Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bà Lão Khỏe Mạnh, Cân Cả Thế Giới Chương 5: Nữ Phụ Độc Ác Lên Sàn.

Cài Đặt

Chương 5: Nữ Phụ Độc Ác Lên Sàn.

Vương Thúy Mai và Trì Dao Dao lại quay về biệt thự.

Trên đường về trời lất phất mưa, Vương Thúy Mai giương ô lên, hai người sóng vai đi về phía căn biệt thự từng trở thành ác mộng của Trì Dao Dao.

Có lẽ tâm trạng lần này đặc biệt khác lạ, Trì Dao Dao có chút phấn khởi, dù bây giờ cô chỉ tìm được một người đồng minh, nhưng cũng đủ để cô có một cảm giác an toàn kỳ lạ.

Ngược lại Vương Thúy Mai có chút im lặng bất thường, giống như cơn mưa dầm dề này, khiến người ta không đoán ra được.

Nhị Nha không hiểu bà đang nghĩ gì, dè dặt hỏi: "Chủ nhân, tại sao sau khi bà đến đây lại không nói chuyện nhiều nữa?"

Biểu hiện của Vương Thúy Mai ở thế giới này quá khác biệt so với trong hồ sơ của bà.

"Vì xa lạ," Vương Thúy Mai trả lời trong lòng.

Con người đối với những sự vật xa lạ luôn tràn đầy sợ hãi, co co rúm rúm.

Từ khi Vương Thúy Mai đến đây, tất cả mọi thứ đều xa lạ, cho dù đến tận bây giờ, bà cũng không có bất kỳ cảm giác thuộc về nào, giống như đang chơi một trò chơi kỳ quặc mà thằng Nhị Béo hàng xóm hay chơi.

Khi bà đồng ý với Trì Dao Dao, dường như thế giới này đã cho bà một chút phản hồi, để bà có một chút vướng bận, nhưng phải làm gì, làm như thế nào, bà vẫn rất mờ mịt.

Hai người đi bộ suốt quãng đường về biệt thự, chiếc ô trong suốt của Vương Thúy Mai hơi nhỏ, không đủ che cho hai người phụ nữ trưởng thành, vai hai người đều bị nước mưa làm ướt.

Chị Trần từ xa đã nhìn thấy hai người, cầm ô chạy từ căn biệt thự nhỏ ra: "Má Vương, cô Trì, sao hai người mang ô mà còn bị ướt thế này?"

Khuôn mặt trắng trẻo của chị Trần khi cười lên sẽ nhướng lên, ngay cả nếp nhăn nơi khóe mắt cũng toát lên vẻ lương thiện, chị đưa hai bộ quần áo sạch sẽ cho hai người.

"Tối nay tôi làm cho cô Trì món súp nấm truffle kem tươi và gan ngỗng áp chảo, hai hôm trước má Vương nói lâu rồi không được ăn gà, hôm nay tôi đặc biệt làm cho má món gà ăn mày, mau vào ăn đi thôi."

Chị Trần cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, bầu không khí trong biệt thự dường như đã thoải mái hơn rất nhiều.

Biệt thự trước kia u ám, ai nấy đều kìm nén không dám nói chuyện, sợ nói nhiều sai nhiều.

Ông chủ nơi này là Hoắc Minh Diệp có thân phận địa vị mà bọn họ không với tới được, mỗi lần hắn ghé thăm biệt thự là thời khắc yên tĩnh nhất, trong căn biệt thự lớn trước kia sẽ truyền đến tiếng hét chói tai của cô Trì, bọn họ chỉ có thể bịt tai giả vờ không nghe thấy.

Khi Hoắc Minh Diệp không ở đây, Má Vương cũng sẽ xụ mặt xuống, dùng thái độ cay nghiệt nhất đối xử với cô Trì, tuy không đến mức đáng sợ như khi ông Hoắc xuất hiện, nhưng cũng không ai dám nói gì.

Dường như bắt đầu từ lúc Má Vương bảo chị làm đồ ngon cho cô Trì thì mọi chuyện đã thay đổi?

Chị Trần không phải người thích suy nghĩ nhiều, chị chỉ là người làm công, bầu không khí làm việc vui vẻ dù sao cũng tốt hơn bầu không khí làm việc căng thẳng, ít nhất lúc đầu chị nghĩ như vậy.

Nhưng sau nửa tháng, lòng trắc ẩn thừa thãi của chị đã chiếm thế thượng phong, Trì Dao Dao thực ra trông cũng chỉ trạc tuổi con gái chị, đây cũng là lý do chị từng bất chấp rủi ro lén lút muốn cho cô ăn nhiều hơn một chút.

Má Vương không còn yêu cầu người trong biệt thự xa lánh Trì Dao Dao nữa, vậy thì chị cũng có thể quanh minh chính đại làm đồ ngon cho Trì Dao Dao.

Trì Dao Dao là người rất biết cách mang lại giá trị cảm xúc, hoặc có lẽ do cô sống trong biệt thự quá cẩn trọng, đối với người dành cho cô thiện ý cô luôn không kìm được mà dùng thiện ý lớn hơn để báo đáp và níu giữ. Mỗi lần chị Trần làm món gì, Trì Dao Dao đều sẽ cười nói với chị là cực kỳ ngon, ngon không chịu được, khen đến mức chị Trần nở hoa trong lòng, tay vung xẻng cũng có lực hơn.

Lần này cũng vậy, Trì Dao Dao nghe thấy thực đơn tối nay, tự mình cầm lấy cán ô, sải bước đi vào phòng ăn trong biệt thự lớn, vừa đi vừa nói: "Đều là món tôi thích ăn, cảm ơn chị Trần, đúng lúc tôi đói đến mức bụng dính vào lưng rồi!"

Chị Trần quan sát biểu cảm của Vương Thúy Mai một chút, không phát hiện ra bất kỳ sự không vui hay không tán đồng nào trên nét mặt bà, lúc này mới nói: "Má Vương, má cũng vào ăn đi."

Vương Thúy Mai cảm ơn chị Trần: "Cô ăn chưa? Cùng ăn luôn?"

Chị Trần lắc đầu, mắt sáng lấp lánh, cười nói: "Tôi ăn rồi, hôm nay tôi ăn tôm nướng bơ tỏi và thịt viên hấp, lâu rồi không làm hai món này, thử làm một chút, ngày mai có thể làm cho cô Trì ăn."

Vương Thúy Mai ừ một tiếng, cũng đi vào trong biệt thự.

Trì Dao Dao đã bắt đầu ăn rồi, những món chị Trần báo thực ra chỉ là mấy món chính, trên bàn còn bày không ít món phụ và tráng miệng sau bữa ăn.

Món gà ăn mày của Vương Thúy Mai được bày ra trên mặt bàn, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt và màu sắc hấp dẫn, Trì Dao Dao ghé lại xem, cảm thán: "Chị Trần đúng là làm món gì cũng ngon."

Vương Thúy Mai gật đầu, Trì Dao Dao từ đầu bên kia bàn đưa cho bà một đĩa gan ngỗng áp chảo: "Má nếm thử xem?"

Vương Thúy Mai dù đến tận bây giờ vẫn không quen với mấy món ăn nước ngoài này, trong quan niệm của bà ăn cơm nhất định phải có cơm trắng và món xào, không cần nhiều, một hai món là được, một món mặn xào một món rau cải là xong, cho nên trên mặt bà theo bản năng lộ ra biểu cảm tránh còn không kịp, có chút khổ đại thù sâu nhìn đĩa gan ngỗng này.

"Tôi không thích." Bà trả lời thẳng thừng.

Trì Dao Dao bật cười, cô lấy lại đĩa gan ngỗng tự mình ăn một miếng.

Gan ngỗng thượng hạng gần như tan ngay trong miệng, tay nghề chị Trần không chê vào đâu được, gia vị nêm nếm vừa vặn, mỗi miếng đều là một sự hưởng thụ.

Hai người yên lặng ăn hết bàn thức ăn này, lại bỏ đĩa vào máy rửa bát.

Trì Dao Dao nhìn qua cửa sổ ra bên ngoài, mưa đã tạnh, vườn hoa được cắt tỉa gọn gàng dưới ánh nắng sau cơn mưa ánh lên màu vàng rực rỡ, cô khẽ nói: "Má Vương, thực ra chỉ cần căn biệt thự này không có Hoắc Minh Diệp, mọi thứ đều rất tươi đẹp, đúng không?"

Vương Thúy Mai đứng sau lưng cô, cất đôi găng tay vào trong tủ: "Cô muốn làm thế nào?"

Trì Dao Dao chống cằm, cảm thấy Vương Thúy Mai lúc hỏi câu này rất giống một con sói già đầu đàn đang chờ thời cơ hành động, mang theo sự đáng tin cậy và thuyết phục, dường như bà có nói ra điều gì cũng sẽ không khiến đối phương quá ngạc nhiên.

"Vẫn cần đợi thêm chút nữa." Trì Dao Dao khẽ nói.

Vương Thúy Mai không hỏi nhiều, bà sớm đã về phòng mình, gần như vừa chạm vào gối là ngủ ngay, mặc kệ bên ngoài xảy ra chuyện gì, chất lượng giấc ngủ của bà vẫn tốt như thường.

Ngày hôm sau bà bị tiếng ồn ào dưới lầu đánh thức, tiếng đồ sứ rơi xuống đất có sức xuyên thấu cực mạnh, vượt qua trần nhà truyền thẳng đến tai bà.

Vương Thúy Mai nhìn giờ, mới sáu giờ, trời bên ngoài mới tờ mờ sáng, cho dù là xuống ruộng làm việc cũng không chuộng đi sớm thế này.

Tiếp đó lại là tiếng hai cái đĩa rơi vỡ, Vương Thúy Mai không thể nhịn được nữa bèn đi xuống lầu.

Chỉ thấy dưới lầu đèn đuốc sáng trưng, tất cả đèn đều được bật lên, bên cạnh nhà bếp không gian mở mảnh vỡ thủy tinh của mấy chiếc ly cao cổ vương vãi khắp nơi, mà ngồi trên ghế sô pha chính giữa là một người phụ nữ.

Mái tóc dài hơi xoăn, khuôn mặt nhìn nghiêng tinh xảo, trong tay cô ta cầm chai rượu cả người nồng nặc mùi rượu, trên người khoác một bộ lễ phục đỏ rực chói mắt, trông như vừa từ bữa tiệc nào đó về.

"Đây là ai?" Vương Thúy Mai hỏi Nhị Nha trong đầu.

Nhị Nha nhắc nhở: "Nữ phụ độc ác cuốn sách nào cũng có đấy."

"Cô ta là Lê An Na?" Vương Thúy Mai nhớ lại nữ số hai trong thế giới này.

Nghe nói Lê An Na là thiên kim tiểu thư nhà hào môn nổi tiếng, tính tình bá đạo, lớn lên cùng Hoắc Minh Diệp từ nhỏ, thanh mai trúc mã, vốn dĩ nên cùng nhau bước vào lễ đường hôn nhân.

Nhưng Hoắc Minh Diệp lại yêu Trì Dao Dao trước khi họ đính hôn, vì thế Lê An Na khắp nơi nhắm vào Trì Dao Dao, bao gồm nhưng không giới hạn việc mua chuộc người làm trong biệt thự ngáng chân Trì Dao Dao, tạt rượu vào cô trong bữa tiệc, đẩy Trì Dao Dao xuống nước bên hồ, vân vân.

Hoắc Minh Diệp xưa nay bá đạo, duy ngã độc tôn, đối với Lê An Na cũng thường xuyên vừa quát vừa mắng, nhưng cô ta cứ như không có mặt mũi, cứ bám riết lấy Hoắc Minh Diệp không buông.

Lúc trước Vương Thúy Mai đọc xong chỉ thấy đầy đầu nghi hoặc, thậm chí nghi ngờ Lê An Na một cô gái đang yên đang lành có phải trúng tà rồi không, nếu không sao có thể chịu đựng được Hoắc Minh Diệp mà vẫn yêu hắn?

Dù chỉ mới gặp mặt một lần, Vương Thúy Mai cũng rất khó chịu với người này.

Nhìn Lê An Na đang say rượu, Vương Thúy Mai cau mày, cuối cùng vào phòng ôm hai cái chăn xuống, tránh cho Lê An Na ở đây bị lạnh cảm cúm.

Vương Thúy Mai không thích mùi rượu, thế là thuận tay cất luôn chai rượu đắt tiền trong tay cô ta vào bếp, sau đó dọn dẹp đống mảnh thủy tinh vỡ trên mặt đất.

Một hồi bận rộn xong đã là tám giờ, điện thoại trong biệt thự vang lên, là chị Trần hỏi Trì Dao Dao đã dậy chưa có cần bưng bữa sáng lên không, Vương Thúy Mai đáp một tiếng, tiện thể xin thêm một cốc nước mật ong.

Một lúc sau Trì Dao Dao đi từ trên lầu xuống, cô đã quen với việc thức dậy lúc tám giờ hai mươi mỗi sáng, sau khi ăn sáng xong liền bắt đầu buổi tập luyện buổi sáng hôm nay.

Cái chăn bông bật chỉ họa tiết song hỷ đỏ chót trên ghế sô pha dưới lầu quá mức bắt mắt, khiến cô nheo mắt lại, nhận ra có chút không bình thường.

Cô ở tầng ba, động tĩnh tầng một ngược lại không truyền lên tới đó.

"Có chuyện gì vậy?" Cô đi xuống bậc thang hỏi.

Vương Thúy Mai hất cằm: "Lê An Na, cô quen không?"

"Hả?" Trì Dao Dao đương nhiên quen cô ta, cô ghé lại nhìn một cái, không biết vì sao lại thả lỏng: "Cô ta à."

Dứt lời, cô đi đến bên bàn ăn, cầm lấy một miếng bánh mì mật ong đặc chế của chị Trần, thưởng thức dưới ánh nắng chiếu vào.

Chị Trần đại khái biết khẩu vị gần đây của Vương Thúy Mai đã thay đổi, sáng nay còn đặc biệt làm cho bà một bát hoành thánh nhỏ, tròn ba mươi hai cái, vô cùng hợp khẩu vị của bà.

"Khụ," Trì Dao Dao ăn xong bữa sáng kéo ghế quay về phía cô ta, có chút không vui nói: "Cô nói cái gì xấu cơ?"

Lê An Na đột ngột nghe thấy giọng nói quen thuộc, sự mờ mịt nơi đáy mắt vừa rồi tan biến sạch sẽ, lập tức lộ ra dáng vẻ thần thái sáng láng nhất của mình, có điều vì trong lúc ngủ tóc tai rối bù, mấy lọn tóc dựng đứng lên cao, ngược lại trông có chút nhếch nhác.

Đương nhiên, Lê An Na không biết, cô ta cảm thấy trạng thái của mình lúc này cực tốt, những lời cay nghiệt buột miệng thốt ra: "Không phải là do cô đắp cho tôi đấy chứ? Hèn gì xấu thế."

Vương Thúy Mai: "..."

Trì Dao Dao lườm Lê An Na một cái: "Không có gu thẩm mỹ."

Dứt lời, cô cũng quái gở nói: "Cô đến đây làm gì? Đến tìm Hoắc Minh Diệp? Ngại quá, anh ta không ở đây, trong biệt thự cũng không hoan nghênh cô."

Lê An Na sờ sờ tóc mình, đè mấy cọng tóc dựng đứng xuống, lúc này mới tính trước kỹ càng trả lời: "Tôi đương nhiên sẽ không ngu ngốc đến mức tìm Minh Diệp ở đây, tôi đến tìm cô."

Cô ta hất cằm: "Ra giá đi, bao nhiêu tiền mới chịu rời khỏi anh ấy."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc