Thấy Lâm Kiến Lộc nhìn thấy cậu, Diêm Hàn còn cầm bình nước quơ quơ, cuối cùng ngồi với hắn trên ghế dài cạnh sân bóng.
Diêm Hàn mở bình nước cho anh Đại Lâm rồi đưa qua.
Bị mái tóc ướt đẫm của anh Đại Lâm làm cho hú hồn, Diêm Hàn ghẹo hắn "Không phải nói là thi đấu hữu nghị thôi sao, cậu nghiêm túc thế làm gì."
Lâm Kiến Lộc trầm mặc một lúc, sau đó nghiêm túc mà nói "Không phải, dù không có trận đấu này cũng sẽ luyện tập thôi."
"Vậy cậu...!Yêu say đắm bóng rổ rồi à?"
"...!Ừm."
"Thế chẳng trách, tôi còn thắc mắc sao trình độ của cậu tăng nhanh đến như vậy...!Chẳng lẽ tuần này ngày nào cậu cũng luyện bóng à?"
Nghĩ vậy cậu cũng hết hồn, nhưng lại cảm thấy kiểu người cố chấp như Lâm Kiến Lộc, thế mới là bình thường.
"Thường ngày không đánh lâu như vậy, chỉ là tan học sẽ đến luyện một chút." Lâm Kiến Lộc "Dù sao thì mười giờ tối gió độc."
Nói xong Lâm Kiến Lộc lại uống một ngụm nước.
Diêm Hàn mua nước uống có dinh dưỡng, vị chua chua ngọt ngọt, hơi mát lại không quá lạnh, rất thích hợp bổ sung thể lực sau khi vận động.
"Ồ." Diêm Hàn lắc lư hai chân, dáng ngồi rất là hào phóng.
Dù sao ở đây cũng chỉ có hai người cậu với Lâm Kiến Lộc, bầu không khí thế này làm mỗi tiếng nói cử chỉ của đại ca trở nên thả lỏng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

