Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bà Lão Khỏe Mạnh, Cân Cả Thế Giới Chương 12: Ánh Mắt Hung Ác.

Cài Đặt

Chương 12: Ánh Mắt Hung Ác.

Ý thức thế giới có lẽ vẫn cực kỳ thiên vị Hoắc Minh Diệp, cho dù kế hoạch bắt cóc thất bại, trong lần đấu thầu thứ hai hai ngày sau, hắn vẫn thắng.

Lý do thắng chỉ đơn giản là nhà họ Lê vừa trải qua một vụ bắt cóc ầm ĩ khắp thành phố, ảnh hưởng không tốt, còn Ngân Thái của nhà họ Hoắc lại có danh tiếng tốt, làm ăn đàng hoàng, tỏ ra khiêm tốn và vững vàng hơn một chút.

Loanh quanh một hồi, Hoắc Minh Diệp vẫn được lợi từ vụ bắt cóc này.

【Đúng, nhưng hắn sẽ không cười mãi đâu, tôi cũng sẽ không thất bại mãi.】

Trì Dao Dao lúc này mới cười lên: "Lê An Na không sao."

Vương Thúy Mai nói: "Vừa nãy là cô đang an ủi cô ta đấy à?"

Trì Dao Dao lập tức chối: "Con làm gì có, con chỉ sợ cô ta dễ dàng bị mài mòn nhuệ khí thôi."

Vương Thúy Mai lắc đầu: "Tôi thấy cô đang mạnh miệng đấy."

Trì Dao Dao lầm bầm: "Con không có thật mà."

Vương Thúy Mai không nói nhiều, bà chỉ cúi đầu đeo găng tay vào.

Mấy hôm nay bà rảnh rỗi không có việc gì làm bèn cùng Trì Dao Dao vào phòng tập gym mấy ngày, miễn cưỡng học được cách sử dụng vài loại máy móc. Trong quan niệm của bà người không làm việc xương cốt sẽ rệu rã, cũng sẽ trở nên không có sức lực, bà không thích kiểu phòng tập gym này, nhưng xuất phát từ lời mời nhiệt tình của Trì Dao Dao, vẫn quyết định tập thể dục cùng cô.

Trong phòng tập gym chỉ còn lại tiếng vận động của hai người, Nhị Nha nhân cơ hội báo cáo hành tung của Hoắc Minh Diệp cho Vương Thúy Mai, hào hứng nói: "Hắn giành được gói thầu Lam Loan xong liền chạy đến trước mặt bố hắn khoe khoang rồi."

Vương Thúy Mai: "?"

"Tại sao hắn phải đến trước mặt bố hắn khoe khoang?" Bà ngơ ngác hỏi.

"Chủ nhân à, không phải bà đã đọc thuộc lòng cốt truyện cuốn sách này rồi sao?" Nhị Nha hỏi: "Chẳng lẽ bà không biết thân thế của Hoắc Minh Diệp?"

Vương Thúy Mai lắc đầu: "Tôi rảnh đâu mà nhớ cái này làm gì?"

Cuốn sách "Truy Yêu 99 Lần, Cô Vợ Nhỏ Mê Người Của Tôi" này vừa dài vừa dở, riêng số chữ đã lên đến cả triệu, đoạn đầu Vương Thúy Mai còn đọc kỹ, đoạn sau đọc thấy phiền toàn lướt qua, miễn cưỡng nhớ được mỗi tình tiết xảy ra chuyện gì là tốt lắm rồi, mấy hôm trước có thể suy luận ra chuyện bắt cóc Lê An Na là do Hoắc Minh Diệp làm đã là biểu hiện xuất thần rồi. Còn về thân thế của Hoắc Minh Diệp, bà nhìn thấy ba chữ "Hoắc Minh Diệp" nhiều thêm mấy lần còn thấy phiền, làm gì có chuyện đọc kỹ.

Thế là Nhị Nha giải thích: "Hoắc Minh Diệp là con riêng của nhà họ Hoắc, từ nhỏ đã có một người chị gái đè đầu cưỡi cổ, hắn không được coi trọng, chỉ có thể nơm nớp lo sợ sống trong nhà, nhưng chị gái Lục Minh Khải của hắn đột ngột qua đời năm hắn mười lăm tuổi, chỉ để lại một đứa con gái hai tuổi cùng họ, vốn dĩ hắn tưởng mình như vậy là có thể thượng vị, nhưng mẹ của chị hắn dứt khoát yêu cầu bố hắn trao quyền thừa kế cho cháu gái nhỏ của mình, đồng thời lập tức đổi họ Lục theo họ bà sang họ Hoắc, đảm bảo tính hợp lý của quyền thừa kế. Bố Hoắc là một nhân vật ở rể, sau này mới từ từ tước đoạt một phần tài sản của nhà họ Lục, phất lên nhờ vợ, nhưng vẫn không dám dễ dàng trở mặt, nghĩ rằng Hoắc Hy Hòa dù sao cũng là máu mủ của mình, để con bé làm người thừa kế cũng được."

"Có bà ngoại chống lưng, Hoắc Hy Hòa lớn lên ở nhà họ Hoắc đến năm bảy tuổi thì bà ngoại qua đời. Hoắc Minh Diệp để tỏ ra mình vô hại, đã giả vờ trước mặt bà mười bảy năm từ khi được đón về, cuối cùng cũng lộ bộ mặt thật. Hắn không chỉ hận Lục Minh Khải và mẹ của Lục Minh Khải, mà còn hận cả bố hắn thế mà lại không đứng về phía hắn, phớt lờ hắn, sỉ nhục hắn, thế là sau khi nắm đại quyền trong tay đã tặng cho bố hắn không ít phụ nữ, thành công khiến bố hắn bị trúng gió, mỗi lần bản thân làm được thành tích gì đều phải chạy sang bên đó khoe khoang một chút."

Vương Thúy Mai: "..."

"Hắn có phải đầu óc có vấn đề không?" Bà hỏi: "Không ai cảm thấy đầu óc hắn có bệnh à?"

Nhị Nha trả lời: "Bà không hiểu đâu, cái này gọi là văn học 'con trai vĩnh viễn không dám nhìn thẳng vào mắt cha, trong mắt con trai họ là vua tôi là kẻ thù là anh em, duy chỉ không phải là cha con', hồi trước thịnh hành lắm. Người ta cứ thích cái kiểu con trai và bố yêu nhau lắm cắn nhau đau, đồng bệnh tương liên thế này đấy."

Vương Thúy Mai: "???"

Trên mặt bà cụ sáu mươi lăm tuổi lộ ra biểu cảm ghê tởm, bà không hiểu, nhưng vô cùng chấn động, đồng thời thấy may mắn vì mình không lên mạng, nếu không chắc nôn hết cả cơm từ hôm qua ra mất.

Nhưng bà đã nắm bắt được một nhân vật then chốt trong đoạn cốt truyện này: "Vậy còn Lục Hy Hòa đâu?"

"Cô bé mất mẹ rồi lại mất bà ngoại khi còn quá nhỏ, sau này Hoắc Minh Diệp cảm thấy cô bé không có mối đe dọa gì nên cứ thả rông nuôi, nhưng để thể hiện sự khoan dung độ lượng của mình với bên ngoài thì lại cho cô bé học trường tốt nhất, cho cô bé tài nguyên giáo dục tốt nhất, nhưng lại lén phái người giám sát nhất cử nhất động của cô bé, tâng bốc cô bé đến mức hành vi kiêu ngạo không biết trời cao đất dày, ngày nào cũng không trốn học thì đánh nhau, còn mắng giáo viên mấy lần."

Trong lòng Vương Thúy Mai đã có tính toán, bà gật đầu.

Nhị Nha tò mò hỏi: "Bà có cảm động vì thân thế đáng thương của Hoắc Minh Diệp không?"

Vương Thúy Mai: "... Đáng thương? Hắn có gì mà đáng thương?"

"Từ nhỏ đã cẩn thận dè dặt nơm nớp lo sợ, tài sản không có phần của hắn, hắn còn phải sống nhẫn nhục, độc giả bên ngoài sách đều cảm thấy hắn rất đáng thương. Nhưng may mà có Trì Dao Dao chữa lành cho hắn."

"Bố hắn cũng chỉ là một kẻ ở rể, hắn dựa vào đâu mà cảm thấy tài sản phải cho hắn? Sống nhẫn nhục? Mẹ của Lục Minh Khải mắng hắn hay đánh hắn à?" Ánh mắt Vương Thúy Mai sắc bén nói: "Loại chuyện này ở nông thôn gọi là 'ăn tuyệt hộ' (*), nhưng ít nhất ở nông thôn người ta còn cần chút thể diện, sợ bị nước bọt dìm chết, nhà bọn họ thì một chút cũng không sợ."

(Ăn tuyệt hộ: Chỉ việc họ hàng hoặc người ngoài chiếm đoạt tài sản của gia đình không có người nối dõi tông đường - thường là gia đình chỉ có con gái hoặc con cái chết sớm).

Mẹ của Lục Minh Khải ngoài việc lạnh nhạt với Hoắc Minh Diệp và lười quan tâm ra, chưa từng làm bất cứ điều gì, còn khoan dung hơn phần lớn mẹ kế.

"Thế thì sao?" Vương Thúy Mai dừng máy chạy bộ, hỏi ngược lại: "Những trải nghiệm gọi là 'bi thảm' này của hắn, có liên quan gì đến Trì Dao Dao? Dựa vào đâu mà bắt Trì Dao Dao đi chữa lành cho hắn?"

Nhị Nha suy nghĩ một lát, đọc lên những bình luận của độc giả về hắn: "Cho nên hắn kìm nén, hắn đau khổ, hắn phẫn nộ, một người kiêu ngạo như hắn trải qua những chuyện này thì tính cách cố chấp tàn nhẫn gần như là điều chắc chắn, hắn cần một dòng suối ngọt có thể an ủi nội tâm hắn, và Trì Dao Dao chính là dòng suối ngọt đó, là hương thơm dịu dàng ẩn sau sự tàn nhẫn của hắn, bọn họ chính là trời sinh một cặp!"

Vương Thúy Mai: "..."

Vương Thúy Mai há miệng, định nói thêm gì đó để mỉa mai, nhưng cuối cùng phát hiện bị hạn chế bởi trình độ văn hóa của mình không thể diễn đạt chính xác được, chỉ phát ra một tiếng cười lạnh vang vọng khắp phòng.

Tiếng cười lạnh của bà dọa Trì Dao Dao giật mình, tò mò hỏi: "Sao thế ạ? Má Vương?"

Vương Thúy Mai thuận miệng giải thích: "Không có gì, nghe được tin tức xã hội tào lao thôi."

Trì Dao Dao gật đầu, dễ dàng tin ngay, lại tiếp tục khổ sở tập cardio trên máy chạy bộ.

Nhị Nha lầm bầm: "Đây không phải tôi nói, là độc giả của cuốn sách này nói đấy."

Vương Thúy Mai nhạt giọng nói: "Ta thấy mi đọc cũng vui vẻ lắm mà."

Nhị Nha chột dạ huýt sáo, ở cùng Trì Dao Dao và Vương Thúy Mai lâu rồi, nó dường như cũng hiểu được hành vi thỉnh thoảng muốn nói hoặc làm chuyện gì đó tào lao để xem phản ứng của Vương Thúy Mai của Trì Dao Dao, giống như việc Trì Dao Dao mời Vương Thúy Mai ăn gan ngỗng vậy.

Đúng là rất thú vị.

Hai ngày nay giành được dự án Lam Loan, Hoắc Minh Diệp có thể nói là gió xuân phơi phới, suốt ngày tiệc tùng xã giao, nhưng hắn cũng không quên chuyện của đám người Triệu Phi.

Nhị Nha rảnh rỗi không có việc gì làm bèn giám sát nhất cử nhất động bên phía hắn, khi hắn sai trợ lý liên lạc với đám người Triệu Phi, nó liền đồng bộ chuyển tiếp cho Vương Thúy Mai.

Lúc đó Vương Thúy Mai đang cùng Trì Dao Dao ra ngoài xem đất trống, thời gian này hai người rảnh rỗi không có việc gì định về quê thầu một mảnh ruộng để trồng trọt, đây cũng coi như tìm niềm vui trong đau khổ, là bất ngờ hiếm hoi mà Trì Dao Dao có thể tạo ra cho Vương Thúy Mai.

Đất ở đây đều là đất đen, thổ nhưỡng màu mỡ, trồng gì sống nấy, Vương Thúy Mai vô cùng hài lòng, Trì Dao Dao cũng lần đầu tiên xuống ruộng cấy mạ cùng bà nửa tiếng đồng hồ, bây giờ là lúc gieo mạ vụ thu, vài tháng nữa là có thể mọc lên một cánh đồng lúa xinh đẹp.

Đợi khi hai người lên bờ ruộng nghỉ ngơi, chiếc điện thoại Vương Thúy Mai để trong túi vang lên, là điện thoại cục gạch dành cho người già, tiếng chuông rất lớn, bà lấy ra xem, rồi bắt máy.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói hung dữ và tuyệt vọng của Triệu Phi, giống như con thú bị dồn vào đường cùng: "Má Chu! Bà và Hoắc Minh Diệp thế mà dám lừa bọn tao!"

Biểu cảm trên mặt Vương Thúy Mai rất bình tĩnh, bà chỉ chậm rãi nói: "Tôi đã nói từ sớm rồi, Hoắc tổng sẽ cho các cậu một nơi đi chốn về tử tế, nhưng tôi cũng đâu có đảm bảo nơi đi chốn về tử tế này là ở đâu, đúng không?"

"Bọn mày muốn giết người diệt khẩu đúng không? Được, chúng ta cứ xem ai tàn nhẫn hơn." Triệu Phi thở hổn hển, đe dọa: "Mày tưởng bọn tao không tìm được Hoắc Minh Diệp đang ở đâu à? Chuyện hắn bắt cóc thiên kim tiểu thư nhà họ Lê mà truyền ra ngoài, hắn cũng sớm muộn gì cũng thân bại danh liệt!"

Vương Thúy Mai cười lên: "Cậu cảm thấy, có người sẽ tin các cậu sao? Các cậu có bằng chứng chứng minh không? Hay là hôm nay đặc biệt đến để ghi âm? Từ đầu đến cuối không hề xuất hiện giọng nói của Hoắc tổng, ai có thể chứng minh đây là sự thật? Mà không phải là các cậu tùy tiện tìm một bà già thông đồng làm giả ghi âm chứ?"

Dứt lời, bà cúp điện thoại.

Trì Dao Dao ở bên cạnh ngay khi nghe thấy lời bà sắc mặt đã trở nên nghiêm trọng, Vương Thúy Mai đứng dậy nói: "Chúng ta về biệt thự trước đã."

Trì Dao Dao gật đầu: "Vâng."

Hai người rất nhanh đã quay lại biệt thự, an ninh bên trong biệt thự rất tốt, người thường khó lòng vào được, khi đi ngang qua cổng khu biệt thự, Vương Thúy Mai liếc nhìn ra ngoài cửa sổ xe, không nói gì.

Một ánh mắt hung ác kín đáo phóng tới từ đống cỏ khô bên cạnh, đang khóa chặt lấy biển số xe và hướng chiếc xe của các cô rời đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc