ghế sau chiếc Maybach đỗ ngoài hiên khiến anh nghiêng đầu nhìn sang.
Qua cửa sổ xe có thể thấy dì giúp việc đã nhận lấy hai túi rác từ tay Trình Nhược Miên, còn cô thì mỉm cười nói với dì: "Vậy phiền dì nhé."
"Không phiền không phiền, cô khách sáo quá rồi."
Thượng Sách mở cửa ghế sau.
Trình Nhược Miên bước vào trong xe mới phát hiện ra bên trong vẫn còn có cả Lục Chính.
Anh không nhìn cô, cúi mắt lật lật xấp tài liệu trên tay, thế là cô cũng thuận lý thành chương mà giả vờ như không có sự tồn tại của con người này.
Chiếc Maybach hòa vào làn đường. Qua gương chiếu hậu, Thượng Sách nhìn thấy dì giúp việc đang lật đật đuổi theo phía sau xe, trên tay còn xách một chiếc túi, vừa chạy vừa vẫy tay.
Thượng Sách bèn giảm tốc độ, tấp xe vào lề rồi hạ cửa kính xuống. Dì giúp việc thở hồng hộc chạy tới, qua khung cửa kính đưa chiếc túi vào trong: "Cậu Thượng, phiền cậu mang cái này đưa cho nhà bếp bên Thụy Hòa nhé. Hôm qua biết tiên sinh ghé qua, tôi đã cất công ra mấy ngôi làng gần đây mua được con gà ta thả vườn, bảo họ mang về thành phố đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


