6 giờ 40 phút sáng Lâm Kiến Lộc mở to mắt, đánh thức Diêm Hàn bên cạnh, hai người sửa soạng một chút, tranh thủ không ai chú ý một trước một sau về ký túc xá.
Cho nên sáng nay không ít người ngáp liên miên, nội dung buổi sáng chính là diễn tập kỹ năng sinh tồn dã ngoại tối hôm qua, cần luyện thu gom củi, nhóm lửa cùng tìm nguồn nước sạch.
Hơn phân nửa học sinh không có hứng thú, có một số thì cảm thấy chơi vui, đi theo sau lưng huấn luyện viên chạy lung tung, đương nhiên cũng có một số ít bạn học, ví dụ như Diêm Hàn chẳng hạn, làm còn muốn xuất sắc hơn cả huấn luyện viên.
Tối hôm qua anh Diêm được nghỉ ngơi, bây giờ không mệt chút nào.
Nhưng thật ra lúc chạy đông chạy tây bận việc với mọi người, cậu vẫn nhịn không được tìm Lâm Kiến Lộc nhìn một chút.
Biểu hiện của Lâm Kiến Lộc cũng rất nghiêm túc, huấn luyện viên nói cái gì là làm cái đó, khuôn mặt anh tuấn của hắn vẫn lạnh tanh, không thể nhìn ra cảm xúc khác lạ gì.
Chỉ là thỉnh thoàng, trong một vài lúc lơ đãng, Diêm Hàn cảm thấy trông hắn có chút mỏi mệt.
Thật ra thần sắc mỏi mệt này của Lâm Kiến Lộc cậu đã phát hiện không chỉ ngày một ngày hai.
Đối phương có cách riêng khiến đại não của mình nghỉ ngơi, nhưng chung quy cũng không có kỹ năng như cậu, nếu cẩn thận quan sát, không có phát hiện khoảng thời gian này có đôi khi phản ứng giơ tay nhấc chân của hắn chậm đi mấy nhịp.
Phản ứng "chậm" này trên người Lâm Kiến Lộc cũng không mấy rõ ràng.
Hắn làm việc luôn rất cẩn trọng, chuyện gì cũng phải nghĩ kỹ rồi mới làm, làm người khác cảm thấy đây không phải chậm, mà là trầm ổn.
Nhưng ở chung lâu ngày với Lâm Kiến Lộc, Diêm Hàn vẫn có thể phát hiện một chút khác lạ, lại kết hợp với vẻ mặt thỉnh thoảng lộ ra mệt mỏi của anh Đại Lâm...
Cái này làm cho Diêm Hàn càng tò mò, buổi tối anh Đại Lâm không ngủ, đi ra ngoài làm gì vậy nhỉ?!
Không cần biết làm gì, nhưng khẳng định không phải ngây người trong nhà vệ sinh cả đêm.
Lâm Kiến Lộc có kỹ năng dịch chuyển tức thời, có thể nháy mắt rời đi rất xa, hắn đi ra ngoài làm cái gì quả thật Diêm Hàn không đoán được.
Nhưng nếu đã phát hiện, đại ca không thể không để tâm.
Không phải cậu không muốn hỏi, nhưng nếu Lâm Kiến Lộc không nói cho cậu biết, vậy hẳn phải có chỗ nào không thể nói, lúc hắn muốn nói cho mình đương nhiên sẽ không cần phải hỏi...
Trước nay kinh nghiệm yêu đương bằng không, lần đầu tiên Diêm Hàn đối mặt với tình huống khó giải quyết này, cậu vò đầu bứt tai rối rắm cả ngày, cuối cùng vẫn quyết định chờ buổi tối hôm nay quan sát một chút rồi lại nói tiếp.
Tối đó hai người vẫn ở trên xe, trước khi đi ngủ anh Đại Lâm cũng như thường lệ chúc cậu ngủ ngon.
Diêm Hàn lên tiếng, cũng nói ngủ ngon, nhưng không có ngủ, cậu cứ lẳng lặng nằm đó, nghe tiếng hít thở càng lúc càng nhạt của Lâm Kiến Lộc, nhắm mắt chợp mắt.
Rồi sau đó không biết qua bao lâu, chờ bên người truyền đến động tĩnh cậu vẫn nhắm mắt giả bộ ngủ, chỉ cẩn thận nghe thấy Lâm Kiến Lộc xuống đất, tay chân nhẹ nhàng đi về phía nhà vệ sinh.
Cửa nhà vệ sinh bị người nhẹ nhàng khép lại, hắn rất cẩn thận, ngoài một ít âm thanh nho nhỏ thì không còn gì khác.
Lại một lát sau, Diêm Hàn đột nhiên trợn mắt nhảy xuống giường, một tay kéo cửa nhà vệ sinh ra, bên trong không khóa lại, trống trơn.
Bên trong đâu có ai! Chỉ có một bộ đồ ngủ bị thay ra, dự báo Lâm Kiến Lộc hẳn mới thay đồ ở đây, sau đó đi ra ngoài.
Diêm Hàn chưa từ bỏ ý định xuống xe tìm một vòng, kiểm tra xung quanh, hắn đã không còn ở đây nữa.
Cầm điện thoại lên xem giờ, 12 giờ 40 phút tối, cách thời gian bọn họ chúc ngủ ngon chưa đến hai tiếng.
Chỉ ngủ một chốc như vậy...!Rốt cuộc Lâm Kiến Lộc chạy đi làm gì?
Lúc sau Diêm Hàn có chút mất ngủ.
Chính xác ra là cậu biết mình nên ngủ, không cần nghĩ quá nhiều, nhưng đại não từ chối ngủ, chỉ có thể không ngừng lặp đi lặp lại suy đoán cùng tự hỏi, nghĩ xem rốt cuộc Lâm Kiến Lộc đang làm cái gì?
Càng nghĩ tâm càng lạnh.
Chuyện gì quan trọng đến mức hắn nửa đêm không ngủ phải chạy ra ngoài, ở bên ngoài ngốc hẳn một đêm, thẳng đến hừng đông mới trở về?
Lại còn lén lút rời đi, không nói cho cậu một tiếng...
Người bên cạnh mình lừa mình, mùi vị này cũng không tốt đẹp gì, người này lại còn là người bên gối.
Diêm Hàn lăn qua lộn lại suy nghĩ một đêm, nhưng bản thân cậu lại không phải kiểu người cho phép loại nghi kỵ này ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày, cho nên bốn giờ sáng cậu ép mình ngủ một chốc, sáu giờ đúng lúc tỉnh lại, lúc này bên cạnh cậu vẫn trống không, Lâm Kiến Lộc thế mà còn chưa về.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


