Diêm Hàn còn mặc bộ đồ cậu mang về hôm nọ, đơn giản mà tùy tiện đứng ở cửa, lúc này trời còn chưa muộn lắm, ánh chiều chiếu vào khuôn mặt tuyệt mỹ cũng ánh mắt sắc bén, như thể viện nhỏ này đều nằm dưới hào quang của cậu.
"Mày là! " Ả đàn bà cuối cùng cũng hoàn hồn, bị khí thế của Diêm Hàn chấn động, ả không dám tin mà hỏi "Mày là Tiểu Hàm?"
Tuy rằng hoài nghi khả năng này, nhưng ả vẫn thấy khó mà tin tưởng.
Càng làm người ta không dám tin chính là con bé kia luôn luôn cúi đầu, tuổi còn bé đã hơi còng lưng, thế cho nên ả ta không nhớ rõ Nhan Hàm kia trông như thế nào.
Cho nên cái người ngũ quan cực kỳ tinh xảo, xinh đẹp đến tột đỉnh kia thật sự là Nhan Hàm sao?!
Ả đàn bà bị Diêm Hàn làm cho chấn động, không chỉ có dáng vẻ mắng người giảm xuống, ngay cả khí thể chửi đổng ban nãy cũng ném mất tăm!
Nhưng tốt xấu ả ta vẫn nhớ rõ mục đích hôm nay mình tới đây, vì thế nói với Diêm Hàn "Tao đang nói với ông bà nội mày, không có chỗ cho mày xía vô!"
Ả đàn bà qua tuổi trung niên dáng người hơi hơi biến dạng, diện mạo cũng không phải rất đẹp, nhưng hẳn là biết trang điểm, không chỉ trên người có mùi nước hoa gay mũi, mà mặt mũi cũng trang điểm lớp lớp.
Vừa rồi ả ta chống nạnh đứng trong viện, bây giờ lại ý đồ lướt qua Diêm Hàn đi tìm hàng xóm bên ngoài để đòi phân xử.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


