"Chuyển trường? Cậu không học ở đây nữa?" Diêm Hàn hỏi.
Nếu cậu nhớ không lầm, đánh nhau trình độ này nội quy trường học sẽ không đuổi học chứ nhỉ?
"Đúng vậy, bọn họ nói tôi lòng dạ ác đồng, tình tiết tăng mạnh.
Thế nhưng không có đuổi học, chỉ khai trừ học tịch, nhưng ba mẹ tôi cảm thấy mất mặt, muốn chuyển tôi đi." Ngô Kiến sao cũng được mà nói.
Diêm Hàn "..."
"Đi rồi cũng tốt, đi là tự do." Ngô Kiên còn treo nước mắt trên mặt đột nhiên cười cười "Không phải cậu tò mò ai giở trò sau lưng cậu lắm à?...! Tôi có nghe nói chuyện của cậu rồi, nghe nói cậu có luyện võ, biết đánh nhau lắm, nhưng cậu tưởng bạo lực học đường chỉ có loại đó thôi à? Gọi cậu vào hẻm nhỏ đánh cho một trận? Tôi nói cậu biết, bây giờ không còn là cái thời đó nữa rồi."
"Có ý gì?"
Cái mà bọn lớp mười tám xài á? Bọn họ chơi level thấp thôi, hết thời rồi."
Diêm Hàn "..."
Nghe cậu ta nói như vậy, Diêm Hàn đột nhiên ý thức được, cái gì mà cố ý nói xấu làm người xung quanh cô lập cậu...!Này còn không phải chuyện cậu đang gặp đây sao?
"Úi, vậy là tôi đang bị bạo lực học đường đó hả?"
"..."
Ngô Kiến nhìn cậu, như nhìn người ngoài hành tinh.
Thần kinh phải thô đến đâu mới không chú ý được cái này cơ chứ á á á!
Vì thế Ngô Kiến lại lên cơn điên.
Rõ ràng là một đề tài rất đứng đắn rất bi tráng đột nhiên nghe ngu thấy sợ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

