Rồi sau đó mới thấy từ từ, anh Đại Lâm có ý gì đây?!
Nếu trong thế giới này có thằng nào khác túm cậu vào WC nam như vậy, Diêm Hàn đảm bảo nháy mắt sau sẽ đá bay đầu nó, nhưng Lâm Kiến Lộc đã biết cậu là con trai, đã vậy còn kéo mình vào WC nam...
Đủ loại suy nghĩ tán loạn trong đại não, nhưng trên thực tế thời gian cũng không mất bao lâu.
Lúc Diêm Hàn đang hoang mang lo sợ suy nghĩ tùm lum, cuối cùng Lâm Kiến Lộc cũng buông cậu ra, còn hung hăng lau mặt, rồi mới rút túi khăn giấy trong tay cậu ra "Cảm ơn."
Chỉ chốc lát sau, Lâm Kiến Lộc lau tay lau mặt xong là lại biến về hình tượng nam thần lãnh khốc vốn có.
Nhưng trong đầu Diêm Hàn vẫn còn dấu chấm hỏi to đùng.
Đại ca vốn không phải người có thể giữ nghi vấn trong lòng, cho nên cậu hỏi "Tình huống vừa nãy, là sao vậy?"
Lâm Kiến Lộc dừng một chút, nói "Xin lỗi."
Rồi sau đó có chút vô lực mà nói "Tôi cũng không biết tại sao lại như vậy, chỉ là thấy hơi khó chịu."
......
Hiếm khi thấy một mặt mờ mịt vô thố của anh Đại Lâm, thì ra là thân thể không thoải mái.
Diêm Hàn vội vàng hỏi "Vậy bây giờ cậu thấy thế nào rồi?"
"Ổn rồi." Lâm Kiến Lộc nói "Vừa nãy chạm vào cậu một chút thì thấy khỏe hơn."
"...??"
Diêm Hàn khiếp sợ mà nhìn Lâm Kiến Lộc, vừa nghe mấy lời này, cậu còn tưởng Lâm Kiến Lộc đang tán tỉnh mình.
Nhưng xem bộ dáng cực kỳ nghiêm túc của đối phương, đồng thời còn có vẻ mặt suy tư, không giống như nói giỡn, cũng không giống mấy anh trai mưa không đứng đắn...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

