Tình huống phát sinh quá mức đột ngột, mắt thấy Lý Hồng Khinh đứng đó không biết trốn, Diêm Hàn theo bản năng mà ra tay, dùng tốc độ nhanh đến mức người khác không kịp phản ứng, động thủ kéo người đàn ông kia xuống khỏi thang lầu.
Cậu bước lên bậc thang, đi hai ba bậc, rồi quay người nói với mấy tên ở phía dưới, hoàn toàn lấy tư thế bảo hộ chắn cho Lý Hồng Khinh đằng sau.
Diêm Hàn nói "Có chuyện gì thì nói cho đàng hoàng."
"Mẹ, mày là đứa nào?"
"Tiện nhân từ đâu chui ra đấy, dám quản chuyện bọn này à?!"
Mấy tên đứng bên dưới tuy đều rất ẻo lả, động tác cử chỉ quá mức điệu đà, nhưng tóm lại vẫn là đàn ông.
So với bọn họ, dáng người Diêm Hàn hiển nhiên ốm yếu hơn một ít, tuy rằng trong khoảng thời gian này không đoán được giới tính của cậu, nhưng xem khuôn mặt sạch sẽ kiều nộn của cậu, lại phối hợp với váy trắng, liền giống như đóa hoa bách trắng, bị mấy tên này theo bản năng mà xếp vào hàng ngũ không có sức chiến đấu.
Cho nên mấy người đàn ông không đặt cậu vào trong mắt.
Hai người đàn ông lúc nãy bị Diêm Hàn kéo xuồng còn mang giày cao gót, hình như bị trẹo chân, một người táo bạo mà ném giày cao gót của mình đi, chân trần lần nữa vọt lên.
Bẻ người xong lại đem tên sau lưng cậu vật ngã, trong nháy mắt, dưới mặt đất đã nằm hai ba người, còn nháo ra động tĩnh không nhỏ, khiến quần chúng bàng quan nhìn không được thét chói tai "Có người đánh nhau!"
Diêm Hàn sạch sẽ lưu loát mà buông tay, lại đạp lên lưng người đang bị cậu khống chế một cái, trực tiếp đạp người xuống, mấy người dưới chân cầu thang thuận lợi mà xếp thành chữ La Hán, chất chồng lên nhau.
Mà từ đầu đến cuối Diêm Hàn cũng chỉ tung chân một cái, mà cái chân kia thu lại rất nhanh, góc váy chỉ hơi nâng lên một chút là lại rơi xuống, Diêm Hàn vẫn là biểu tình lạnh lẽo, cao ngạo mà đứng đó, nói "Nói rồi, có chuyện gì thì nói đàng hoàng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)