Ôn Giác Vinh quả thật mua mì gói cho hai người bọn họ, bởi vì không nói muốn ăn vị gì, cho nên liền chọn vị truyền thống nhất —— vị bò kho với vị bò cay.
Thật vất vả mới được phóng túng Diêm Hàn tự nhiên phải chọn bò cay.
Bên này mở vỏ mì, bên kia phải nhanh chóng cho Tiểu Ngũ offline trước khi nó chạy ra lải nhải, Diêm Hàn huýt sáo, thoạt nhìn tâm tình không tồi.
Ôn Giác Vinh nhìn thấy cảnh tượng này còn thấy thật mới lạ, hai hôm nay cậu ta còn chưa thấy anh Nhan tươi cười, sao buổi tối mới ra ngoài một chuyến đã...
Không biết thế nào, mỗi lần anh Nhan vui vẻ cậu ta cũng sẽ vui vẻ theo.
Cảm giác này giống như đặt mình trong bão táp, cuối cùng chờ được cơn mưa qua đi trời lại sáng, lại nhìn thấy ông mặt trời.
Đúng không sai, anh Nhan chính là có khả năng ảnh hưởng tâm tình của người khác.
Ôn Giác Vinh cười hì hì nói "Sao tâm tình anh Nhan tự nhiên tốt quá vậy?"
Diêm Hàn lấy được điểm đương nhiên tâm tình phải tốt.
Tuy rằng nghĩ lại còn kém hơn mười điểm nữa mới có thể lấy được phòng vệ sinh thuộc về riêng mình, nhiều ít vẫn là có chút tiếc nuối cùng gấp không chờ nổi.
Nhưng con người là phải nhìn chiều hướng tốt.
Hắn hình như rất ít khi ăn mì gói, ít nhất trước mắt trông có vẻ là vậy —— Diêm Hàn đã mở hết gia vị cho vào ly, mà Lâm Kiến Lộc còn chưa mở vỏ ni lông bên ngoài ra.
Hắn còn đang giơ ly mì gói lên nghiên cứu bảng nguyên liệu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)