Tan học, Diêm Hàn chạy tới chỗ giấy báo danh dán trên bảng đen, quan sát kỹ lưỡng các hạng mục bên trên, rối rắm lẩm bẩm "Chạy nhanh, chạy đường dài, nhảy cao nhảy xa ném tạ đều là điểm mạnh của anh, nhưng trên này viết mỗi người chỉ được tham gia hai môn..."
[À, vậy anh đăng ký đại đi, dù sao lần này tham gia đại hội thể thao có giải cũng không có điểm khen thưởng.]
"Gì? Nà ní? What?" (Edit: đây là nguyên văn, tác giả ghi vậy chứ không phải editor thêm thắt đâu =))
Diêm Hàn không dám tin trợn tròn mắt "Why?!"
Tiểu Ngũ mang váy ngắn đột nhiên xuất hiện, chống nạnh nói [Bởi vì trông ngoại hình thì giống con gái như đúc, nhưng sức lực của anh hơn con gái bình thường nhiều lần lắm, thắng cũng không vinh.]
"..."
[...! Anh trừng người ta hung dữ thế làm gì?] Tiểu Ngũ theo bản năng lùi về sau một bước [Thế vận hội Olympic chỗ các anh còn chia bảng nam bảng nữ đấy thôi, bọn em cũng chỉ đảm bảo tính công bằng công chính cho thi đấu thôi mà.]
"..."
"Không phải chuyện công bằng không công bằng, anh rất tán thành cách nói của em." Diêm Hàn mỉm cười với nó "Vậy nên có vấn đề rồi đây, tới khi nào ông mới quang minh chính đại làm con trai được đây?!"
"Nhịn không nổi." Diêm Hàn buông cây bút muốn ghi tên lên danh sách tham gia xuống, ngang ngược bóp cây bút bằng nhựa kêu "rắc rắc" "Ông còn định lần đại hội này kiếm thêm cái rương kho báu nữa, giờ em lại nói không được tính thành tích, tổn thương tinh thần của anh ai đền đây? Rương kho báu của anh ai cho đây?"
[...]
Tiểu Ngũ rén một giây đồng hồ, âm thanh sợ hãi mới vang lên [Không phải vẫn còn văn nghệ tập thể sao? Dựa trên tinh thần của đại hội thể thao nhà trường, chỉ cần tham gia, không cần biết là vai trò gì cũng đều quan trọng như nhau...!Em bên này xin giúp anh một chút, nếu văn nghệ tập thể có biểu hiện tốt sẽ được cộng thêm điểm!]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



