Sân vận động trong nhà lầu hai có một sân cầu lông lớn.
Sân vận động trong nhà ngoại trừ hồ bơi ra thì lúc nào cũng mở cho học sinh vào, nhưng tới nơi này chơi bóng rổ chiếm đa số, đánh cầu lông thì ít hơn một tí.
Diêm Hàn "Sao lại chọn chỗ hẻo lánh như vậy ạ?"
Thầy Hách nói "Chỗ này tương đối yên lặng, không có ai quấy rầy.
Làm sao vậy?"
"Không có gì ạ." Diêm Hàn thoáng mỉm cười "Chỉ là yên tĩnh quá, nên có chút quái quái."
Không biết có phải do ngày thường cậu không hay cười hay không, mà khi cười rộ lên sẽ cho người ta cảm giác đột nhiên gần gũi.
Nụ cười của cậu ấm áp như hồ nước xuân, lại như một nụ hoa e dè—— rõ ràng đã vô cùng kiều diễm, lại khiến người chờ mong khung cảnh khi nó hoàn toàn nở rộ ra.
Thầy Hách cũng cười, từ trong túi đựng vợt chuyên nghiệp trên mặt đất lấy ra một cây vợt cho đóa kiều hoa, hỏi "Em mang đồ như vậy đánh cầu à? Sao không đổi đồ thể dục?"
Đóa kiều hoa nhẹ nhàng mà kéo kéo váy, trong lúc vô tình lộ ra một đoạn đùi thon dài bị quần leggings bó sát "Em ra chậm, sợ thầy chờ sốt ruột nên không thay."
"Vậy em cứ như vậy đánh cầu với thầy, không sợ lộ à?"
Đóa kiều hoa "..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)