Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bà Xã Của Ảnh Đế Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

Năm đó mới bước chân vào thương trường, phong cách làm việc dứt khoát, mạnh mẽ như sấm sét của Thịnh Hạo Nhiên đã gây ấn tượng sâu sắc. Mấy năm nay ngồi ở vị trí cao, quen với việc ra lệnh, Thịnh Hạo Nhiên toát ra vẻ uy nghiêm, nói một không hai. Thịnh Hạo Vũ khi sa sầm mặt cũng chẳng phải người dễ đối phó. Trước đây có Tần Thi Nghi đứng ra hòa giải nên họ không cảm thấy rõ, giờ đây Tần Thi Nghi đang lặng lẽ ngồi một góc, người nhà họ Dương nhìn sắc mặt hai anh em nhà họ Thịnh, lập tức cảm thấy lo sợ bất an, luống cuống đứng đối diện mà không dám thốt lời nào.

Dương mẫu hiện tại cũng không còn dám khóc lớn, chỉ còn tiếng nức nở khe khẽ, nghe thật chói tai trong căn phòng bệnh tĩnh lặng.

Thịnh Hạo Nhiên nhấc cổ tay lên nhìn đồng hồ một cái, rồi liếc nhìn trợ lý Ngô.

Trợ lý Ngô lập tức hiểu ý, Boss không còn nhiều thời gian và kiên nhẫn, vội vàng nói: “Bác trai, bác gái, hai bác bình tĩnh một chút. Tổng giám đốc Thịnh của chúng tôi đã mang luật sư đến đây. Nếu hai bác không có ý kiến, xin ký vào thỏa thuận bồi thường trước, luật sư sẽ đưa hai bác đi nhận tiền bồi thường. Tang lễ đã được định vào hai giờ chiều nay. Hãy nhanh chóng hoàn tất những thủ tục này để hai bác có thể tiễn biệt Dương... Dương tiểu thư một cách trọn vẹn nhất.”

Người nhà họ Dương nghe được tên con gái, lập tức giật mình, nhưng không dám thất thố trước mặt Thịnh Hạo Nhiên và Thịnh Hạo Vũ, cố gắng kiềm chế, chỉ biết gật đầu lia lịa, không thốt nên lời nào.

Tần Thi Nghi nghĩ đến thi thể của Dương tiểu thư chiều nay sẽ bị đưa đi hỏa táng, bản thân cô thật sự không thể quay về được nữa, lại không kìm được muốn rơi nước mắt.

Kỳ thật, Tần Thi Nghi từ nhỏ tính cách vốn đã mạnh mẽ.

Ở vùng núi, các gia đình không thịnh hành việc học hành. Cô lại là con gái, từ khi cô học cấp hai, gia đình cô đã bị người ta cười chê. Ai cũng khuyên cha mẹ cô rằng nuôi con gái đi học chẳng có tiền đồ gì, thà rằng dùng tiền tiết kiệm để xây nhà, sớm lo vợ cho hai đứa con trai còn hơn.

Mọi người càng nói như vậy, Tần Thi Nghi càng không muốn chịu thua, không cam lòng nhận mệnh. Cho nên cô dậy sớm thức khuya học bài, cắn răng thi đỗ trường cấp ba trọng điểm của tỉnh, thi đại học lại đỗ vào trường đại học danh tiếng ở Bắc Kinh, trở thành niềm tự hào của cả thôn, thậm chí cả huyện.

Tuy nhiên, thành phố lớn không hề dễ sống. Cô chưa từng trải sự đời, ngoài việc học ra thì chẳng biết gì, lại có vẻ ngoài quê mùa. Vừa tới đại học đã bị bạn cùng phòng ký túc xá xa lánh. Mấy cô gái cùng phòng đều là người Bắc Kinh, gia cảnh tốt, xinh đẹp, ăn mặc thời thượng, miệng lưỡi lại sắc sảo, thường xuyên nói thẳng vào mặt cô rằng đồ nhà quê thì cả đời vẫn là đồ nhà quê.

Tần Thi Nghi không biết phải đối mặt với người nhà thế nào, hiện tại cô chỉ muốn dốc sức đền bù cho gia đình, sắp xếp ổn thỏa cuộc sống sau này của họ.

Nhưng sau khi chuyện này kết thúc, cô lại nên đi nơi nào?

Theo lời trợ lý Ngô, chờ cha mẹ cô nhận tiền bồi thường, và thi thể cô được hỏa táng, thì cha mẹ cô sẽ được sắp xếp về nhà. Cô sẽ không còn là con gái của cha mẹ mình nữa, liệu đời này cô còn có thể đoàn tụ với gia đình nữa không?

Cảm giác hoang mang, chua xót đồng loạt dâng lên trong lòng. Tần Thi Nghi cảm thấy mũi mình cay xè một cách vô thức, đang định đưa tay lau khóe mắt, lại không biết từ lúc nào trong lòng bàn tay mình đã nắm một đôi bàn tay nhỏ mềm mại như bông.

Tần Thi Nghi hít nhẹ mũi, cúi đầu nhìn xuống. Thịnh Dục Kiệt cũng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn cô, đôi mắt không chớp, sau đôi con ngươi trong veo ấy là sự bất an khó nhận thấy.

Dù là trẻ con nhỏ tuổi, có lẽ cũng biết mẹ mình đang không ổn.

Tần Thi Nghi lấy lại tinh thần, nhớ tới nguyên chủ còn có trách nhiệm này, nhất thời lại có mục tiêu rõ ràng. Cô đơn giản đưa tay, ôm nhóc con vào lòng.

Cơ thể mềm mại của đứa trẻ, ấm áp như một lò sưởi tự nhiên, sưởi ấm tận đáy lòng, khiến những nỗi đa sầu đa cảm của Tần Thi Nghi cũng tan biến hoàn toàn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc