Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thời tiết ở vùng ngoại ô phía Bắc khó lường hệt như tâm tư con gái, lúc sáng sớm còn lất phất mưa bụi, đến trưa lại nắng gắt như đang thiêu đốt.
Trường Trung học Bắc Giao là ngôi trường danh tiếng không chỉ trong thành phố mà còn nổi bật trong toàn tỉnh. Phụ huynh bỏ công tìm mọi cách để con mình được vào học ở đây, vì thế số lượng học sinh đông đảo là điều hiển nhiên. Vì vậy nên giờ ăn trưa được phân chia theo từng khối, bắt đầu từ khối mười.
Tan học, học sinh lớp mười không vội vàng mà thong thả bước về phía nhà ăn, vừa đi vừa thảo luận về thực đơn hôm nay mà họ đã xem trước trên mạng, cân nhắc xem nên ăn món nào hợp khẩu vị nhất.
“Ưu Ưu, nhanh lên nào, ăn uống không tích cực là tư tưởng có vấn đề đấy. Hôm nay thử món sườn xào chua ngọt của trường đi, nghe bảo món này nổi tiếng lắm.” Mới nhắc đến thôi mà nước bọt của Tề Chi Chi đã bắt đầu ứa ra rồi.
“Được thôi…” Hai người bước nhanh hơn, hướng lên tầng hai của nhà ăn.
Quả nhiên, quầy cơm sườn xào chua ngọt trên tầng hai đã có một hàng dài xếp đợi.
“Chúng mình… còn xếp tiếp không?” Tưởng Ưu Hàm hơi do dự, sợ ăn xong sẽ trễ giờ học, dù sao thì quy định ăn uống ở trường cũng rất nghiêm ngặt.
“Sợ gì chứ, học sinh mới có ‘thẻ miễn tử’ mà!” Tề Chi Chi kéo lấy tay Tưởng Ưu Hàm, không cho cô rời đi.
“…Được rồi.”
Hai mươi phút trôi qua, hai người loay hoay mãi cuối cùng cũng lấy được cơm.
Ngay lúc ấy, đám học sinh lớp 11 vừa tan học liền ùa tới tìm đồ ăn, khiến tầng hai của nhà ăn vốn còn khá rộng rãi lập tức trở nên đông nghẹt người.
“Xong rồi, lát nữa ăn xong làm sao mà chen ra ngoài đây?” Tề Chi Chi thở dài: “Thôi kệ, ăn cơm là việc quan trọng trước nhất!”
“Không sao đâu Chi Chi, chúng ta có thẻ bài miễn tử mà.” Tưởng Ưu Hàm nói bóng gió.
Tề Chi Chi không buồn để ý đến cô, chỉ vùi đầu vào ăn cơm.
Lúc này, Tống Minh Ân, người đã ăn xong và tìm thấy anh trai mình là Tống Minh Hiên ở cửa nhà ăn, cậu đưa thẻ cơm trong tay cho hắn.
“Anh, anh cầm nhầm thẻ cơm rồi, nãy em quẹt thử mà thấy có ba ngàn đồng, suýt nữa bị dọa sợ chết khiếp luôn đấy.” Tống Minh Ân vừa nói vừa lắc đầu ngán ngẩm.
“Cũng như nhau cả thôi, tiền trong thẻ của em chẳng phải cũng tiêu được đấy à? Anh đi ăn đây.” Nói xong liền cùng Tề Hạo bước vào nhà ăn.
“Em trai cậu à? Nhìn cũng khá giống cậu đấy, nhưng hình như tính cách dễ chịu hơn cậu nhiều nha~” Tề Hạo xen lời vào.
“Cậu không nói thì người ta tưởng cậu câm đấy.” Tống Minh Hiên đáp lại.
Bao giờ mới sửa được cái tính khó ở này của cậu chứ… Tề Hạo thầm lẩm bẩm trong lòng.
Tống Minh Ân cầm thẻ cơm lặng lẽ quay về lớp học, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả, anh trai lúc nào cũng tốt với mình như vậy, còn bản thân mình khi anh trai cần giúp đỡ thì lại chẳng giúp được gì.
Mỗi tháng mẹ Tống đều cho hai anh em một khoản sinh hoạt phí khác nhau. Cậu em không thích ăn uống, nên mỗi tháng chỉ được cho một nghìn tệ. Còn người anh thì thích vận động, ăn khỏe, mẹ Tống cho rằng hắn đang trong giai đoạn phát triển nên mỗi tháng cho hẳn ba nghìn, mỗi lần đi học còn chuẩn bị thêm mấy thùng sữa. Bà không hề hay biết, phần lớn chỗ sữa ấy cuối cùng đều bị cậu em trai uống sạch.
Tưởng Ưu Hàm và Tề Chi Chi cuối cùng cũng ăn xong, nhưng không may lại ngay đúng lúc học sinh khối mười hai tan học. Từng tốp học sinh như hổ đói lao về phía nhà ăn, hai cô gái như đang đi giữa đường cao tốc, chỉ cần sơ sẩy là có thể bị đâm văng ra ngoài.
Khi quay lại lớp học, hai người đã bị trễ giờ.
"Xét thấy các em là học sinh mới, lần đầu vi phạm nên lần này thầy không phạt. Nhưng từ lần sau sẽ có hội học sinh đứng chặn ở dưới đó, liệu mà cư xử cho tốt vào!" – thầy Hạ nghiêm nghị cảnh cáo. Dù không nổi giận, nhưng rõ ràng là một người thầy rất nghiêm khắc.
"À đúng rồi, thứ năm tuần này trường sẽ tổ chức huấn luyện quân sự cho học sinh khối mười, rèn luyện cho mấy đứa bớt ngang bướng, lo mà chuẩn bị tinh thần đi."
Vừa nghe đến huấn luyện quân sự, cả lớp liền rên rỉ oán thán.
Bỗng “đoàng” một tiếng khiến cả lớp giật mình suýt nhảy dựng, thầy Hạ vỗ mạnh lên hệ thống đa phương tiện.
"Than cái gì mà than, huấn luyện quân sự là để giúp các em nâng cao thể lực, thích nghi tốt hơn với nhịp học ở cấp ba. Tranh thủ nghỉ ngơi đi, chiều học đúng giờ." Nói xong, thầy Hạ rảo bước rời khỏi lớp.
Học sinh vừa trở lại trường sau kỳ nghỉ, ai nấy đều mệt mỏi nên chỉ một lúc sau đã gục đầu xuống bàn, cùng Trang Chu mộng du*.
(Trang Chu là một triết gia nổi tiếng thời Chiến Quốc trong triết học Đạo gia (Đạo giáo) của Trung Quốc, cùng thời với Lão Tử "Có lần Trang Chu mộng thấy mình hóa thành một con bướm, vui vẻ bay lượn, quên hết thân phận con người. Đột nhiên tỉnh dậy, ông lại thấy mình là Trang Chu. Không biết là Trang Chu đã mộng thành bướm, hay bướm mộng thành Trang Chu?")
Sắp hết giờ nghỉ trưa, đài phát thanh của trường vang lên bài “Câu chuyện mùa xuân”, khiến cả lớp giật bắn mình tỉnh dậy. Những bạn đã ngồi dậy thì bắt đầu chuẩn bị sách vở cho tiết học buổi chiều, còn những người vẫn ngơ ngác mơ màng thì lảo đảo chạy ra nhà vệ sinh rửa mặt.
Tiết đầu buổi chiều là môn Toán của thầy Hạ, cũng là giáo viên chủ nhiệm. Nửa đầu tiết học, thầy dành thời gian giới thiệu kế hoạch giảng dạy cho học kỳ này; nửa tiết còn lại dùng để tổ chức họp lớp, bầu ra các lớp trưởng môn và người phụ trách các hoạt động.
Thầy Hạ đích thân chỉ định Tống Minh Ân làm lớp trưởng môn Toán. Không ngờ Tề Chi Chi cũng được chọn làm cán bộ, Ủy viên đời sống nữ sinh. Còn Tưởng Ưu Hàm, vốn là người ít thích phô trương nên chỉ im lặng. Là học sinh bán trú, thời gian cô ở trường ít hơn học sinh nội trú, ngoài hội họa ra thì thành tích học tập của cô cũng không có gì nổi bật.
Buổi chiều, các tiết học đều diễn ra trong không khí nhẹ nhàng. Giáo viên chưa vội giảng bài mới mà chủ yếu dành thời gian làm quen với học sinh, giới thiệu kế hoạch giảng dạy, giúp các em chuẩn bị tâm lý trước.
Sắp đến giờ cơm tối, tâm trí học sinh đã chẳng còn đặt vào bài giảng nữa.
Tề Chi Chi dùng khuỷu tay huých nhẹ Tưởng Ưu Hàm, ra hiệu rằng khi chuông tan học vang lên thì phải lao ra ngoài ngay. Trải qua “bài học trưa nay”, cô đã hiểu rõ: ăn cơm ở đây cũng phải “tranh giành”. Tưởng Ưu Hàm giơ tay làm ký hiệu “OK”, rồi lặng lẽ nhích ghế ra phía sau một chút.
Vừa nghe chuông reo, đám học sinh như những mũi tên rời dây cung, bắn thẳng về phía nhà ăn. Trong chớp mắt, phòng học rộng lớn chỉ còn lại một mình giảng viên đứng trơ trọi…
Bữa tối ở nhà ăn không hoành tráng như buổi trưa, món chính thường là cháo kê. Thứ mà học sinh phải tranh nhau lúc này không còn là thức ăn mà là chỗ ngồi thoải mái, để có thể “chuồn nhanh” bất cứ lúc nào.
"Vậy à... Mình còn tưởng học sinh bán trú... chắc chắn sống vui hơn bọn ở ký túc xá tụi mình cơ." Tề Chi Chi vừa ăn vừa nói chuyện.
Cô ấy nhanh chóng nhận ra mỗi lần nhắc đến chuyện “bán trú” thì tâm trạng Tưởng Ưu Hàm lại trở nên ủ rũ. Thế nên từ đó về sau, cô ấy rất ít khi đụng đến đề tài này nữa.
Thật ra Tưởng Ưu Hàm cũng không thật sự muốn học bán trú, chỉ vì việc ở lại ký túc tốn hơn tám trăm tệ…
Ngày nhập học đầu tiên trôi qua rất nhanh. Sau tiết tự học thứ hai buổi tối, Tưởng Ưu Hàm chào thầy giáo rồi rời khỏi lớp.
Không giống với bầu trời u ám của ngày hôm qua, đêm nay sao trời lấp lánh rực rỡ. Cô vừa đi về phía nhà để xe vừa khe khẽ ngân nga vài câu hát nhỏ.
Khi lấy xe, cô bỗng nghe thấy trên mái che có tiếng động lạ. Bước ra khỏi mái hiên, cô bất ngờ phát hiện có một người đang ngồi trên đó.
Dưới ánh trăng nhàn nhạt, cô nhìn rõ khuôn mặt người ấy, những đường nét sắc sảo như đã được điêu khắc, lạnh lùng mà mê hoặc. Đôi mắt phượng hơi xếch ánh lên rực rỡ dưới bầu trời sao.
Còn chưa kịp nhìn kỹ thêm thì bác bảo vệ đã bước tới, lên tiếng hỏi cô gái nhỏ bán trú: “Em học sinh, có chuyện gì à? Sao giờ này còn chưa về?”
Tưởng Ưu Hàm liếc mắt nhìn người trên mái che, chỉ thấy người đó đưa ngón tay thon dài lên môi ra hiệu “suỵt”.
“Không có gì đâu ạ, cháu tưởng trên mái có gì lạ, hóa ra chỉ là một con mèo đen nghịch ngợm thôi ạ. Cháu đi ngay đây.” Cô vội đáp, rồi lên xe đạp hướng về cổng trường.
“Vậy à, trong trường nhiều mèo hoang lắm. Về sớm đi, đừng về muộn quá, trên đường nhớ cẩn thận nhé!” Bác bảo vệ căn dặn xong thì quay lại phòng trực.
Trên mái nhà xe, Tống Minh Hiên thở phào nhẹ nhõm. Hắn đã làm xong bài tập từ sớm, mượn cớ đi vệ sinh để trốn ra ngoài thư giãn một chút. Nằm ở nơi cao như thế này ngắm sao trời đúng là một cách thư giãn không tồi.
Thế nhưng vừa rồi, lòng hắn lại bất giác gợn lên một tia cảm xúc khó gọi thành tên, chính mình lại bị ví như một con mèo nghịch ngợm… còn là mèo hoang? Hắn không nhịn được mà bật cười tự giễu.
Đêm ở Bắc Giao khác hẳn ban ngày vì có đèn đường sáng rực, trên phố là đủ loại món ăn vặt, đồ ngọt hấp dẫn. Không khó hiểu vì sao vẫn thường có học sinh liều lĩnh trốn học ra ngoài.
Tưởng Ưu Hàm len lỏi giữa dòng người, trong lòng chỉ muốn nhanh chóng về nhà để kể cho mẹ nghe những chuyện thú vị xảy ra hôm nay, muốn sớm trở về để đỡ đần việc nhà, để sớm trở thành chỗ dựa cho mẹ…
Về đến căn nhà nhỏ hẹp, cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã 9 giờ 50 tối, còn khoảng hơn mười phút nữa mẹ mới tan ca. Cô thành thạo bật bếp gas, chuẩn bị đun nước nấu cho mẹ một bát mì sợi. Khi mở tủ lạnh định lấy thêm quả trứng thì phát hiện bên trong ngoài ít rau củ quen thuộc ra chẳng còn chút thịt, trứng hay sữa nào. Một nỗi xót xa chợt dâng lên trong lòng cô.
Đến 10 giờ rưỡi tối, mẹ cô về đến nhà với toàn thân đã mệt mỏi rã rời. Tưởng Ưu Hàm vội bước tới đỡ mẹ ngồi xuống ghế sofa, rồi mang bát mì vừa nấu xong đặt trước mặt mẹ.
“Con làm cái này làm gì, muộn thế rồi còn không đi ngủ? Có còn muốn đi học không hả?” Mẹ cô cau mày trách mắng.
“Không có đâu mẹ, hôm nay con chỉ muốn kể cho mẹ nghe chút chuyện thôi. Ở trường con đã làm quen được với nhiều bạn bè và thầy cô, vẫn chưa chính thức bắt đầu học… Nhưng tuần này sẽ bắt đầu huấn luyện quân sự.”
“Trường học là chỗ để học hành, còn bày vẽ ra huấn luyện quân sự cái gì, toàn ba cái trò vớ vẩn. Có tốn tiền không? Nếu cần dùng tiền thì nói mẹ.”
Mẹ cô vừa nói vừa đứng dậy, đi đến chỗ để đũa và cầm lấy một đôi rồi chuẩn bị ăn mì.
“Không, không cần đâu mẹ. Con chỉ muốn chia sẻ với mẹ thôi mà… Huấn luyện quân sự là để rèn luyện sức khỏe ấy ạ.”
“Thế thì cũng nên rèn một chút. Tay chân mảnh khảnh thế kia.” Mẹ cô nhướn mày nhìn con gái.
“Con biết rồi mà mẹ… Con đi ngủ trước đây, mai còn phải dậy sớm học nữa.” Tưởng Ưu Hàm bất đắc dĩ đáp lời. Huấn luyện quân sự chứ có phải tập gym đâu… Quả nhiên vẫn tồn tại “khoảng cách thế hệ”.
Về đến phòng mình, Tưởng Ưu Hàm ôm lấy con cá sấu nhồi bông quen thuộc, kể cho nó nghe tất cả những chuyện xảy ra hôm nay. Dù không có ai hồi đáp, nhưng cô vẫn cảm thấy rất vui. Cô cứ thế ôm lấy nó mà dần dần chìm vào giấc ngủ.
Và rồi… một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.
Tưởng Ưu Hàm, người vốn dĩ có giấc ngủ rất sâu và yên ổn, đêm nay lại bất ngờ mơ thấy một giấc mơ hoàn toàn ngoài dự đoán…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


