Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bác Sĩ Thú Y Số Một Trong Thế Giới Tu Chân Chương 2: Trưởng Lão Của Phái Y Tu Đứng Đầu Tu Chân Giới Đang Chạy Trốn?

Cài Đặt

Chương 2: Trưởng Lão Của Phái Y Tu Đứng Đầu Tu Chân Giới Đang Chạy Trốn?

Nghe đồn, y tu ở ngoài kia đều bị đối xử chẳng ra gì. Đã thế còn thỉnh thoảng gặp y nạn (bệnh nhân gây sự với thầy thuốc). Thi thoảng lại có mấy tên kiếm tu mắt mọc trên đỉnh đầu, ôm giữ cái thói hôn quân từ thời xa lắc xa lơ — chỉ cần chữa không khỏi thì lập tức muốn người ta "đem đầu tới gặp"! Đáng sợ quá đi mất!

"CÂM MỒM CHO TA!"

Tân nhiệm đảo chủ Mộc Thừa Huyên gân xanh trên trán giật liên hồi, cuối cùng không nhịn nổi nữa, giơ Bích Ngọc Tiêu yêu quý gõ mạnh lên đầu tên đệ đệ xui xẻo, nghiến răng nghiến lợi rống lên:

"Còn dám quạ đen quạ gở nữa, ta lập tức đồng quy vu tận với ngươi ngay bây giờ!"

"Một nhà bốn người, chỉnh tề ngay ngắn, cùng nhau đi gặp tổ tiên!"

Mộc Thừa Quỳ lập tức mếu máo câm nín, đến cái đầu bị đánh đau cũng không dám xoa, vội vàng dùng hai tay bịt chặt miệng, quyết không hó hé thêm nửa chữ.

Do cha mẹ tình cảm chẳng ra gì, làm tròn trách nhiệm kiểu cực đoan — cả ngày chỉ lo đánh nhau, nên thuở nhỏ hắn gần như là do tỷ tỷ nuôi lớn.

Chính xác mà nói, là do bị đánh lớn.

Vậy nên, sự sợ hãi và phục tùng đối với Mộc Thừa Huyên đã khắc sâu vào tận xương tủy. Hắn vô cùng chắc chắn rằng, chỉ cần hắn dám lải nhải thêm một câu, tỷ tỷ sẽ lập tức tháo dây buộc tóc, siết cổ hắn đến chết ngay tại chỗ.

Ngay lúc hắn rất kiên cường mà phát ra hai tiếng "ưm ưm" qua bàn tay bịt miệng, tỏ vẻ bản thân nghe lời hiểu chuyện, quyết suốt đời trung thành tận tụy với tỷ tỷ, thì —.

"ẦM!"

Một tiếng sấm chớp vang trời!

Tia chớp đột ngột giáng xuống, bổ thẳng vào giữa hai con linh thú đang đại chiến, khiến bụi đất cuốn lên mịt mù, đá vụn văng khắp nơi.

Mộc Thừa Quỳ vẫn còn bịt miệng, ngây ra như phỗng, trong lòng thấp thỏm nghĩ: Ta chỉ hơi mạnh miệng chút thôi mà, có cần phải giáng thiên lôi xuống liền không?

Còn Mộc Thừa Huyên, với kinh nghiệm giang hồ phong phú, lập tức nhận thấy điều bất thường: "Không đúng! Hình như có người!"

Mộc Thừa Quỳ giật mình, vội vàng đưa tay lên che nắng quan sát, xuyên qua lớp khói bụi dày đặc, quả nhiên lờ mờ thấy bóng dáng một thiếu nữ tóc ngắn, vóc dáng nhỏ nhắn. Nàng đang chống tay, ngồi chễm chệ ngay giữa hai con hung thần đang điên cuồng tàn sát lẫn nhau.

Thân là đảo chủ, Mộc Thừa Huyên lập tức căng thẳng đến cực độ.

Từ xưa đến nay, Đan Phượng Đảo là tông môn y tu lâu đời nhất trong giới tu chân, sở hữu vô số linh thảo, linh dược, luôn là mục tiêu mà kẻ khác nhắm đến. Vì vậy, mấy trăm năm trước, một vị tiền bối trước khi phi thăng đã để lại một kết giới cực mạnh, ngăn chặn toàn bộ kẻ có tu vi dưới Đại Thừa Kỳ bước chân vào đảo nếu chưa được cho phép.

Mà Đại Thừa Kỳ, chính là cảnh giới chỉ cách phi thăng một bước ngắn ngủi, hiện tại trong cả giới tu chân cũng chỉ có hai người đạt đến trình độ này…

Một vị là thần tiên sống quanh năm chẳng thấy bóng dáng.

Một vị là Diêm Vương sống giết người không chớp mắt.

Khi Mộc Thừa Huyên còn đang suy tư nhanh như gió, thì chợt nghe phía sau vang lên một tiếng hét bị đè nén đến cực hạn: "Khoan đã!!"

Rồi Mộc Thừa Quỳ vội vã lùi lại hai bước, như một cô nương bị tên háo sắc trêu ghẹo, nửa người rụt vào sau lưng tỷ tỷ, một tay che mắt, giọng run rẩy kinh hoàng:

"Nàng ta mặc cái gì thế kia?! Chân! Tay! Đều lộ ra ngoài! Tổ tông ơi!!! Đến cả đệ tử Hợp Hoan Tông cũng không ăn mặc như vậy!!!"

Mộc Thừa Huyên: "…"

Dù tình huống này có quái đản thế nào đi nữa, nàng ấy vẫn không nhịn được mà trong lòng chửi thầm một câu: Tên đệ đệ vô dụng của ta, bệnh sợ nữ nhân lại tái phát rồi!

Cố nhịn cơn bực, Mộc Thừa Huyên nhìn kỹ thiếu nữ vừa từ trên trời giáng xuống —.

Tóc ngắn đến cổ, màu nâu hạt dẻ.

Trên người đeo chéo một chiếc túi vải màu đen, phồng lên như nhét đầy đồ vật gì đó.

Áo trong bằng vải bông trắng ôm sát người, ngắn đến mức không thể ngắn hơn, lại không có áo khoác ngoài, để lộ cánh tay và cổ trắng nõn, trên da thịt còn vài vết xước rỉ máu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc