Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bà Lão Khỏe Mạnh, Cân Cả Thế Giới Chương 1: Đánh Ngã Dễ Như Trở Bàn Tay.

Cài Đặt

Chương 1: Đánh Ngã Dễ Như Trở Bàn Tay.

Vương Thúy Mai vẫn luôn suy nghĩ, một người phải rảnh rỗi đến mức nào mới đi trêu chọc một bà già sáu mươi lăm tuổi.

Bà nhìn một khoảng trước mặt mình, nhìn thấy cái giường, chăn đệm, tủ đầu giường mà bà không gọi tên được chất liệu, tiếp đó là tường, bức tường trắng phau, bột trét tường được gạt phẳng phiu sạch sẽ, không phải thợ thầy năm mươi năm kinh nghiệm tuyệt đối không làm ra được loại tay nghề này.

Cả căn phòng được ánh mặt trời chiếu vào rất sáng sủa, thậm chí có thể nói là hơi chói mắt.

Vương Thúy Mai cũng có nhà, nhưng căn nhà tự xây cũ kỹ của bà là do cha mẹ để lại, hướng nhà không tốt, chỉ có đi ra khỏi cửa nhà mới nhìn thấy được ánh mặt trời tốt như thế này. Hồi nhỏ bà ngủ ở tầng một, tối đen như mực, lớn lên ngủ ở tầng hai, cũng chỉ có đến lúc hoàng hôn mới có thể có vài tia nắng nhảy vào trong đó.

Bà lại nhìn bản thân mình.

Một bộ váy áo kỳ lạ, chất vải rất tốt, vải màu đen trắng, trên chân còn đi một đôi giày da nhỏ.

Cả đời bà chưa từng đi loại giày này, người lớn lên từ trong đất bùn, còn phải xuống ruộng làm việc, giày giải phóng dễ đi, ủng đi mưa cũng dễ đi, sau khi bà năm mươi tuổi thì không còn chạy theo mốt nữa, một đôi dép lê nhựa trong màu đỏ to bự có thể đi mười năm.

Bộ dạng này của bà mà để mấy bà chị em già nhìn thấy, không biết chừng sẽ cười bà ra cái dạng gì nữa.

Nhưng bà không thể cởi, cũng không thể động đậy, cơ thể bà cứng đờ giống như lúc bà nội thằng Nhị Béo hàng xóm bị trúng gió vậy, chỉ có thể đứng quy củ ngay ngắn bên cạnh giường, sau đó từ trên cao nhìn xuống đánh giá người không nhìn rõ mặt ở trên giường.

Vương Thúy Mai không phải là người có thể ngồi yên, sau khi phát hiện mình không bị trúng gió, đầu óc vẫn còn rất tỉnh táo thì bà bắt đầu linh hoạt hẳn lên, nhịn không được dùng đôi mắt duy nhất còn có thể chuyển động trái phải để quan sát khắp nơi.

Người trên giường hơi cựa mình một chút, cuối cùng cũng lộ ra một lọn tóc.

Màu đen, giống như gấm vóc, ngay sau đó, cô gái trên giường khó chịu lật người lại, lộ ra một khuôn mặt trắng bệch.

Vương Thúy Mai trợn to hai mắt.

Cô gái này lớn lên giống hệt con gái bà!

Ngay lập tức bà lại vội vàng lắc đầu trong lòng.

Không đúng.

Con gái bà không trắng trẻo như cô gái này, cũng không gầy yếu như cô ấy.

Con gái bà càng không thể nào nằm trong căn phòng tinh xảo như thế này.

Thế nhưng Vương Thúy Mai vừa nãy còn đang vô công rồi nghề thì lúc này trong lòng lại rối bời, bà có chút sốt ruột cố gắng liếc mắt về phía giường, muốn nhìn thêm vài lần, đôi mắt sắp nheo lại thành mắt ếch cũng không chịu bỏ cuộc.

Cô gái mở mắt ra, trong đôi mắt như ngập nước tràn đầy sự luống cuống và bất lực, cô quay đầu nhìn về phía Vương Thúy Mai đang đứng bên giường, run rẩy vươn tay về phía bà: "Má Vương, con muốn xin ly nước..."

Trong lòng Vương Thúy Mai đang nghĩ ngợi nên không nghe rõ mấy chữ phía trước của cô, chỉ nghe thấy cô gọi "Má", bà buột miệng đáp: "Được, để má rót cho con."

Cô gái sửng sốt, dường như không dám tin Má Vương bình thường vốn khá lạnh nhạt với cô sao lại đồng ý yêu cầu của cô dễ dàng như vậy.

Lúc Vương Thúy Mai đi rót nước mới phản ứng lại là mình có thể cử động rồi.

Ấm trà trên bàn chạm vào mát lạnh, đặt trong bàn tay đầy vết chai của bà lại càng giống như sắp tan chảy ra vậy.

Vương Thúy Mai lại không có thời gian chú ý đến chất liệu, bà chỉ đột nhiên phát hiện cơ thể này vẫn là cơ thể của chính mình, tinh lực dồi dào, sức lực cũng lớn, điều này làm bà thở phào nhẹ nhõm. Vừa nãy không nhìn thấy nửa người dưới của mình, bà còn tưởng mình cũng biến thành bộ dạng giống cô gái kia, thế thì sau này bà xuống ruộng làm việc kiểu gì đây.

Vương Thúy Mai đưa nước cho cô gái nằm trên giường, cô gái nhận lấy rồi nói một tiếng cảm ơn, sau đó uống hết nước một cách rất nhã nhặn.

Vương Thúy Mai quan sát cô, nhìn mãi nhìn mãi, đột nhiên phát hiện cô gái không cử động nữa, tất cả mọi thứ xung quanh đều bất động, ngay sau đó có một quả cầu nhỏ màu xanh lam không biết bay từ đâu tới, lơ lửng trước mặt bà.

"Xin chào bà Vương Thúy Mai đáng kính, chúc mừng bà đã được chọn làm người may mắn, trở thành chủ nhân của Hệ thống Nghịch thiên cải mệnh. Tôi sẽ trở thành quản gia của bà trong hành trình sắp tới, giải đáp thắc mắc và hướng dẫn cho bà."

Quả cầu nhỏ bay qua bay lại trước mặt Vương Thúy Mai như một con ruồi, bà giơ tay chộp một cái nhưng không bắt được, cũng không nói gì.

Quả cầu nhỏ nói tiếp: "Chào mừng ngài đến với thế giới 《Truy Yêu 99 Lần, Cô Vợ Nhỏ Mê Người Của Tôi》, người trước mặt ngài chính là nữ chính Trì Dao Dao, tiếp theo cô ấy sẽ phải đối mặt với nam chính đang giận đùng đùng, bị hắn đơn phương triển khai một màn chất vấn và đánh đập xem 'Rốt cuộc em có yêu tôi không, có yêu tôi không', xin ngài hãy giúp cô ấy bình an vượt qua cửa ải này."

Vương Thúy Mai chỉ cảm thấy trong đầu mình mạc danh kỳ diệu có thêm một đống chữ, nhìn cũng nhìn không rõ. Bà từng được đi học lớp xóa mù chữ nhưng cũng mười mấy năm rồi không đọc sách viết chữ, chỉ cảm thấy chóng mặt.

Bà trầm ngâm một lát, đột nhiên hỏi: "Tôi không làm thì sao?"

Mấy cái khác nghe không hiểu, nhưng lời quả cầu nhỏ nói thì bà hiểu, chính là bảo bà làm công cho nó chứ gì, ưu điểm lớn nhất để Vương Thúy Mai có thể quét ngang ngàn quân trong thôn chính là bà không bao giờ chịu thiệt.

Bây giờ đâu phải thời còn địa chủ nữa.

Làm công sao có thể không nhắc đến thù lao.

Không nhắc đến nghĩa là bà có thể không làm.

"Không làm thì ngài có thể sẽ không nhận được phần thưởng đâu ạ," Quả cầu nhỏ có chút tiếc nuối nói: "Không phải ngài vẫn luôn muốn gặp lại con gái mình sao?"

Vương Thúy Mai khựng lại: "Ý mi là mi có thể làm được?"

Quả cầu nhỏ lắc lư trước mặt bà: "Được chứ, chỉ cần ngài hoàn thành nhiệm vụ, tôi có thể cho ngài gặp lại con gái."

Vương Thúy Mai nắm chặt nắm đấm, tay trái đập vào lòng bàn tay phải, nói chắc nịch: "Làm."

Quả cầu nhỏ lập tức hớn hở nói: "Vậy thì tốt quá, ngài có thể đặt cho tôi một cái tên."

Vương Thúy Mai: "Vậy mi tên là Cẩu Đản đi."

Cẩu Đản: "..."

Nó cố gắng giữ thái độ tốt hỏi: "Chủ nhân, tôi là con gái, có thể có cái tên nào nghe hay hơn chút không?"

Vương Thúy Mai: "Vậy gọi là Nhị Nha." (Nhị Nha: Bé Hai/Cái Hai - tên thường gọi ở nông thôn)

Nhị Nha: "..."

Thấy nó không nói gì, Vương Thúy Mai trở nên khó hiểu: "Tên này không hay à? Hay thế còn gì, con chó nhà tôi cũng tên là Nhị Nha."

Nhị Nha: "..."

Nhị Nha quyết định không khiêu chiến khả năng đặt tên của bà lão trước mặt nữa, rốt cuộc ai biết được bỏ lỡ cái tên Nhị Nha này thì về sau nó còn bị gọi bằng cái tên khó nghe nào hơn nữa.

"Vì là lần đầu tiên ngài đến thế giới này, chúng tôi sẽ cung cấp một số trợ giúp cho những sự việc ngài sắp phải đối mặt, tránh cho ngài nhất thời không phản ứng kịp ——

A. Nằm lên người nữ chính thay cô ấy chịu đựng cơn giận của nam chính.

B. Lúc nam chính đánh nữ chính thì vội vàng can ngăn.

C. Lựa chọn án binh bất động lạnh mắt đứng nhìn, đến thời khắc mấu chốt thì khuyên nam chính rời đi."

Vương Thúy Mai nhìn mấy lựa chọn bên trên mà rơi vào trầm tư.

Đây là lựa chọn cho người chọn đấy à?

Nhị Nha không chú ý đến sự im lặng của bà, kết thúc không gian tĩnh lặng ngắn ngủi, Trì Dao Dao trước mặt Vương Thúy Mai lại cử động.

Ly nước kia đã được cô uống sạch bách, cô ngẩng đầu nhìn Vương Thúy Mai một cái, có chút do dự.

Vương Thúy Mai không nói, bà chỉ thầm nghĩ trong lòng: Hoắc Minh Diệp, Trì Dao Dao, tên đúng là phải có so sánh mới biết, sao tên nữ chính lại đơn giản thế nhỉ.

Mẹ bà hồi xưa sinh bà, cả bà và cha bà hai người một chữ bẻ đôi không biết đều phải đi vào trong thôn tìm thầy đồ nhà địa chủ để đặt cho bà một cái tên hay.

Sau đó thầy đồ bảo nhà bà cả nhà đều là nông dân, không dùng nổi cái tên hay ho gì, mẹ bà mới nén giận đặt tên cho bà là Thúy Mai, nói bà là cành mai giòn giã, đẹp vô cùng.

Trì Dao Dao, nghe như tùy tiện đặt đại, chưa từng chứa đựng ngụ ý tốt đẹp gì.

Như vậy cũng làm nữ chính được hả?

Nhưng cũng có thể là do trình độ văn hóa của bà không cao, không nghĩ ra được nhỉ.

Nghĩ như vậy, Vương Thúy Mai rót nhiều nước hơn một chút vào ly cho Trì Dao Dao, người bệnh thì phải uống nhiều nước.

Nhị Nha vẫn đang giục: "Chủ nhân, tôi đề cử ngài chọn C, bởi vì thân phận hiện tại của ngài là quản gia già trong nhà nam chính, trước mặt nam chính vẫn có chút tiếng nói, ngài khuyên hắn dừng tay thì khả năng thành công rất lớn đấy."

Vương Thúy Mai đưa nước cho Trì Dao Dao, vẫn không trả lời nó, bà chỉ đi ra sau cánh cửa, nhìn nhìn cây sào phơi quần áo đặt ở trong góc tường.

Trong nháy mắt, cửa bị một chân đá văng, Vương Thúy Mai giơ cây sào phơi đồ trong tay lên.

Nhị Nha nhận ra bà định làm gì vội vàng can ngăn: "Ký chủ đừng! Đối phương là một người đàn ông trưởng thành! Nghe nói lúc nổi sát tâm có thể đánh chết một con trâu đấy! Thực lực hai bên chênh lệch sẽ chọc giận hắn mất —— "

"Trì Dao Dao! Á ——"

Lời của một hệ thống một người đồng thời nghẹn lại.

Chỉ thấy Hoắc Minh Diệp mặc âu phục đi giày da đã bị đánh ngã xuống đất, Vương Thúy Mai đang mặt không cảm xúc đứng sau lưng hắn, trong tay giơ cao cây sào phơi đồ vẫn còn đang phản quang dưới ánh mặt trời.

Đàn ông trưởng thành?

Vương Thúy Mai cười lạnh.

Vai không thể gánh tay không thể xách, mà còn đòi đánh thắng được người nông thôn từng gánh phân trồng trọt, từng chăn trâu leo núi, tay đầy vết chai như bà á?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc