Tần Thi Nghi hơi ngạc nhiên, sau khi mở nguồn di động hai ngày đầu số cuộc gọi đến thực sự rất nhiều. Toàn là bạn bè của nguyên chủ tìm cô rủ ra ngoài chơi. Có thể do gia thế của Thịnh gia không bình thường, nên chuyện cô xảy ra tai nạn giao thông ngoại trừ người trong Thịnh gia, thì đến cả Tần gia bên kia cũng chưa được thông báo.
Lần trước Tần Thi Nghi còn bóng gió hỏi thím Lưu xem tại sao nhà mẹ đẻ nguyên chủ không tới thăm cô. Thím Lưu nói ba mẹ nguyên chủ đang ở nước ngoài, tạm thời chưa về. Nhắc về những người khác trong Tần gia, thím Lưu liền giả vờ hàm hồ, chỉ nói Thịnh phu nhân không muốn nháo lớn, nên không thông báo cho Tần gia.
Tần Thi Nghi có thể lý giải, Thịnh gia gia đại nghiệp đại, Tần gia vốn trèo cao, nếu không phải do thế hệ trước có ước định, lúc ấy thái độ của Thịnh lão gia tử cường ngạnh, thì hôn sự này đã sớm vì biến đổi bất ngờ nào đó mà hủy bỏ. Tần gia vất vả leo lên Thịnh gia, giống như chó thấy xương, hận không thể nhào lên cắn một miếng thịt lớn, giúp bọn họ cả đời không lo ăn uống. Căn cứ vào trình độ khó chơi của người trong Tần gia, Thịnh phu nhân bình thường thấy phiền nhất là khi theo chân bọn họ giao tiếp, gặp mặt đi đường vòng còn không kịp, nào có thể chủ động cho bọn họ cơ hội dính líu tới nhà mình. Tần gia mà biết Tần Thi Nghi nằm viện, không chừng một ngày đến thăm bệnh năm ba lần, chỉ chờ tóm được người để dây dưa không rõ với Thịnh gia.
Bởi vậy vì bớt việc, hơn nữa Tần Thi Nghi bị thương không nặng, nên Thịnh gia cố ý không thông báo cho Tần gia cũng là điều bình thường. Cộng thêm nguyên chủ từ nhỏ đã sống ở nước ngoài, ba mẹ mình cô còn chẳng thân, huống chi Tần gia, xa càng thêm xa. Trừ bỏ Tết nhất bắt buộc phải thăm hỏi, bình thường nguyên chủ thấy người nhà mẹ đẻ hơn nửa là trốn tránh.
nhóc cúi đầu không nhìn cô, dáng vẻ không dao động, chỉ là vành tai nhỏ bị tóc che đỏ rực. Hành động nhỏ siêu đáng yêu, Tần Thi Nghi nhìn không tự giác cười khẽ ra tiếng.
Đúng như Tần Thi Nghi dự liệu, Thịnh Hạo Hàm đã hàn huyên hơn mười phút với Thịnh Dục Kiệt, cái gì muốn biết đều đã biết. Đến khi Tần Thi Nghi nhận điện thoại, ngoại trừ theo phép thăm hỏi hai câu, lại thêm vài câu quan tâm Thịnh Dục Kiệt liền không còn gì để nói.
Tần Thi Nghi linh quang chợt lóe, giọng điệu quan tâm hỏi: "Bên chỗ anh hình như là sáng sớm đúng không? Sớm vậy đã quay phim? Nếu vội anh mau đi đi, đừng để bị muộn."
Mắt đào hoa của Thịnh Hạo Hàm lập loè, cuối cùng như Tầm Thi Nghi mong muốn, giọng điệu càng thêm ôn hoà nói: "Vậy anh đi trước đây, rảnh sẽ gọi điện thoại cho em."
Tần Thi Nghi hận không thể quỳ xuống cầu xin anh không cần phải quan tâm đến cô, nên làm cái gì thì làm đi.
Không hiểu sao, cô thích ứng với thân phận hiện tại rất tốt, chỉ khi nhắc tới ông xã trên danh nghĩa này toàn thân cô đều có cảm giác kỳ cục. Trạng thái lúc trước của nguyên chủ và Thịnh Hạo Hàm, cô không định thay đổi điều gì, tốt nhất cả đời cứ tường an (tốt đẹp, an bình) như vậy.
Lung tung qua được một lần Tần Thi Nghi ném điện thoại lên sô pha, tâm tình vui sướng dắt tay Thịnh Dục Kiệt: "Đi tản bộ thôi."
Mà cùng thời khắc đó, người nghe điện thoại ở đầu kia không hề buông di động xuống, mà dùng ngón tay thon dài đùa nghịch qua lại giống như đó là món đồ chơi, đôi mắt đào hoa tinh xảo gợi lên những gợn sóng mờ mịt.
Đột nhiên, "Lạch cạch" một tiếng, cửa phòng bị vặn ra, một người đàn ông mặc âu phục đứng ở cửa, vừa định nói gì thì nhìn thấy dáng vẻ của Hoắc Lăng. Hắn nhíu mày với kinh nghiệm hợp tác nhiều năm, một khi đối phương lộ ra nụ cười thần bí khó nắm bắt này, liền đại biểu sắp có chuyện xấu.
Trong lòng Ngô Triết hiện lên một tia dự cảm không tốt, chần chờ hỏi: "Cậu muốn làm gì mà cười thành như vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)