“Tôi sẽ không giúp anh.”
“Anh chết, cũng đáng đời.”
Lời này, rơi vào bên tai Ngô Chí bây giờ giống như ác quỷ đòi mạng.
Thân thể của hắn càng ngày càng lạnh, môi cũng bắt đầu run rẩy, đại não choáng váng còn nhớ rõ mình bị trúng độc rắn, rất có thể sẽ chết ở chỗ này.
“Cầu xin cô, cầu xin cô cứu tôi... Giúp tôi hút nọc rắn ra…”
Súc sinh sắp chết, tất nhiên cũng sẽ sử dụng chữ "cầu" này.
Làm lại một lần, Tô Tô cũng cảm thấy vô cùng vui sướng, sau khi sống lại tích góp từng tí một những áp lực và tuyệt vọng, giờ phút này được vơi đi hơn phân nửa.
Cách mấy chục mét, cô lẳng lặng nhìn chằm chằm Ngô Chí, nhìn chằm chằm khuôn mặt đáng hận của hắn, nhẹ giọng nói: "Tôi sẽ không giúp anh hút ra, cũng sẽ không giúp anh gọi người. Chỉ có anh chết, tôi mới có thể sống yên ổn.”
“Mày... Oa!”
Một búng máu độc trào ra từ bên miệng, Ngô Chí còn muốn nói gì đó, trong cổ họng chỉ truyền ra âm điệu khàn khàn "khục khục". Hắn hoảng sợ bóp cổ mình, tay kia theo bản năng đập xuống đất.
Hắn muốn cầu cứu, nhưng không ai cứu hắn.
Ngô Chí trừng to mắt, hắn đã chết, dáng vẻ giống hệt như kiếp trước.
Lúc này Tô Tô mới nhận ra mình đã hít một hơi dài. Nhưng trong lòng cô cũng không thấy nhẹ nhõm hơn chút nào.
... Anh chết rồi, còn tôi?
Cô đột nhiên quay đầu, bắt gặp ánh mắt của một đầu rắn hung dữ.
“Bốp!”
Tô Tô sợ tới mức ngã sấp xuống đất.
Con rắn đen treo trên cành cây nhìn cô từ trên cao xuống, đôi mắt dựng đứng màu xanh sẫm trượt lên trượt xuống theo cú ngã của cô.
“Là mày sao!”
"Xì~"
Đầu lưỡi đỏ tươi phun ra nuốt vào hai cái, con rắn đen tìm tòi nghiên cứu nhìn chằm chằm nhân loại yếu ớt trước mắt.
Không hiểu sao, Tô Tô nhìn ra vài phần tính người từ trong mắt nó.
Còn có mấy phần dục vọng... Bất cứ lúc nào cũng có thể nhào tới, lộ ra răng nanh... đang rục rịch.
Máu lạnh, dữ tợn, đáng sợ.
Lưỡi rắn màu đỏ tươi chậm rãi phun ra nuốt vào, tựa như đã nhắm vào con mồi trước mắt.
Da đầu Tô Tô tê dại, thân thể muốn động cũng không dám động.
Cô sợ hãi chỉ cần vừa nhúc nhích, con rắn đen này sẽ lập tức nhào tới cắn cho cô một ngụm.
Dù sao nó cũng vừa bị Ngô Chí bắt được... Dựa theo bản tính có thù tất báo của động vật máu lạnh, có lẽ nó cũng coi cô là "kẻ thù".
Thân rắn treo trên cành cây càng ngày càng dài, cách nhân loại trên mặt đất cũng càng ngày càng gần.
"Đừng cắn tôi..."
Trong lúc bất tri bất giác, con mắt Tô Tô đã chảy ra nước mắt sợ hãi, thân thể theo bản năng di chuyển về phía sau.
"Xì... xì..."
Mắt thấy nguy hiểm càng lúc càng gần, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng hô lớn.
“Người ở đây!”
Tiếng ồn ào, tiếng bước chân tràn vào rừng cây, con rắn đen vốn có ý đồ gây rối vội rút về phía ngọn cây, trong nháy mắt cũng không biết đã trốn đi đâu.
Ánh đèn pin chiếu tới.
Dị năng giả dẫn đầu phát hiện ra thi thể Ngô Chí trước — hai mắt trừng lớn, ấn đường xanh tím, chết không nhắm mắt.
“Cái này…”
“Làm sao vậy?" Lâm Vi Nhiên đẩy bụi cỏ ra, một giây sau, sắc mặt trở nên đặc biệt khó coi, "Ngô Chí chết rồi?”
Cô ta nhìn về phía Tô Tô xụi lơ trên mặt đất theo bản năng, khóe mắt phiếm hồng, giọng điệu không tự chủ được trở nên lạnh lùng.
“Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Ngô Chí lại chết?”
Nên tới chất vấn, vẫn là tới.
Tô Tô ôm hai đầu gối của mình, giọng điệu đặc biệt chết lặng: "Anh ta bị rắn độc cắn.”
“Sao có thể?" Lâm Vi Nhiên nhíu mày, có chút nghi ngờ.
Tư Triết đứng ở bên cạnh cô ta ngồi xổm xuống, sau khi nhìn qua thi thể Ngô Chí một vòng, chính xác định vị được cái chân, hắn xắn ống quần lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



