Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bá Tổng Chỉ Muốn Làm ‘Luyến Ái Não’ Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Một người lên tiếng trước tiên, bạn gái ngồi bên cạnh anh ta đưa mắt liếc nhìn tôi, rồi nói ngay sau đó:

"Bảo sao dạo này không thấy sếp Trình đâu, hóa ra bên người có một tiểu mỹ nhân xinh đẹp đến thế. Nhìn dáng vẻ này thì hẳn là đã câu linh hồn nhỏ bé của sếp Trình chúng ta đến mức không biết phương hướng nữa rồi."

Những lời này nghe thì như đang khen tôi, nhưng thật ra đang châm chọc thân phận thấp kém không lên được mặt bàn.

Nhưng cô ta không biết tôi là người vợ cưới hỏi đàng hoàng của Trình Dực Nam, là loại được pháp luật bảo vệ.

Quả nhiên, cô ta vừa thốt ra lời này, những người ngồi ở đây đều đổi sắc mặt.

Người trong giới này đều biết Trình Dực Nam cưng vợ như thế nào.

Người đàn ông vừa lên tiếng kia nhíu mày, lạnh lùng nói: "Cô thì biết cái gì? Cô tưởng cô ấy giống cô à? Đây là bà Trình, tem tém cái trò gái hồng lâu của cô lại đi."

Dứt lời, anh ta liếc nhìn Trình Dực Nam như lấy lòng, thấy Trình Dực Nam nắm chặt tay tôi không có dấu hiệu không vui, mới thở phào một hơi.

Cô gái kia bị mắng tới mức mắt đỏ bừng lên.

Chẳng qua cô ta cũng không tỏ ra kiêu ngạo nữa, ngại ngùng mở miệng: "Hóa ra là chị dâu."

Thấy bầu không khí hơi xấu hổ, những người khác lên tiếng khuấy động không khí.

"Ây da, mau để anh Nam dẫn chị dâu vào ngồi xuống đi nào, anh Nam tới chơi mạt chước đi, lâu không được chơi với anh rồi."

"Hẳn là chị dâu không ngại anh Nam uống chút rượu chứ?"

Đương nhiên tôi không ra vẻ trước mặt nhiều người như thế rồi, tôi đẩy Trình Dực Nam một cái: "Yên tâm đi, uống say tôi dẫn về nhà là được."

Trình Dực Nam cứ thế bị đẩy lên bàn mạt chược.

"Được thôi, đúng lúc các chú đưa anh ít tiền mua túi xách cho vợ."

Anh thả lỏng cà vạt, cởi hai hàng cúc trên cùng, sự tự phụ thanh lãnh bẩm sinh đã bị sự hoang dại thay thế hoàn toàn.

Dưới ánh đèn mờ, anh hệt như hóa thân thành dã thú vận sức chờ nhao tới, xưng vương bất cứ lúc nào.

Trình Dực Nam là người như thế, có thể hòa nhập một cách hoàn hảo vào bất cứ tình huống nào.

Sau khi đánh mạt chược xong, đám người ngồi bên bàn rượu ôn chuyện xưa, nâng ly cạn chén, tất cả mọi người đều uống bất tỉnh nhân sự.

Đến cả người có tửu lượng tốt như Trình Dực Nam thì giờ này cũng say tới mức lờ đờ.

5

Tôi cúi người nhéo mặt anh: "Trình Dực Nam, chúng ta về nhà nhé?"

Anh dù có uống say mấy cũng không nổi điên, không bày trò.

Anh chỉ lẳng lặng nhìn tôi, tự nhiên nắm lấy tay tôi.

Trình Dực Nam đã hoàn toàn say, nhìn tôi với ánh mắt mê ly, mặc dù mơ màng ngơ ngác nhưng lại rất chân thành.

Anh tựa vào chỗ đèn đường, bóng dáng bị ánh đèn kéo ra rất dài.

Đêm khuya sương nặng, tôi lấy áo khoác khoác lên người anh: "Em lên tầng lấy chìa khóa xe, anh ở đây chờ em, không được đi đâu đâu nhé, biết chưa?"

Anh trịnh trọng gật đầu: "Nghe vợ hết."

Nhưng khi tôi lấy được chìa khóa xuống dưới rồi lại không thấy Trình Dực Nam đâu.

Anh uống nhiều quá tự bắt xe về nhà rồi?

Hay bị ai mang đi?

Tôi hoảng hốt, bèn lấy điện thoại ra định gọi cho Trình Dực Nam.

Lại thấy anh bước ra từ cửa hàng đồ xa xỉ bên cạnh.

Cho dù men say đã hiện đầy trên mặt, bước chân của anh vẫn rất vững vàng.

Tay anh lại đang xách theo một túi mua sắm được đóng gói đẹp đẽ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc