Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hoàng hôn mùa hè ở ngoại ô phía Bắc như một lớp phấn hồng mờ nhạt, nhuộm đỏ rìa trời, khiến ngày hè oi ả cũng vơi đi vài phần náo nhiệt.
Còn năm phút nữa là tan học, học sinh lớp Mười một cũng chẳng còn tâm trí nghe giảng. Dạy dỗ vào thời điểm này chẳng khác nào đàn gảy tai trâu, các thầy cô dạy lâu năm thường hiểu chuyện mà chuyển sang nhắc lại kiến thức của tiết học.
Góc phòng của lớp 11-1.
“Anh Hiên, đoán xem trưa nay tôi thấy ai?” – Tề Hạo cười hì hì, xích lại gần phía Tống Minh Hiên.
“Bạn gái cũ hay là bạn gái cũ… hơn?” – Tống Minh Hiên không ngẩng đầu, tay vẫn xoay bút, mắt dán vào quyển tiểu thuyết đang đọc.
“Nói chuyện nghiêm túc mà! Tôi thấy em trai cậu ở phòng y tế với một cô gái, hai người ngồi bật điều hòa nói chuyện. Không ngờ em trai cậu cũng là tay đa tình giống tôi nha.” Tề Hạo cố ý kéo dài giọng, để Tống Minh Hiên chú ý cậu ta.
“Đừng lấy mấy chuyện cậu làm rồi tùy tiện gán cho người khác.” Tống Minh Hiên vẫn chẳng mấy bận tâm, vì hắn hiểu quá rõ cái tính nói năng ba hoa của Tề Hạo.
“……”
Sau một thoáng im lặng, tiếng chuông tan học của khối Mười một vang lên, cuộc trò chuyện cũng khép lại tại đó.
Tống Minh Hiên và Tề Hạo chạy chậm ra khỏi lớp, đến trước cửa nhà ăn thì thấy Tống Minh Ân đang xách theo một phần cháo, vội vã chạy về phía sân thể dục, rõ ràng là không cùng đường với lớp học. Tề Hạo lập tức vỗ vai Tống Minh Hiên một cái, tỏ ý mình không nói bừa. Vì đang sát giờ ăn nên Tống Minh Hiên không kịp giữ em trai lại, chỉ lạnh mặt bước vào nhà ăn. Tề Hạo hiểu chuyện nên im lặng, bữa tối hôm đó yên ắng lạ lùng.
Tống Minh Ân phát hiện cô gái kia đã ăn cơm rồi, cậu đứng ngây ra, lúng túng không biết mở lời thế nào.
“Có người muốn làm việc tốt mà chẳng buồn nói trước một tiếng, không biết cái miệng để làm gì nữa.” Tề Chi Chi liếc nhìn Tống Minh Ân đang đứng chôn chân tại chỗ, vừa thu dọn khay ăn vừa buông lời mỉa mai.
“Cái đó… mình ăn rồi, cảm ơn cậu...” – Tưởng Ưu Hàm cũng nhận ra Tống Minh Ân, vô thức kéo nhẹ vạt áo Tề Chi Chi, ý bảo cô ấy đừng nói quá.
“Tôi mua cho bản thân mình mà.” – Tống Minh Ân đáp xong liền cầm cháo lên ăn, vừa đi vừa quay về lớp học.
“…”
“…” Tề Chi Chi vốn định bớt lời lại, nhưng vừa nghe thế đã nổi đoá, đến khi hoàn hồn thì Tống Minh Ân đã đi xa, cô ấy nghiến răng nói: “Thế là thế nào chứ?”
“Thôi mà Chi Chi, vốn dĩ cũng không phải lỗi của cậu ấy... Mình cũng không muốn dùng đạo đức để ép người khác…” Tưởng Ưu Hàm khẽ khàng nói, giọng nói của cô có phần bất lực.
Đến người bị hại cũng đã nói vậy, thì Tề Chi Chi cũng chẳng tiện nói thêm gì nữa, đành đỡ cô bạn thân của mình quay trở lại lớp.
Rất nhanh, một vấn đề khác lại nảy sinh. Tuy chân của Tưởng Ưu Hàm đã gần như khỏi hẳn, nhưng việc đạp xe về nhà vẫn là chuyện khó. Tề Chi Chi thì chắc chắn không thể, con gái đi đêm một mình quay lại trường sao được, chẳng lẽ bắt bạn thân đến nhà mình ngủ luôn? Còn về Tống Minh Ân… cô càng không muốn làm phiền cậu. Bị người khác lấy đạo đức ra ép buộc thực sự là một cảm giác khó chịu. Vì chuyện này mà Tưởng Ưu Hàm cứ mãi trăn trở suốt cả tiết học.
Sau tiết tự học buổi tối đầu tiên, là một khoảng thời gian ngắn dành cho nghỉ giữa buổi.
“Tống Minh Ân, có người tìm cậu ở ngoài.”
“Ừ.”
Vừa bước ra khỏi cửa lớp, Tống Minh Ân đã bị Tống Minh Hiên kéo thẳng đến góc cầu thang.
“Anh? Sao anh lại tới đây?” – Tống Minh Ân ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Em yêu sớm rồi à?” – Tống Minh Hiên không vòng vo mà vào thẳng vấn đề.
“Sao có chuyện đó được…”
Nói rồi, cậu kể lại đầu đuôi mọi chuyện cho anh trai nghe, còn nói thêm là mình định đạp xe đưa cô gái ấy về nhà.
“Em không cần đi nữa.” – Tống Minh Hiên nói xong liền quay người đi xuống cầu thang.
Từ nhỏ đã quen nghe lời anh trai, Tống Minh Ân cũng không dám hỏi nhiều, chỉ mang một bụng thắc mắc quay lại chỗ ngồi. Cậu nghĩ bụng: anh không cho mình đi thì chắc chắn đã có cách khác. Lần này giao cho anh giải quyết vậy, cùng lắm nghỉ lễ sau sẽ giúp anh canh chừng lúc anh chơi game.
Thực ra Tống Minh Hiên cũng chẳng có cách nào hay ho, nhưng nghĩ đến việc Tống Minh Ân là học sinh mới, vừa vào trường đã gây chuyện thì thật không ổn. Dù đã hứa với giáo viên là sẽ không “nhảy nhót” bên ranh giới đỏ của trường nữa, nhưng vì em trai, hắn quyết định phá lệ một lần.
Sau khi tan tiết tự học buổi tối thứ hai, Tống Minh Hiên đến nhà để xe từ sớm. Hắn men theo hàng rào phía ngoài trường, nhẹ nhàng lấy đà nhảy phóc lên, đứng quan sát những học sinh đang đến lấy xe. Rất nhanh, một cô gái tập tễnh bước tới, Tống Minh Hiên vươn vai một cái rồi nhảy từ trên xuống, chắn ngay trước mặt Tưởng Ưu Hàm.
Tưởng Ưu Hàm hoàn toàn ngơ ngác, giờ con trai đều chạy nhanh thế sao? Lúc rời lớp, cô còn cố ý liếc nhìn Tống Minh Ân, thấy cậu đang cúi đầu đọc sách, vậy mà chớp mắt đã xuất hiện ở nhà để xe rồi.
“Tôi đưa em về.”
Giọng nói của hắn lạnh như gió mùa đông, khiến Tưởng Ưu Hàm bất giác rùng mình.
“Cậu xin phép thầy cô chưa? Bị ghi lỗi thì sao…” – Cô dè dặt lẩm bẩm hai câu, lo lắng hỏi lại.
*Chú thích: Đoạn này nữ 9 nhầm tưởng Tống Minh Hiên là Tống Minh Ân, xưng hô “Mình-cậu”. Còn Tống Minh Hiên lớn hơn nữ chính một lớp nên xưng “Tôi-em”
Tống Minh Hiên không trả lời thẳng, chỉ quay lưng vẫy tay: “Tôi đợi em ngoài cổng trường.”
Nói xong, Tống Minh Hiên liền quay người đi về phía sân thể dục. Là học sinh của trường Trung học Bắc Giao đã một năm, hắn đã sớm nắm rõ mọi cách để ra khỏi cổng trường.
Chỉ thấy hắn băng qua hàng cây ngô đồng quanh sân, đến bên một đoạn hàng rào được dây bìm bìm che phủ. Những thanh sắt chống leo rỉ sét trên rào chẳng làm khó được hắn. Tống Minh Hiên nhẹ nhàng tháo chúng xuống, sau khi trèo qua hàng rào lại cẩn thận đặt trở lại như cũ. Tất cả động tác liền mạch trôi chảy. Hắn phủi lớp bụi bám trên áo, quay người chạy thẳng về phía cổng trường.
Không ngoài dự đoán, Tưởng Ưu Hàm đang lảo đảo dắt xe đến cổng, chìa thẻ học sinh bán trú cho bác bảo vệ xem rồi đi ra ngoài.
“Bên này!” – Tống Minh Hiên vẫy tay gọi cô.
Cảm thấy có gì đó không ổn, bác bảo vệ ló đầu ra khỏi phòng trực, hỏi:
“Cô bé, cháu quen cậu kia à?”
“…” – Tưởng Ưu Hàm nhất thời chưa kịp phản ứng.
“Cháu là anh của em ấy.” – Tống Minh Hiên khẽ cau mày, bình thản trả lời.
“Về bảo bố mẹ dạy lại cậu ta nhé, đến đón em gái mà mặt mày như đưa đám.” – Bác bảo vệ đùa một câu.
Tưởng Ưu Hàm luống cuống gật đầu, còn chưa kịp nói gì thì Tống Minh Hiên đã nhận lấy chiếc xe trong tay cô, ra hiệu cho cô ngồi lên.
Dưới màn đêm yên tĩnh, chiếc xe đạp nhẹ nhàng lướt qua con đường nhỏ vắng vẻ. Ánh trăng vương xuống lớp ánh bạc dịu dàng, phủ lên đêm hè một tấm khăn voan mỏng. Giữa khung cảnh ấy, cảm giác như mọi phiền muộn đều được gió đêm xoa dịu.
“Chuyện hôm nay cảm ơn cậu nhé, hôm nào mời cậu ăn cơm ở căn-tin…” Tưởng Ưu Hàm hơi nghiêng người về sau, giữ một khoảng cách nhất định giữa hai người.
“Ra ngoài hít thở chút không khí cũng tốt, không cần khách sáo. Với lại, em cũng chẳng mời được tôi đâu. Nhà em ở hướng này à?” Tống Minh Hiên cũng đang tận hưởng khung cảnh bên ngoài nên vô thức nói nhiều hơn bình thường.
“Ừm, vậy đợi đến kỳ nghỉ nhé.”
“Không rảnh.”
Câu nói này của Tưởng Ưu Hàm khiến Tống Minh Hiên càng thêm nghi ngờ mối quan hệ giữa cô và em trai mình. Bây giờ hắn cũng không tiện hỏi thêm, chỉ đành đợi về rồi tính tiếp.
“…”
“Bạn học, cho mình xuống ở đây là được rồi, xe đạp cậu cứ đạp về trường nhé. Mai mình nhờ người nhà đưa đi.”
“Ừm.” Tống Minh Hiên không nói gì thêm, nhưng trong lòng lại thấy cô gái này không tệ, ngồi xe đạp mà không hề lợi dụng cơ hội để tiếp cận hắn, thậm chí còn sẵn lòng để hắn mượn xe về trường.
“Đi đường cẩn thận nhé, mai gặp lại!” Tưởng Ưu Hàm đứng nhìn Tống Minh Hiên càng lúc càng xa, rồi mới quay người bước vào nhà.
Tống Minh Hiên đi xa rồi, chỉ nghe được câu đầu tiên. Còn câu “mai gặp lại” kia, nếu hắn nghe thấy thì e là lại nảy sinh hiểu lầm mất.
Về đến nhà, mẹ cô đã tan làm. Vừa thấy con gái khập khiễng đi vào, bà liền ngưng tay đang làm việc vặt.
“Ở trường bị bắt nạt à?”
“Không có đâu ạ, con bị ngã lúc huấn luyện quân sự, đập người xuống sân thôi.”
“Mẹ đoán đúng mà, với cái tính của con nếu thật sự bị bắt nạt, chắc về là kể chiến tích rành rọt cho mẹ nghe rồi.” Mẹ cô ngồi xuống ghế sofa, nửa trêu nửa đùa.
“Mẹ nói linh tinh gì thế, con có phải con ruột của mẹ không đấy?”
“Không phải.”
“…”
Im lặng một lúc, Tưởng Ưu Hàm đứng dậy ngồi xuống chiếc sofa cứng, tựa vào người mẹ, nhẹ nhàng bóp vai cho bà.
“Mẹ ơi, con nhờ mẹ một chuyện nhé…”
“Mai mẹ đưa đi học. Nhưng trước hết kể mẹ nghe xem con về nhà kiểu gì?” Mẹ cô nhìn con gái với vẻ tò mò như đang hóng chuyện.
“Chú bảo vệ…” Tưởng Ưu Hàm ấp úng.
“Mẹ chưa từng thấy chú bảo vệ nào trẻ thế đâu.” Thì ra lúc nãy khi Tống Minh Hiên tiễn cô về tới nơi, mẹ Tưởng đang thu quần áo ngoài sân, tình cờ trông thấy con gái đang chào tạm biệt một nam sinh lạ mặt.
“Dạ, là bạn học cùng lớp thôi ạ. Cậu ấy làm con ngã, nên chuộc lỗi đấy mà.” Tưởng Ưu Hàm nói xong thì chạy thẳng về phòng.
“Ưu Ưu, đừng trách mẹ lắm lời, bây giờ con vẫn là học sinh, đừng để tâm vào mấy chuyện linh tinh, ngủ sớm đi nhé.” Mẹ cô đứng ở cửa phòng dặn dò vài câu rồi mới quay về phòng nghỉ.
Tưởng Ưu Hàm chui đầu vào chăn. Cô có gì phải lo đâu chứ, chẳng qua chỉ là được bạn nam đưa về nhà thôi mà? Giờ đây, điều cô muốn nhất là thi đỗ một trường đại học tốt, kiếm được một công việc ổn định. Trong nhà còn biết bao chuyện quan trọng đang chờ cô lo liệu. Cô với tay lấy con cá sấu bông đặt cạnh gối, bóp bóp cái bụng mềm của nó, trầm ngâm một lát rồi ôm nó vào lòng, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Trong khi đó, ở một góc phố Bắc Giao
Sau khi Tống Minh Hiên đưa Tưởng Ưu Hàm về nhà, lại một mình tận hưởng không khí nhộn nhịp về đêm nơi đô thị. Là học sinh bản xứ, hắn có thể dễ dàng đoán được thời gian thông qua nhịp sinh hoạt của các hàng quán. Nhân cơ hội đưa bạn học về, còn có thể dạo đêm một vòng chợ đêm, cảm giác này thật sự không tệ.
Tiết học thứ ba buổi tối thường là tiết tự học, cùng lắm chỉ có giáo viên chủ nhiệm đi kiểm tra, mà hắn thì đã sắp xếp sẵn: Tề Hạo sẽ giúp hắn che chắn, nếu giáo viên phát hiện thì bảo là hắn xuống phòng y tế. Vấn đề duy nhất bây giờ là làm sao đưa xe đạp vào trường. Hắn phải tính toán thời gian thật chính xác vì bảo vệ ban nãy đã nhìn thấy mặt hắn, nên giờ phải chờ ca trực thay người, tranh thủ lúc ấy để đạp xe vào.
Khoảng mười phút sau, Tống Minh Hiên thấy vài sạp hàng bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà, liền đoán chắc đã tầm chín rưỡi. Hắn lập tức tăng tốc quay lại trường. Không ngoài dự đoán, hắn thuận lợi vào được cổng nhờ thẻ học sinh. Vừa khéo, tiết tự học cuối cùng cũng vừa kết thúc, giờ thì hắn có thể về ký túc xá nghỉ ngơi rồi.
Sau khi ký túc xá tắt đèn, Tống Minh Hiên nằm nghĩ: mình đã làm đến mức này, chuyện em trai gây ra chắc cũng coi như xóa bỏ rồi. Nhưng hắn đã tính sai, vì những chuyện giữa bọn họ, giờ mới chỉ là bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)