Nghe nói camera đã bình thường trở lại, chủ nhiệm khối vội đi xem xét.
Cô thấy trên màn hình đúng thật là khung cảnh ở lầu ba, kinh ngạc xong rất nhanh đã nhớ đến chuyện chính, cô hỏi hai giáo viên hậu cần kia "Camera bình thường lại khi nào? Có quay được cảnh kiểm tra môn trước không?!"
"Có thể.
Thầy hậu cần ý đồ hạ bớt bầu không khí căng thẳng của chủ nhiệm khối, nhưng chủ nhiệm khối căn bản không quan tâm camera bình thường bằng cách nào.
Bây giờ cô chỉ quan tâm những thứ có thể thấy trên màn hình.
Bảo hai thầy hậu cần chỉnh video đến lúc kiểm tra môn Ngữ Văn, nghe theo lời của Đường Hoằng Bác tìm lúc "gần kiểm tra xong".
Trong màn hình là một đám học sinh đang giải bài, mà Diêm Hàn ở trong đó, lại không khó tìm.
Cho dù đều mang đồng phục thống nhất, cho dù đa số các học sinh đều cuối đầu, nhưng trong đám người, bạn nhỏ hai cánh tay đặt trên bàn, thân trên thon gầy, mái tóc ngắn thoải mái thanh tân vẫn cực kỳ bắt mắt.
Nhìn vào màn hình, mãi cho đến khi tiếng chuông kết thúc vang lên, Diêm Hàn cũng không thực hiện bất cứ động tác không hợp lệ nào.
Cậu từ đầu đến cuối đều nghiêm túc làm bài kiểm tra, thậm trí từ trong video có thể thấy hai tay của cậu luôn đặt trên mặt bàn, chưa từng dời đi.
"Đường Hoằng Bác, em nói em thấy Nhan Hàm gian lận, rốt cuộc là thấy lúc nào?" Chủ nhiệm khối trầm giọng hỏi.
Bây giờ cô đang ấp ủ cơn tức giận.
"Này...! Em không nhớ nữa, lúc ấy không nhìn đồng hồ, thưa cô..." Từ khi biết camera bình thường trở lại, sắc mặt Đường Hoằng Bác liền trắng bệch cả ra, như là tráng một lớp vôi.
Cậu ta không đi vào phòng điều khiển, đứng bên cạnh cửa, còn dựa tường, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.
Chủ nhiệm khối dùng đôi mắt sắc bén nhìn cậu ta một cái, lại chỉ huy thầy hậu cần "Chỉnh thời gian sớm hơn một chút."
"Thêm một chút nữa."
"...!Thêm nữa đi!"
Giọng đã nhiễm đầy lửa giận, chủ nhiệm khối đột nhiên quay lại nhìn về phía Đường Hoằng Bác, lại nói "Bây giờ đã chỉnh thời gian cách một tiếng trước khi thu bài rồi, Nhan Hàm vẫn không có động tác duỗi tay ra sau như lời em nói, cuối cùng tình huống này là thế nào đây? Đường Hoằng Bác, em còn không chịu nói thật à!"
Đường Hoằng Bác mặt trắng bệch môi run rẩy, cậu ta muốn nói chuyện, nhưng bởi vì kinh hoảng quá độ, bây giờ giọng cậu ta run rẩy, muốn nói cũng không nói nên lời.
Nhưng thật ra không đợi cậu ta mở miệng, đã bị một âm thanh khác cắt đứt.
Diêm Hàn nói "Cô ơi, có thể xem lại lần nữa không ạ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)