Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bà Lão Khỏe Mạnh, Cân Cả Thế Giới Chương 3: Ăn Cơm Cho Đàng Hoàng.

Cài Đặt

Chương 3: Ăn Cơm Cho Đàng Hoàng.

Hoắc Minh Diệp mấy ngày sau đó đều không có cơ hội qua đây.

Trì Dao Dao nói đó là vì gần đây Hoắc gia đang tiến hành đại thanh trừng, có hoạt động gì quan trọng lắm, Hoắc Minh Diệp cũng phải bay đi khắp nơi, bận rộn đến mức chân không chạm đất.

Vương Thúy Mai nghe không hiểu, mỗi một từ ngữ chuyên môn nói trên tivi đối với bà đều xa lạ vô cùng, cho dù Trì Dao Dao giải thích cho bà cũng chẳng có tác dụng gì.

Nhưng không sao, việc này đối với bà cũng chẳng quan trọng, nhiệm vụ hàng đầu của bà bây giờ là giúp Trì Dao Dao dưỡng cho lại sức khỏe.

Khi bà đi ra tòa nhà bên ngoài lấy bữa trưa do đầu bếp nấu cho Trì Dao Dao, bà đã im lặng.

Thức ăn trong đĩa chỉ có rau xé nhỏ và mấy quả cà chua bi, lợn nhà bà ăn còn ngon hơn cái này, cho dù Trì Dao Dao có "ụm bò" một tiếng tức giận ăn hết ba đĩa thì chắc cũng chỉ được người ta khen một câu "tính bò bộc phát" mà thôi.

Thế là bà lườm đầu bếp một cái cháy mắt: "Cái này mà cũng gọi là cơm à?"

Bếp trưởng là một người phụ nữ mập mạp, cô ta có chút sợ sệt nhìn Vương Thúy Mai, dè dặt hỏi: "Không phải trước đây bà bảo chúng tôi làm thế này sao?"

Lúc này Vương Thúy Mai mới nhớ lại trong đầu, chút quan tâm duy nhất mà Trì Dao Dao nhận được ở đây dường như cũng đến từ người đầu bếp này.

Hồi đó đối phương được thuê về với tư cách là đầu bếp chính, tám hệ phái ẩm thực lớn không gì không giỏi, đang chuẩn bị trổ tài thì bị "Má Vương" gọi lại, yêu cầu cô làm cho Trì Dao Dao "bữa ăn dinh dưỡng". Bếp trưởng sau đó mấy lần có chút đau lòng cho Trì Dao Dao, cảm thấy cô ăn không ngon, lén lút thêm thức ăn cho cô hai lần, kết quả bị "Má Vương" phát hiện, nổi trận lôi đình còn trừ một tháng tiền lương.

Từ đó về sau, trong căn biệt thự này khắp nơi đều là những người tàng hình cúi đầu.

Đầu bếp, bảo mẫu, thợ làm vườn, tài xế, vệ sĩ, ai chẳng phải vì miếng cơm manh áo mới đến đây, so với nỗi dằn vặt mà Trì Dao Dao phải chịu đựng, bọn họ cũng có gia đình của mình phải lo, chỉ đành làm ngơ lương tâm thôi miên chính mình đừng đi đồng cảm với người giàu.

Vương Thúy Mai lại trầm mặc.

Hồi lâu sau bà mới nói: "Đi làm chút đồ ngon vào, loại dễ lên cân ấy. Trì Dao Dao cần ăn thịt."

Bếp trưởng kinh ngạc nhìn bà, thăm dò hỏi: "Là bữa này hay là từ nay về sau đều làm như vậy?"

Vương Thúy Mai nói: "Từ nay về sau đều làm như vậy."

Mắt bếp trưởng sáng lên, nhưng cũng phản ứng lại rất nhanh, dường như sợ bị Vương Thúy Mai phát hiện bèn vội vàng gật đầu: "Vâng vâng, chúng tôi đi làm ngay đây."

Ở nơi này, đồng cảm với Trì Dao Dao cũng là một cái sai.

Suốt ba ngày sau đó, Trì Dao Dao cuối cùng cũng được ăn no.

Đã rất lâu rồi cô không cảm nhận được dạ dày mình đầy đặn như thế này, trước đó những thứ cô ăn mỗi ngày dường như đều được cân đo đong đếm kỹ lưỡng, chỉ để cô có đủ dinh dưỡng duy trì sự sống cơ bản của cơ thể con người.

Ấn tượng của Hoắc Minh Diệp về Trì Dao Dao đa phần là yếu đuối dễ bắt nạt, nhưng ai mà ăn không đủ no thì cũng sẽ yếu đuối dễ bắt nạt như vậy thôi, sắc mặt trắng bệch, cô đâu phải sinh ra đã yếu đuối như vậy.

Giống như cô cũng không thích đi giày cao gót, bởi vì đi giày cao gót không thể làm việc, không thể chạy nhảy.

Cô không thể đi giày cao gót đi lại vội vàng giữa trường đại học rộng lớn của mình để kịp giờ học, cũng không thể đi giày cao gót đi làm thêm ở tiệm trà sữa mình đang nỗ lực lắc bình pha chế.

Nhưng bây giờ, cô có cả một tủ giày cao gót, đến từ các thương hiệu xa xỉ khác nhau, cao thấp không đều, đôi nào cũng lấp lánh ánh vàng, tỏa ra mùi tiền, nhưng cũng chỉ có giày cao gót mà thôi.

Giày cao gót dường như đã trở thành vật bất ly thân của cô, cô cần phải đi giày cao gót lên lầu xuống lầu, gõ ra những âm thanh lanh lảnh trên bậc thang đá cẩm thạch.

Má Vương trước kia đã huấn luyện đặc biệt cho cô, bà dạy cô một thục nữ thì nên đi đứng như thế nào, đồng thời phủ nhận tất cả thói quen đi lại trước đây của cô, dường như đến cả việc cô đi bộ cũng là sai lầm.

Chỉ khi cô trở nên tao nhã, biết đi từ từ hoặc đi bước nhỏ nhanh nhẹn mới nhận được lời khen ngợi.

"Bây giờ cô rất giống một vị thục nữ sẽ được Hoắc tiên sinh yêu thích rồi, nhưng vẫn chưa đủ, cô bây giờ vẫn chưa xứng với cậu ấy."

Câu nói này Trì Dao Dao ấn tượng sâu sắc nhất, mấy chữ "Cô vẫn chưa xứng với cậu ấy" lại càng là câu cửa miệng.

Lúc đầu cô khinh thường nghĩ cô dựa vào đâu mà phải đi xứng với hắn chứ.

Sau đó dường như cô đã thỏa hiệp, chỉ biết tê liệt suy nghĩ, rốt cuộc cô phải làm đến mức độ nào mới có thể xứng với hắn.

Trì Dao Dao xiên miếng thịt bò trong bát đưa vào miệng, nhai ngấu nghiến, nghĩ đến đây cô không nhịn được ngẩng đầu nhìn Vương Thúy Mai đang ngồi ở đầu kia bàn ăn ăn uống như gió cuốn mây tan.

Hai mặn một canh, đều là những món xào gia đình bình thường nhất, Vương Thúy Mai ăn ngon lành, không hề có chút lễ nghi cổ hủ nào của ngày thường, còn rung rung cái chân đang gác chéo.

Cũng là hai ngày trước, lúc Trì Dao Dao nghỉ ngơi xong chuẩn bị xuống giường, Vương Thúy Mai đi vào phòng để quần áo của cô nhìn một vòng, sau đó ánh mắt phức tạp và ghét bỏ đi ra, một lát sau ném đôi dép lê cao gót của cô ra ngoài, đổi thành một đôi dép bông màu đỏ chót.

Là cái loại màu đỏ hỉ khí nhất, bên trên có một vòng lông thỏ mềm mại, trên mặt dép còn thêu hoa trắng đỏ.

Đây là thứ tuyệt đối sẽ không xuất hiện trong biệt thự, bởi vì Hoắc Minh Diệp không thích màu sắc chói mắt như vậy, hắn thích những gam màu đơn giản đen trắng xám, cho dù giày cao gót của Trì Dao Dao có lấp lánh đến đâu thì cũng vẫn phải phối hợp với tông màu tổng thể của biệt thự.

Đôi dép lạc quẻ này quê mùa đến lạ lùng, có thể lọt vào bảng xếp hạng mười đôi giày xấu nhất, Vương Thúy Mai lại hùng hồn nói: "Cô đi cái này đi."

Trì Dao Dao không nhịn được gật đầu như gà mổ thóc, nói với bà: "Cái này đẹp thật đấy."

Mắt Vương Thúy Mai lập tức sáng lên: "Trên đời này cô gái trẻ có gu thẩm mỹ như cô không nhiều đâu."

Cho dù là bây giờ Trì Dao Dao vẫn nâng niu đi đôi dép lê này.

Vương Thúy Mai cảm thấy Trì Dao Dao là một cô bé đáng thương, chính là kiểu đáng thương đến mức khiến người ta nghi ngờ có phải kiếp trước giết người phóng hỏa nên kiếp này mới phải chịu đựng nỗi đau khổ này hay không.

Khi Vương Thúy Mai biết được học lực của Trì Dao Dao thì chỉ cảm thấy quá đáng tiếc.

Trong lòng bà Trì Dao Dao rất giỏi, cha mẹ mất sớm phải sống một mình, nỗ lực học tập, thành tích luôn đứng đầu, còn thi đỗ vào trường đại học trọng điểm, đặt ở trong thôn bà thì đó chính là chim phượng hoàng bay ra từ ổ gà.

Trong thôn khó khăn lắm mới có được một sinh viên đại học, nếu là con gái cháu gái của bà và các chị em già có được tiền đồ này, bọn họ nhất định sẽ treo đèn kết hoa ăn mừng.

Nhưng ở đây, Trì Dao Dao dường như chẳng là gì cả, học lực của cô, nỗ lực của cô trong mắt Hoắc Minh Diệp không đáng một xu, thế là Vương Thúy Mai hỏi Nhị Nha, tại sao?

Nhị Nha là một hệ thống mới xuất xưởng, thiết lập ban đầu như thế nào quyết định cách nó tư duy, nhưng chuyện mấy hôm trước Vương Thúy Mai đánh Hoắc Minh Diệp khiến nó rất hoang mang, phát hiện dữ liệu trong đầu mình và thực tế không giống nhau lắm, mã nguồn cơ bản hơi xung đột, cho nên nói chuyện có chút không chắc chắn: "Chắc là vì những thứ Trì Dao Dao nỗ lực mười mấy năm vẫn chưa bằng vạch xuất phát của Hoắc Minh Diệp? Cho nên hắn cảm thấy, hắn bao nuôi Trì Dao Dao thì thật ra Trì Dao Dao nên trộm vui mừng mới phải?"

"Đánh rắm!” Vương Thúy Mai lớn tiếng phản bác, "Hắn biết khi nào bắp chín không? Hắn biết giá hạt giống mỗi năm không? Hắn phân biệt được ngũ cốc hoa màu không? Hắn biết xới đất thế nào không? Thế thì tôi cũng có thể nói tôi cảm thấy hắn rất thiếu hiểu biết. Hắn mà đầu thai vào hoàn cảnh như Trì Dao Dao, chưa chắc đã giỏi giang bằng Trì Dao Dao đâu."

Nhị Nha theo bản năng nói: "Nhưng mấy cái đó hắn muốn học thì dễ như trở bàn tay mà."

Vương Thúy Mai nói: "Nếu cho Trì Dao Dao điều kiện như hắn, thì mấy thứ hắn học kia đối với Trì Dao Dao mà nói chưa biết chừng cũng dễ như trở bàn tay đấy, làm bộ làm tịch cho ai xem chứ."

Nhị Nha bị khí thế của bà dọa sợ, nhỏ giọng nói: "Tôi thấy bà nói cũng đúng?"

Tinh một tiếng, Nhị Nha lại không nói gì nữa, trong đầu Vương Thúy Mai vang lên một tiếng máy móc: "Hệ thống đang tự kiểm tra."

Bà nghe không hiểu là ý gì, thế là lười quan tâm, dù sao Nhị Nha là một hệ thống máy móc thì có thể xảy ra vấn đề lớn gì được chứ.

Bà chuyển tầm mắt lên người Trì Dao Dao đang ở trong phòng tập gym, mấy ngày nay cơ thể Trì Dao Dao rõ ràng đã được dưỡng tốt lên rất nhiều, cả người da dẻ đều trắng hồng.

Thật ra Vương Thúy Mai không biết mấy thứ trong phòng tập gym này là gì, theo kinh nghiệm của bà, lúc vung cái bừa đi cấy mạ là lúc rèn luyện thân thể tốt nhất, bà làm nông cả đời, ăn to nói lớn, xưa nay không ốm đau bệnh tật gì, lại còn khỏe mạnh cường tráng.

Nhưng điều kiện ở đây không cho phép, bà cũng không thể cuốc cho Trì Dao Dao một mảnh đất để trồng trọt được, có điều sau khi Nhị Nha nhắc nhở bà ở đây có phòng tập gym, bà soi mói một hồi cảm thấy cũng tạm chấp nhận được.

Thế là Trì Dao Dao bắt đầu từ ba ngày trước mỗi ngày đều phải tập luyện hai tiếng trong phòng tập gym.

Lúc đầu Trì Dao Dao còn có chút không chịu nổi, nhưng cô cũng là người quật cường, cứ thế kiên trì tiếp tục, cô rất trân trọng cơ hội có thể làm bản thân lớn mạnh hơn này, sẽ chẳng có ai thích mình cứ mãi trong bộ dạng yếu ớt trước gió, mấy ngày nay cô thậm chí cảm thấy mình dường như đã sống lại rồi.

Sự biến mất của Hoắc Minh Diệp trong khoảng thời gian này đã cho Vương Thúy Mai điều kiện để bồi dưỡng Trì Dao Dao, chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, Trì Dao Dao dưới chế độ ăn uống và tập luyện bình thường đã trở nên hồng hào, tinh thần phấn chấn.

Vương Thúy Mai cũng đại khái nắm rõ được những người trong nhà họ Hoắc, trong căn biệt thự to lớn này chỉ có bà và Trì Dao Dao hai người ở, trong căn biệt thự nhỏ cách đó không xa bên ngoài còn có tám vệ sĩ, một đội đầu bếp, thợ làm vườn bảo mẫu bảy người.

Nhưng bởi vì Trì Dao Dao rất ít có cơ hội ra ngoài, cộng thêm chỉ cần cô ở đây đều sẽ thể hiện ra trạng thái cả người không có sức lực, buồn bực ở trong biệt thự không ra ngoài, các vệ sĩ cơ bản không đi tuần tra, nhiệm vụ mỗi ngày vẫn là duy trì an ninh cho biệt thự, thời gian làm việc vô cùng linh hoạt thoải mái.

Yêu cầu Hoắc Minh Diệp đưa ra cho nhân viên làm thuê trong biệt thự là phát hiện Trì Dao Dao có điểm bất thường báo cho hắn sẽ được tiền thưởng, Vương Thúy Mai đếm lại một lượt những tình tiết ít ỏi còn nhớ được trong đầu, thật ra mấy lần Trì Dao Dao bỏ trốn, không có ai báo cáo cả.

Cả cái biệt thự không có ai bán đứng Trì Dao Dao, bảo vệ cho dù phát hiện Trì Dao Dao bỏ trốn cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, bếp trưởng cho dù biết cơm canh đưa đến hôm đó không ai động vào cũng không nói một lời, bọn họ đều giống như ngày thường giữ im lặng làm phông nền, cuối cùng là nguyên thân của cơ thể này phát hiện sau đó báo cáo cho Hoắc Minh Diệp.

Vương Thúy Mai không biết đây là do bọn họ trỗi dậy lương tâm hay là do cốt truyện sai khiến đám nhân vật nền này lúc Trì Dao Dao bỏ trốn thì không được nói chuyện, nhưng bà cảm thấy chị Trần béo chắc chắn là cố ý không nói.

Thời gian này người bà tiếp xúc nhiều nhất chính là chị Trần béo này, là một người rất tốt.

Vương Thúy Mai gọi Nhị Nha hai lần trong đầu, nhưng kể từ hôm Nhị Nha nói hệ thống tự kiểm tra thì dường như không gọi được nữa, bà đối với mấy loại sản phẩm công nghệ cao này luôn có chút cảm giác mờ mịt, cũng giống như cái tivi cũ kỹ nhà bà vậy, hơi tí là giở chứng, bạn còn chẳng biết vấn đề nằm ở đâu.

Trong phòng Trì Dao Dao đang ngồi uống trà ngoài ban công, nhìn thấy bà thì nở nụ cười: "Má Vương má đến rồi ạ?"

Vương Thúy Mai không nói một lời lục tìm trong phòng cô ra một bộ đồ thể thao ném cho cô: "Thay vào, đi theo tôi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc