Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi Lê An Na tỉnh lại, bầu trời bên ngoài đã hơi tối, cô ta nhìn quanh một hồi mới phát hiện mình đang bị trói gô vứt trong một nhà xưởng bỏ hoang không tên nào đó, tứ chi đau nhức vô cùng.
Xung quanh chất đầy những bó thép gỉ sét, kết hợp với khí hậu ẩm ướt lúc hoàng hôn, mùi hôi thối xộc vào khoang mũi khiến cô ta buồn nôn.
Nhưng cô ta không nôn ra được, miệng cô ta cũng bị băng dính đen bịt kín.
Lê An Na cuối cùng cũng nhớ ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trước khi mình ngất xỉu!
Tài xế không trả lời, chiếc xe tải lớn đâm sầm tới và cả cảm giác cơ thể bị kéo lê trong lúc mơ màng.
Lê An Na ép buộc bản thân bình tĩnh lại, đây chắc chắn là một vụ bắt cóc có chuẩn bị trước, ngay cả tài xế quen thuộc của cô ta cũng có thể đã bị mua chuộc.
Là ai? Tại sao lại bắt cóc cô ta? Hay là do nhà họ Lê gần đây quá phô trương, khiến người ta muốn bắt cóc cô ta để tống tiền?
Hay là cô ta đắc tội với ai nên bị trả thù ác ý?
Nhưng gần đây cô ta đâu có đắc tội với ai, chuyện lớn nhất xảy ra với cô ta là cô ta đã nỗ lực giành được quyền tham gia dự án Lam Loan.
Người có thù địch lớn nhất với cô ta trong việc tham gia kế hoạch Lam Loan chỉ có anh trai cô ta, cuộc tranh đoạt sản nghiệp trong nội bộ gia tộc luôn đi kèm với một số thứ không thể đưa ra ánh sáng, nhưng trực giác mách bảo cô ta rằng cái tên anh trai ngu xuẩn kia không có gan làm ra chuyện này.
Vậy thì còn là ai được nữa?
Trong lòng Lê An Na mơ hồ có một chút suy đoán.
Tên cầm đầu thấy thế lớn tiếng quát: "Nghe rõ chưa? Nghe rõ thì gật đầu!"
Lê An Na run rẩy cả người, lúc này mới vội vàng gật đầu.
Băng dính đen trên miệng bị xé toạc một cách thô bạo, kéo theo cả vùng da quanh môi đau rát.
Tên cầm đầu trừng mắt cảnh cáo cô ta, lấy điện thoại của cô ta ra lắc lắc trước mặt, sau khi quét mã mở khóa liền lập tức gọi vào số điện thoại của mẹ cô ta.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lo lắng của mẹ cô ta: "An Na? Con đang ở đâu?"
Rõ ràng vụ tai nạn xe trên đường nhỏ Lam Loan đã bị phát hiện, tin tức Lê An Na biến mất trong xe cũng đã sớm truyền về.
Tên cầm đầu không có ý định vòng vo, hắn ấn vào thiết bị thay đổi giọng nói dưới cằm, nói với đầu dây bên kia: "Muốn con gái, tiền chuộc tám mươi triệu (*), để ở đầu bên kia biển Lam Loan, không được liên lạc với cảnh sát, nếu không bà cả đời này cũng không gặp được con gái đâu."
(Khoảng 280 tỷ VND)
Hắn nói xong, con dao nhỏ kề sát cổ Lê An Na, ra hiệu cho cô ta mở miệng.
Lê An Na vừa nãy còn cố gắng giữ bình tĩnh, lúc này mím chặt môi, vì nghe thấy giọng nói của mẹ, nước mắt không tự chủ được mà tuôn rơi, cô ta khàn giọng gọi: "Mẹ ơi..."
Nhưng lời cô ta còn chưa nói hết, băng dính đen lại một lần nữa dán lên miệng cô ta, bọn bắt cóc không cần cô ta nói nhiều, chỉ cần chứng minh cô ta thực sự đang ở đây là được.
Người trong nhà xưởng dần dần lui ra ngoài, cuộc đàm phán tiếp theo không cần đến cô ta nữa, cô ta liền bị ném trở lại góc tường.
Nước mắt vẫn đang rơi, lần này cô ta thực sự có chút hoảng loạn, mẹ cô ta ở nhà họ Lê sống cũng không dễ dàng gì.
Cha cô ta chưa chắc đã bỏ ra tám mươi triệu để chuộc cô ta, dù đối với cả nhà họ Lê mà nói tám mươi triệu chẳng là gì, nếu mẹ cô ta thực sự lấy được tám mươi triệu này, thì nhất định phải trả một cái giá không nhỏ.
Trong hai đứa con của nhà họ Lê quan trọng nhất chỉ có anh trai Lê Kế Nghiệp, Lê Kế Nghiệp không phải con ruột của mẹ cô ta, từ nhỏ đã đầy thù địch với hai mẹ con cô ta, chuyện lần này mẹ cô ta nhất định sẽ dốc hết khả năng đi cầu xin, ai biết được Lê Kế Nghiệp có thừa nước đục thả câu nhân cơ hội tính kế bà hay không?
Cô ta muốn tranh dự án Lam Loan ngoài việc tranh cho bản thân còn là tranh cho mẹ, cô ta coi như nhìn thấu rồi, trong mối quan hệ gia đình kiểu này ngoại trừ mẹ ra thì tất cả những người khác đều không đáng nhắc tới, cô ta chỉ có thể cố gắng hết sức để cuộc sống của hai mẹ con tốt hơn một chút, thậm chí cô ta nhất định phải giành lấy Hoắc Minh Diệp cũng là để có thể lợi dụng quyền thế của nhà họ Hoắc.
Giờ phút này Lê An Na coi như đã hiểu thế nào gọi là lòng như lửa đốt.
Nhưng dù có lòng như lửa đốt đến đâu cũng vô dụng, cô ta bị trói chặt cứng, hoàn toàn không thể cử động.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cơn đau ở cổ tay cổ chân và sự suy yếu do cả ngày không uống giọt nước nào ập đến, khiến cô ta chỉ có thể dựa vào tường, miễn cưỡng chống đỡ bản thân không gục ngã.
Mặt trăng ngoài cửa sổ đã lên cao, cô ta chỉ cảm thấy thể lực của mình đang dần mất đi, gần như sắp ngất đi, ngay sau đó liền bị một tiếng "rầm" cực lớn dọa cho tỉnh táo hẳn lại.
Cánh cửa nhà xưởng đóng chặt bị người ta đá văng, ngược sáng không nhìn rõ là ai, chỉ có thể nhận ra là hai bóng người rõ ràng không thuộc về bọn bắt cóc, cái bóng bị kéo dài ngoằng, hắt lên mặt cô ta.
Lê An Na nheo mắt, muốn cố gắng nhìn cho rõ, nhưng ngay sau đó hai người kia nghênh ngang đi đến trước mặt cô ta.
Dù đối phương mặc đồ đen còn đeo khẩu trang, ngay cả tóc tai cũng che kín mít, Lê An Na vẫn liếc mắt một cái là nhận ra bọn họ là ai.
Trong sự im lặng cô ta trợn to mắt, đợi đối phương xé băng dính bịt miệng ra cô ta mới buột miệng nói: "Má Vương? Trì Dao Dao? Sao hai người lại ở đây?"
Vương Thúy Mai vừa cởi trói cho cô ta vừa lạnh lùng nói: "Nói to hơn chút nữa đi, nói hết tên của chúng tôi ra rồi gọi người ta đến đây."
Hóa ra bà thấy Lê An Na cũng không đến nỗi ngốc nghếch như vậy mà.
Trì Dao Dao cúi đầu cười có chút khiêu khích: "Thấy là bọn tôi cô ngạc nhiên lắm à?"
Vương Thúy Mai đã nhanh nhẹn cởi bỏ dây trói trên người cô ta, đỡ cô ta từ dưới đất dậy: "Còn đi được không?"
Lê An Na vội vàng gật đầu, Trì Dao Dao tuy vừa nãy còn nói mát, nhưng tay đỡ cô ta không hề chần chừ, hai người gần như xốc nách Lê An Na đi ra khỏi nhà xưởng.
Lúc này Lê An Na mới nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài nhà xưởng, bốn tên bắt cóc vừa nãy còn hống hách trước mặt cô ta giờ đều nằm la liệt trên mặt đất không biết sống chết ra sao.
"Chuyện gì thế này?" Cô ta kinh ngạc hỏi.
"Bây giờ không phải lúc nói chuyện này," Trì Dao Dao kéo cô ta đi về phía trước, sau đó đẩy cô ta lên chiếc xe ba gác bên cạnh.
Vương Thúy Mai bảo hai người ngồi yên trong thùng xe, lập tức khởi động chiếc xe ba gác nhỏ bé mỏng manh này.
Lê An Na nhìn nhà xưởng dần dần xa, trái tim đang căng thẳng buông xuống, lúc này mới cảm nhận được con đường này xóc nảy đến mức nào, tính tình tiểu thư phát tác, ôm ngực nói: "Không có phương tiện đi lại nào ổn định hơn chút à?"
Kết quả cô ta vừa dứt lời, chiếc xe ba gác nhỏ đã cua một khúc cua tay áo một trăm tám mươi độ, quán tính khiến cô ta ngã ngồi trong thùng xe.
Vương Thúy Mai đang lái xe thản nhiên nói: "Cái chốn đồng không mông quạnh này lấy đâu ra xe ổn định?"
Lê An Na thở dốc một hơi, lúc này mới hoàn hồn.
Khoan đã? Khúc cua 180 độ?
"Bây giờ chúng ta đi đâu?" Cô ta mặt đầy hoảng sợ hỏi.
Trì Dao Dao ngồi bên cạnh cười tủm tỉm nói: "Quay lại đó."
"Hai người điên rồi à!" Lê An Na muốn mau chóng bò lên ghế lái, Trì Dao Dao lại ôm chặt lấy đùi cô ta, vội nói: "Cô đừng nói chuyện vội!"
Dứt lời cô bịt chặt miệng Lê An Na.
Vương Thúy Mai nhớ đường rất tốt, hồi trước ở quê bà không có bản đồ chỉ đường, lên núi cũng không có đường, chỉ có thể dựa vào bản thân để nhớ, luyện được khả năng nhận biết đường rất mạnh, dù không có bản đồ chỉ đường bà cũng có thể dựa vào các loại cây khác nhau để làm dấu.
Ba người rất nhanh đã quay lại nhà xưởng, chỉ là lần này không phải ở gần đó, mà là trên đỉnh núi phía sau nhà xưởng.
Trì Dao Dao vừa xuống xe đã dựng máy ảnh của mình lên, chĩa về phía bãi đất trống bên kia nhà xưởng đồng thời kết nối với máy tính xách tay.
Lê An Na bị hai người đưa đi suốt dọc đường nhận thấy không có nguy hiểm nên cũng không làm ầm ĩ nữa, cô ta chỉ ngồi một bên, tò mò hỏi: "Đây là cái gì?"
Trì Dao Dao không để ý đến cô ta, nửa ngày chưa ăn cơm, Vương Thúy Mai móc trong túi ra một thanh sô cô la ngọt đến khé cổ mà Trì Dao Dao mua cho bà cắn một miếng.
Bụng Lê An Na kêu ùng ục, cô ta chẳng thèm để ý Trì Dao Dao không trả lời mình, chỉ trân trân nhìn chằm chằm Vương Thúy Mai.
Lúc này Vương Thúy Mai mới hậu tri hậu giác nhận ra: "Cô muốn ăn à?"
Lê An Na vội vàng gật đầu, cô ta sắp đói xỉu rồi!
Vương Thúy Mai đưa cho cô ta một thanh sô cô la, Lê An Na nhận lấy có chút ngại ngùng nói: "Cảm ơn má."
Vương Thúy Mai đánh giá cô ta hai lần, cảm thấy Lê An Na lúc này cũng khá ngoan ngoãn.
Trì Dao Dao chỉnh xong thiết bị, kéo Lê An Na qua, nói đầy ẩn ý: "Cô có muốn xem ai là người bắt cóc cô không?"
Nói đến đây thì Lê An Na tỉnh cả ngủ, cô ta vội vàng cắn một miếng sô cô la trong tay một cách hung tợn, ghé đầu lại gần.
Chỉ thấy mấy gã đàn ông bên phía nhà xưởng cũng lục tục tỉnh dậy, việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy là vội vàng chạy vào trong xưởng kiểm tra, sau khi phát hiện Lê An Na biến mất thì lập tức có người bắt đầu gọi điện thoại.
Ba người trên núi đều không nói gì, lẳng lặng nhìn hình ảnh trong máy tính xách tay.
Khoảng nửa tiếng sau, một chiếc Cayenne khiêm tốn lái vào bên cạnh nhà xưởng, từ trên xe bước xuống một người vô cùng quen thuộc, bọn bắt cóc lo lắng nói gì đó trước mặt hắn.
—— Hoắc Minh Diệp!
Lê An Na nhìn mà đáy mắt bốc lửa, cô ta theo bản năng quay đầu nhìn Trì Dao Dao bên cạnh, lại thấy đáy mắt Trì Dao Dao cũng có chút kinh ngạc.
Trì Dao Dao quả thực rất kinh ngạc, việc Vương Thúy Mai nói với cô vụ bắt cóc này do Hoắc Minh Diệp tổ chức còn lâu mới chấn động bằng việc tận mắt chứng kiến.
Vương Thúy Mai không có cảm giác gì với kết quả này, bà chỉ hỏi Lê An Na: "Cô còn thích hắn không?"
Lửa giận trong đáy mắt Lê An Na khựng lại, cô ta vô cùng nỗ lực kiềm chế ý nghĩ muốn bóp chết Hoắc Minh Diệp của mình, nở một nụ cười, nén sự ghê tởm trả lời: "Chuyện, chuyện này cũng chẳng có gì to tát, anh Hoắc có khi chỉ đang đùa với tôi thôi."
Chào đón cô ta là biểu cảm nhìn kẻ ngốc của Trì Dao Dao.
"Nhưng rõ ràng vừa nãy cô còn muốn làm thịt anh ta mà," Trì Dao Dao không thể tin nổi nói: "Tôi nghe thấy cả tiếng cô nghiến răng rồi đấy."
Lê An Na: "..."
Vương Thúy Mai liếc nhìn cô ta một cái: "Vậy chúng ta đi thôi."
Không biết vì sao, Lê An Na nghe vậy càng thêm hoảng sợ, cô ta kinh ngạc nhìn hai người: "Không đến mức tôi nói tôi còn thích Hoắc Minh Diệp mà hai người vứt tôi lại đây chứ?"
Vương Thúy Mai: "..."
Trì Dao Dao đăm chiêu nhìn cô ta một cái, lúc này mới chậm rãi nói: "... Cô cũng biết tôi không thích Hoắc Minh Diệp à?"
Lê An Na im lặng.
Trong không khí tràn ngập một sự yên tĩnh quỷ dị.
Cô ta đương nhiên biết, cô ta chỉ cần nhìn Trì Dao Dao một cái là biết trong đôi mắt cô nhìn về phía Hoắc Minh Diệp chưa bao giờ có bất kỳ tình yêu nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







