Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bà xã của Ảnh đế Chương 13: Xuất Viện

Cài Đặt

Chương 13: Xuất Viện

Hai mẹ con thân mật trở về phòng bệnh, Tần Thi Nghi bế Thịnh Dục Kiệt tới chỗ sô pha, mở TV cho con, dặn dò nói: "Bảo bối, con xem phim hoạt hình một lát nhé. Mẹ đi tắm cái đã."

Thịnh Dục Kiệt ôm cổ Tần Thi Nghi cọ một chút, rồi mới trượt từ trên người cô xuống, ngoan ngoãn ngồi trên sô pha, gật đầu nói: "Mẹ mau đi."

Nói xong, đã mở to mắt theo dõi TV.

Quả nhiên là trẻ con ngày thường dù thông minh hay trưởng thành sớm, thì cũng không trốn thoát được sự dụ hoặc của phim hoạt hình. Tần Thi Nghi nghĩ vậy, tâm tình vui sướng cầm đồ ngủ vào phòng tắm.

Bởi vì đây là lần đầu tiên Tần Thi Nghi ôm con trai ngủ qua đêm, Thịnh Dục Kiệt cũng là lần đầu tiên theo mẹ mình ngủ buổi tối, hai mẹ con đều có cảm giác vô cùng mới mẻ. Mới mẻ đến mức buổi tối Tần Thi Nghi cái gì cũng chưa làm, chỉ dựa vào sô pha cùng con trai xem phim hoạt hình gần một tiếng rưỡi, mà không cảm thấy nhàm chán, ngược lại chưa đã thèm.

Nhưng Thịnh Dục Kiệt đã bắt đầu ngáp, chắc hẳn ngày thường đến khoảng thời gian này sẽ đi ngủ. Tần Thi Nghi cân nhắc, đứng dậy vỗ vỗ cậu nhóc: "Bảo bối, tắt TV thôi, chúng ta rửa mặt đi ngủ."

Thịnh Dục Kiệt ngoan ngoãn ấn điều khiển từ xa, màn hình TV tối đen, cậu nhóc cất điều khiển từ xa xong, liền định trượt từ trên sô pha xuống dưới đất.

Tần Thi Nghi nhìn bàn chân trắng trắng mềm mềm của cậu nhóc, bỗng nhiên nghĩ đến: "Bảo bối, có phải con đã quên mang dép lê đến đây rồi không? Con xuống là phải rửa lại chân đó."

cười cầm lấy cái cốc, không chê phiền toái bưng một cốc nước ấm tới, lần này trực tiếp đưa đến bên miệng cậu nhóc: "Vừa mới uống sữa bò, con xúc miệng đi rồi hãy ngủ."

Thịnh Dục Kiệt xinh đẹp tinh xảo tựa như búp bê sứ, mặc người khác bài bố. Tần Thi Nghi quả thực yêu đến tận xương, ở chung với Thịnh Dục Kiệt thời gian càng dài, lòng cô càng thêm bĩnh tĩnh, trên người cậu nhóc có một loại không khí khiến người ta cảm giác rất an tâm. Đại khái là do cuộc sống mới đã có mục tiêu, nên trong lòng cô không còn canh cánh mãi quá khứ nữa, gia đình và những ngọn núi, thật sự giống như kiếp trước của cô.

***

Một đêm ngon giấc, thời điểm Tần Thi Nghi tỉnh dậy, Thịnh Dục Kiệt còn đang ghé vào ngực cô ngủ, vẻ mặt rất ngọt ngào. Cơ thể trẻ con ấm áp, dễ chịu tựa như cái bếp lò nhỏ dán lên người Tân Thi Nghi. Cũng may phòng bệnh mở điều hoà bằng không cả người cô nhất định sẽ bị nóng đổ mồ hôi. Nhưng mùa đông mà ôm cậu nhóc ngủ thật đúng là không tồi, đẳng cấp làm ấm giường này không phải dạng đùa đâu.

Nghĩ vậy, Tần Thi Nghi không nhịn được duỗi tay, vuốt mái tóc vì ngủ mà rối bù của Thịnh Dục Kiệt, thuận tiện sờ soạng cái trán bóng loáng một phen. Vừa thu tay về, liền phát hiện hàng lông mi dài cong vút của cậu nhóc hơi rung động, cô mỉm cười lẳng lặng nhìn. Quả nhiên giây tiếp theo, Thịnh Dục Kiệt mở mắt.

đang ngồi ở cô pha không nhúc nhích, mặt ngơ ngác đáng yêu. Mắt Tần Thi Nghi sáng lên, cầm lấy quần áo của cậu nhóc, cười tủm tỉm dỗ: "Bảo bối, mẹ thay quần áo cho con nhé?"

Đừng thấy Thịnh Dục Kiệt tuổi còn nhỏ, lại xuất thân hào môn, gia giáo của cậu nhóc không kém chút nào, năng lực tự gánh vác vô cùng mạnh. Chẳng những tự mình mặc quần áo, mặc xong còn biết gấp gọn quần áo đã thay ra, tuy nhỏ nhưng rất để ý hình tượng.

Tần Thi Nghi thay quần áo xong, vừa mở cửa nhà vệ sinh liền thấy Thịnh Dục Kiệt đứng ngoài, mắt trông mong nhìn cửa nhà vệ sinh, chờ cô ra. Phòng bệnh không tiện bằng ở nhà, chỉ trong nhà vệ sinh mới có gương.

Lúc này Thịnh Dục Kiệt rất sốt ruột, Tần Thi Nghi vừa mới bước một chân ra, cậu nhóc liền chui ngay vào nhà vệ sinh. Trong lòng Tần Thi Nghi tò mò nên không vội vã đi ra ngoài, mà ung dung đứng ở cửa xem con trai muốn làm cái gì, nào biết cậu nhóc vừa đứng trước gương, nhìn thấy kiểu tóc mới rối bù của mình thì sợ ngây người, dáng vẻ như vừa chịu đả kích lớn. Tần Thi Nghi vội tiến lên an ủi: "Không sao bảo bối, chúng ta xả ướt tóc, dùng máy sấy thổi một lát, con sẽ lại biến thành anh bạn nhỏ đẹp trai."

Vì thế thời điểm thím Lưu và mọi người qua đây đón Tần Thi Nghi xuất viện, liền nhìn thấy Tần Thi Nghi cầm máy sấy, cẩn thận sấy tóc cho Thịnh Dục Kiệt.

Thím Lưu tò mò: "Tam thiếu phu nhân buổi sáng gội đầu cho Tiểu thiếu gia sao?"

như chúng ta, dạy tốt, về sau sẽ chăm sóc các cháu càng tốt hơn."

Tần Thi Nghi tự động đem "Các cháu" mà thím Lưu nói trở thành cô và Thịnh Dục Kiệt, nhưng lại cảm thấy không thích hợp, liền ra vẻ tùy ý nói: "Như vậy cũng tốt, chỉ là Tiểu Trương mỗi ngày ở bên chỗ mẹ, không biết trong nhà có dọn dẹp sạch chưa nữa."

Thím Lưu cười nói: "Tam thiếu phu nhân, phu nhân nói, hai ngày này cháu cứ ở biệt thự chính của Thịnh gia. Dù sao thứ hai phải bay sang Mỹ rồi, nên lười chuyển đến dọn đi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc