Vậy nên cuối cùng cũng chỉ hôn một cái.
Thế nhưng anh Đại Lâm nói thích một người là vì bản thân người đó, mà không phải thân thể, nên Diêm Hàn cũng nhịn xuống.
Bây giờ muốn cậu làm gì đó với Lâm Kiến Lộc, cậu thật sự có hơi khiếp đảm.
Nói thật thì chuyện tình cảm cậu cũng chỉ là thằng khờ mà thôi, nếu không thì đâu có cô đơn lẻ bóng đến tận bây giờ.
Tính cách của con người rất kỳ quái, mà hơn phân nửa là do thời thơ ấu.
Một lần cậu vô ý nghe được chuyện từ chỗ Lý Hồng Khinh, còn bé không được cha mẹ thương yêu, người như vậy khi trưởng thành sẽ rất sợ được người ta yêu.
Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng đại ca cảm thấy mình chính là trường hợp điển hình cho lý luận này.
Dạo gần đây cậu cũng suy nghĩ rất nhiều, cậu không thể nghi ngờ là có tình cảm với Lâm Kiến Lộc.
Cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, cục đá cũng phải nóng, huống chi cậu cong trời sinh.
Chỉ cần buông bỏ cục đá trong lòng, những cái thích đó trở nên rõ ràng hơn.
Sở dĩ mãi không thừa nhận là bởi vì cậu không dám, từ trong tiềm thức đã cảm thấy mình không xứng.
Ai cũng có nhược điểm.
Mà nhược điểm của Diêm Hàn là ở đó.
Thế nhưng trừ nhược điểm cậu cũng có rất nhiều ưu điểm.
Khuôn mặt bảo dưỡng tỉ mỉ của Diêm Hàn hơi hồng, tuấn mỹ đối diện với Lâm Kiến Lộc "Thế cậu bắt đầu thích tôi từ khi nào?"
"Hửm?" Lâm Kiến Lộc nhìn cậu "Sao lại hỏi như vậy?"
"Muốn biết xem rốt cuộc cậu thích tôi từ bao giờ thôi, lúc trước cậu đối xử tốt với tôi như vậy, là vì thích tôi hay chỉ là tình cảm bạn bè?"
Vấn đề này cậu muốn hỏi từ lâu, đương nhiên chỉ có lúc ấy thôi, đơn thuần là tò mò.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)