Dặn dò dăm ba câu xong xuôi, cuối cùng ông ta vẫn không quên ra oai một trận: "Chuyện này liệu mà làm cho tử tế, biết chưa? Nhã Cầm muốn về nhà họ Trình lấy đồ, không ai được phép ngăn cản. Đã nói với mấy người từ lâu rồi, làm khó Nhã Cầm làm gì cơ chứ, dẫu sao nó cũng là em gái của chúng ta mà."
Tận mắt thấy ông ta cúp máy, Trình Nhược Miên lập tức nhắn tin cho Trình Nhã Cầm. Đợi vài phút, chắc chắn rằng người cậu hai đã làm theo lời Trình Dương Bình, gọi điện thoại nói rõ ràng mọi chuyện với mẹ mình, lúc này cô mới đưa mắt nhìn về phía Thượng Sách.
Bắt được ánh mắt ra hiệu, Thượng Sách liền bước tới, nói với Trình Dương Bình: "Anh Trình, mời anh về cho, lối này."
Trình Dương Bình cười xòa xun xoe: "Tôi còn định nói thêm với cháu gái mấy câu, lâu lắm rồi chưa gặp con bé."
"Hôm khác hai người hẹn gặp riêng sau nhé." Thượng Sách giữ thái độ vô cùng lịch sự mà cứng rắn, "Ở đây anh không tiện lưu lại lâu đâu."
"...Cũng phải," Trình Dương Bình như sực nhớ ra điều gì, dừng bước: "À đúng rồi, Miên Miên, ban nãy cháu nói gọi điện cho cậu không ai nghe máy là vì cậu đổi số rồi. Đọc số mới đây cậu cháu mình lưu vào máy nhau đi."
Nghĩ rằng sau này thể nào cũng có lúc cần liên lạc với ông ta, Trình Nhược Miên đành lưu số lại.
Thượng Sách lên tiếng: "Cô Trình, phiền cô đợi tôi ở đây một lát, tôi tiễn anh Trình ra cửa."
"Vâng."
Vừa khéo lúc đó mẹ cô - bà Trình Nhã Cầm gọi điện tới, Trình Nhược Miên liền đứng nguyên tại chỗ bắt máy.
Điện thoại vừa kết nối, Trình Nhã Cầm ở đầu dây bên kia đã bật khóc. Trình Nhược Miên dỗ dành, an ủi mẹ một hồi lâu. Hai mẹ con nói chuyện một chốc, vừa cúp máy thì Thượng Sách cũng tiễn Trình Dương Bình xong và quay trở lại.
Trình Nhược Miên khẽ mỉm cười: "Thượng tiên sinh, hôm nay thật sự làm phiền anh quá."
"Không có gì, là việc tôi nên làm mà." Thượng Sách nói, "Tiên sinh muốn gặp cô. Cô Trình, mời đi theo tôi."
Trình Nhược Miên sững sờ: "...Gặp tôi sao?"
"Đúng vậy."
Về tình về lý, đương nhiên cô nên đích thân nói lời xin lỗi và cảm ơn ông chủ của Trình Dương Bình, nhưng...
"Đi theo tôi nào," Thượng Sách lên tiếng giục.
Trình Nhược Miên đành phải cất bước theo sau.
Men theo con đường lát đá quanh co trong hoa viên, trong lòng cô bỗng dâng lên chút bất an. Không biết người đó gặp cô để làm gì? Có phải chuyện này đã làm ảnh hưởng đến uy tín công việc của Trình Dương Bình không? Cho nên mới muốn gặp cô để xác nhận lại?
Giữa lúc đầu óc đang rối bời với những suy đoán, cô nhận ra Thượng Sách phía trước đã dừng bước, đồng thời lùi sang một bên nhường đường. Cô ngẩng đầu nhìn tới.
Khung cảnh trước mắt khiến trái tim cô hẫng đi một nhịp.
Cô đã đi đến dưới giàn hoa tử đằng, và người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế sắt kia, chẳng phải ai xa lạ, mà chính là Lục Chính.
Anh thong thả vắt chéo chân, tựa lưng vào ghế, một cánh tay gác lên tay vịn, ngón tay lười biếng xoay xoay chiếc bật lửa. Trông anh hệt như một gã thợ săn đang nắm chắc đại cục trong tay. Trong đôi mắt u lạnh kia thấp thoáng một tầng ôn hòa nhàn nhạt chưa chạm tới đáy, anh mang vẻ mặt cười như không cười, cất giọng lãnh đạm: "Cô Trình, chúng ta lại gặp nhau rồi."
Trình Nhược Miên cảm thấy tâm trí mình trong nháy mắt trở nên mông lung. Cô có cảm giác như mình vừa hụt chân, rơi thẳng xuống một cái bẫy đã giăng sẵn.
Thượng Sách đã lẳng lặng rời đi từ lúc nào không hay.
Giữa vùng ngoại ô vắng lặng cách xa trung tâm Bắc Thành, bên dưới giàn hoa tử đằng ở sân sau trang viên, giờ phút này chỉ còn lại hai người bọn họ.
Tử đằng vẫn chưa đến mùa trổ hoa, chỉ có những cành cây gầy guộc, ngoằn ngoèo uốn lượn bám dọc theo kết cấu của giàn gỗ.
Trình Nhược Miên nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh: "...Trình Dương Bình là tài xế của ngài sao?"
"Không phải."
Giọng điệu của anh cực kỳ bình thản, dường như tình cảnh trước mắt đối với anh chỉ là một chuyện vặt vãnh chẳng đáng bận tâm.
"Dù sao đi nữa, hôm nay cũng vô cùng cảm ơn ngài đã giúp đỡ, gọi ông ta tới tận đây để tôi có thể gặp mặt."
Cô nói một mạch không ngừng, dường như chỉ sợ một khi bị ngắt lời thì sẽ khó mà tiếp tục chủ đề này được nữa.
Lục Chính khẽ bật cười ôn hòa, chất giọng nam tính trầm ấm vang lên, nhưng lời thốt ra lại chẳng hề dịu dàng chút nào: "...Em có biết, nói cảm ơn nhiều quá thì sẽ trở nên thiếu thành ý hay không?"
Đầu óc Trình Nhược Miên "ong" lên một tiếng.
Sự tĩnh lặng bao trùm.
Một nhân vật tầm cỡ như anh, làm gì có chuyện rảnh rỗi sinh nông nổi, dăm lần bảy lượt ra tay giải vây giúp đỡ những lúc cô gặp khó khăn cơ chứ. Đương nhiên là anh có mưu đồ khác.
Lần đầu tiên anh giúp cô, cô có thể trả món nợ ấy bằng hai chữ "cảm ơn". Lần thứ hai là một đôi bốt, cô có thể đem tiền trả anh hoặc mang đi quyên góp từ thiện là coi như sòng phẳng. Nhưng với ân tình to bằng trời như lúc này, đương nhiên anh sẽ đòi hỏi ở cô một sự "thành ý" lớn hơn.
Cô đâu phải trẻ lên ba, sao có thể không hiểu "thành ý" mà anh nhắc tới nghĩa là gì. Thực chất, ngay từ ánh mắt anh nhìn cô trong lần đầu gặp gỡ, rồi cả dáng vẻ bề trên hơi nheo mắt đánh giá lúc cô thay giày ở lần gặp thứ hai, cô đã tinh ý nhận ra rồi.
Nhưng cô cứ ngỡ rằng, mọi chuyện đáng lẽ phải diễn ra một cách nhẹ nhàng, ít nhất cũng cho cô một con đường lui để xoay xở.
Nhưng cô đã lầm. Cô đáng lẽ phải nhận ra từ sớm, nhận ra sự áp đặt, bá đạo của anh và cái tình cảnh thân bất do kỷ của cô khi bị anh cuốn theo. Đêm hôm đó lúc gãy gót giày, cô đi theo anh vòng vèo một quãng đường xa tít đến trung tâm Quốc Mậu, tốn gấp đôi thời gian, tốn một số tiền lớn gấp bội để mua một đôi bốt chẳng hề vừa chân, cuối cùng vẫn phải lếch thếch xỏ đôi bốt rộng thênh thang đó đi bộ từ cổng trường về ký túc xá.
Trình Nhược Miên giấu hai tay ra sau lưng. Cô rũ mắt, thanh âm cũng theo đó nhỏ dần: "...Vậy ngài muốn thế nào?"
Trong lòng cô vẫn nhen nhóm một tia hy vọng mỏng manh. Hy vọng ít nhất anh có thể dùng thái độ mềm mỏng hơn một chút, đừng nói ra những lời quá trần trụi và tàn nhẫn.
Thế nhưng, Lục Chính lại hờ hững buông một câu: "Còn chưa đủ rõ ràng sao?"
Vô cùng dứt khoát và thẳng thừng.
Không khí của buổi đêm tháng Hai lạnh lẽo sắc bén như một lưỡi dao.
Trình Nhược Miên ngẩng đầu nhìn anh. Rõ ràng là cô đang đứng còn anh đang ngồi, tầm mắt của cô hoàn toàn cao hơn anh, thế nhưng cô tuyệt nhiên chẳng cảm nhận được chút cảm giác chiếm thế thượng phong nào.
Cô khẽ hít một hơi nhỏ để điều chỉnh nhịp thở, dùng chất giọng bình thản, không chút gợn sóng cất lời: "...Lúc Cốc Viêm ép tôi đến Lệ Cung tiếp rượu, tôi đã từng thấy rất nhiều cô gái dạng 'tình nhân' chơi bời trong giới của các người. Đại loại là mỗi người lấy thứ mình cần, đôi bên cùng vui vẻ." Cô ngập ngừng một thoáng, "...Nhưng có lẽ Cốc Viêm, hoặc cả ngài nữa, đều không biết... Không, đúng hơn là không thèm để tâm. Rằng tôi chỉ là một sinh viên bình thường, tôi chỉ muốn chuyên tâm học hành, tốt nghiệp xong sẽ tìm một công việc tử tế. Tôi hoàn toàn không có bất kỳ ý niệm hay suy nghĩ nào khác."
Lời vừa dứt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
